Bên bờ một sông lớn tại Hoàng Đình quốc có thượng nguồn chảy từ lãnh thổ Đại Ly, Trần Bình An bất ngờ câu được một con cá trắm đen lớn, nữ đồng váy hồng nấu được một nầu canh cá thơm ngon
Một người hai yêu quái ăn uống no say thì bắt đầu nói chuyện phiếm
Trần Bình An hỏi bọn họ, trong sách nói thần tiên ăn mây uống sương, hấp thu sương khí và tinh hoa nhật nguyệt, có thật sự hữu dụng hay không
Nữ đồng váy hồng có chân thân là hỏa mãng dùng sức gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Có chút ít còn hơn không, tác dụng rất nhỏ
Tiểu đồng áo xanh vừa khom người ném đá nghịch nước, vừa lắc đầu nói: "Những giống loài giao long như bọn ta vẫn phải dựa núi ăn núi dựa nước uống nước, dung hòa sơn căn cắn nuốt thuỷ vận, mới là căn bản của đại đạo, những cái hư ảo không thực tế kia vốn không có ý nghĩa gì.”
Trần Bình An cười hỏi: "Nếu như vẫn có một chút tác dụng, vì sao không tận dụng thêm
Hai người các ngươi đều muốn hóa giao, sau này còn phải cố gắng chọn lựa một con sông dài vạn dặm, vào nước ra biển, cuối cùng thành tựu chân long chi thân, mới được coi như đắc đạo
Chẳng lẽ không phải càng cần chăm chỉ tu hành sao
Tiểu đồng áo xanh nhẹ nhàng ném ra hòn đá cuối cùng, phủi tay cười nói: "Tu hành à, phải dựa vào thiên phú, chứ không phải nỗ lực
Trần Bình An lại hỏi: "Nếu có thiên phú, không phải càng cần nỗ lực sao
Tiểu đồng áo xanh sửng sốt một chút, sau đó giả điên nói: "Lão gia, đột nhiên ta thấy hơi đau đầu, có thể là bị phong hàn, ta đi ngủ trước
Trần Bình An cười nói: "Con rắn nước nhà ngươi…"
Tiểu đồng áo xanh tung người nhảy vào nước sông, bóng người thoáng cái biến mất
Một con rắn nước lớn đang tự do bơi lội giữa sông, như một vị quân chủ đi thăm thú quốc thổ
Nữ đồng váy hồng thấp giọng nói: "Lão gia, hắn xưa này là như vậy đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có điều tư chất và xuất thân của hắn đều tốt hơn so với ta, thân thể trời sinh càng rắn rỏi dẻo dai hơn, cho dù ta có khổ tu thêm hai ba trăm năm, cũng không bì được với hắn
Trần Bình An an ủi nói: "Vậy đừng so sánh với hắn nữa, trước tiên cứ so sánh với chính bản thân mình, cố gắng để ngày hôm nay mạnh hơn so với ngày hôm qua, ngày mai mạnh hơn so với ngày hôm nay một chút
Nữ đồng váy hồng lập tức tràn trề ý chí: "Lão gia nói đúng
Cô bé tâm thành ý nói: "Thảo nào lão gia mới võ phu nhị cảnh, đã cần cù luyện quyền như thế, không lười biếng chút nào, thì ra là người yếu cần lo lắng trước…”
Nói đến đây, nữ đồng váy hồng vội che miệng lại
Ngôn đa tất thất
Tức là nói nhiều ắt sẽ có sơ suất
Trần Bình An tức cười nói: "Ngươi nói không sai, ta quả thật rất ngốc, cho nên phải càng cố gắng hơn nữa.”
Sau đó Trần Bình An bắt đầu đi tấn dọc theo bờ sông
Ngay cả nữ đồng váy hồng tính tình trầm lặng, nhìn nhiều lần như vậy cũng cảm thấy hơi khô khan chán nản
Mấy ngày sau đó, Trần Bình An chống một cây gậy trúc chậm rãi đi lên núi, giữa đường còn trịnh trọng bốc một nhúm đất, cẩn thận bỏ vào một túi vải bông nhỏ đã chuẩn bị từ trước, từng túi đất để chung lại một chỗ, từ từ trở thành phần nặng nhất trong hành lý
Đối với cái này tiểu đồng áo xanh và nữ đồng váy hồng đều hiểu ngầm không hỏi gì, chỉ xem như là phương pháp tu hành không thể cho ai biết
Tiểu đồng áo xanh ngay từ đầu còn cảm thấy không cần bản thân mình dùng chân thân mở đường, vô cùng nhàn tản thích chí, chỉ là đi lâu như vậy, khó tránh khỏi cảm giác phiền chán, thế nhưng không dám khoa tay múa chân gì đối với hành trình của lão gia nhà mình, không thể làm gì khác hơn là tìm chuyện để nói: "Lão gia, trước đó khi đi ngang qua quận thành kia, vì sao chúng ta không tiêu tiền mạnh tay hơn một chút
Trên người lão gia không nhiều bạc, nhưng ta có tiền, đừng sợ tiêu xài hoang phí
Cho dù bây giờ ta có tiêu hết bạc trên người, chỉ cần tùy tiện tìm một con sông lớn, rất nhanh thôi sẽ có thể nhặt được một ít bảo bối, cái đó đều là tiền
Trần Bình An nói: "Ta từng nghe người ta nói, chuyện tu hành này rất hao vàng bạc..
Tiểu đồng áo xanh lập tức sửa lời: "Lão gia, ta là kẻ nghèo hàn, khi nãy ta chỉ khoác lác với người thôi
Vì không muốn nghe đạo lý tích tiểu thành đại của Trần Bình An, hắn cũng coi như không từ thủ đoạn
Tiểu đồng áo xanh rốt cuộc là người không chịu nổi tịch nịch, sau khi Trần Bình An im lặng, hắn lại chủ động mở miệng khuyên nhủ: "Lão gia à, không phải ta nói người, chúng ta tu hành, ngàn vàng xài hết cũng kiếm lại được ngay, một lời không hợp đại sát bốn phương, anh hùng hảo hán, khí khái phi phàm biết mấy
Chứ không phải là vì bè lũ xu nịnh, hèn yếu, nhát gan..
Trần Bình An không phản bác gì, chỉ chậm rãi đi trên đường núi
Những người khác biệt, cho dù cùng đi trên một con đường, nhất định cũng sẽ rẽ nhánh phân ly vào một ngày nào đó, ở một chỗ nơi đó
Đây là một trong những tâm đắc lớn nhất mà Trần Bình An học được trên đường hộ tống đám Lý Bảo Bình đi xa cầu học
Tại biên cảnh giáp giới giữa Hoàng Đình quốc và Đại Ly, Trần Bình An gặp phải một đại dị tượng sơn chấn địa động, đừng trên đỉnh núi đưa mắt nhìn phía xa xa, thấy một nơi nổi lên bụi bặm, vì thế Trần Bình An kéo theo bọn họ chạy tới đó, kết quả nhìn thấy mộ thảm kịch nhân gian tại thành nhỏ của Hoàng Đình quốc, vô số tường thành, phòng ốc, từ miếu bị sập đổ, hầu như bách tính nửa thành đều mặc đồ trắng, nhà nào cũng cực kỳ bi ai, không ngừng có đạo sĩ già trẻ ra ra vào vào, bước chân vội vã, có thiếu niên đạo đồng vẻ mặt như gặp ngày tận thế, cũng có lão đạo thần tình vui sướng vì tiền tài tới tay, hầu bao phình to, chúng sinh trăm vẻ
Cũng may là trật tự ở trong thành vẫn chưa đại loạn, Trần Bình An chỉ bắt gặp một du côn lưu manh, muốn khinh nhục hai huynh muội có cha mẹ vừa rồi chết trong dị tượng, bị Trần Bình An ngăn cản, không để bọn họ bắt ép thiếu nữ đi bán thân
Đám người kia vốn là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, vốn không chiếm lý, sau khi bị Trần Bình An một quyền một cước đánh đuổi, thì bực dọc chạy đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An cho hai huynh muội bần hàn hai mươi lượng bạc rồi rời đi, cuối cùng nghỉ chân tại một Võ thánh miếu không người thăm nom, phát hiện ngôi miếu nhìn có vẻ đơn bạc mong manh này, lại sừng sững không ngã, không hề bị tổn hại gì trong cơn địa chấn
Một pho tượng Võ thánh hoa văn sặc sỡ, cao cao tại thượng, vểnh râu trợn mắt nhìn nhân gian
Tiểu đồng áo xanh vừa liếc mắt nhìn tượng Võ thánh đã nhìn thấu huyền cơ, "Nơi này hương khói không tịnh, chỗ lại nhỏ, phân lượng hương khói rõ ràng không đủ, ăn không đủ no sẽ chết đói, người hay thần đều như vậy, cho nên thần linh tọa trấn phương này từ lâu đã không còn, tất nhiên không cách nào che chở thành trấn, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì ba phân đất nơi này được an bình."