Trần Bình An bảo là sẽ không nói đạo lý, tức là sẽ không còn nói những đạo lý nhàm chán với tiểu đồng áo xanh nữa
Vốn tưởng rằng kết bạn mà đi suốt con đường này, quan hệ đã thân hơn, Trần Bình An mới chịu nói hơi nhiều một chút, nếu hắn không thích nghe, vậy thì Trần Bình An tuyệt đối sẽ không tự làm bẽ mặt mình, một lần nữa trở về điểm xuất phát ban đầu là được, chỉ cần tiểu đồng áo xanh không làm chuyện gì vượt quá giới hạn, Trần Bình An sẽ hoàn toàn mặc kệ nó, giống như chút chuyện nhỏ ngày hôm nay, nếu như là lúc vừa mới quen biết, Trần Bình An chắc chắn sẽ thờ ơ lạnh nhạt, đâu thể nói những suy nghĩ thật lòng này
Trần Bình An cùng Thôi Đông Sơn đi chung một quãng đường xa như vậy, có nói được bao nhiêu câu đâu chứ
Nữ đồng váy hồng vẻ mặt ngây thơ rực rỡ, "Lão gia, vậy lão gia có thể nói với ta, ta thích nghe những lời này
Trần Bình An cười hiểu ý, "Có chỗ nào ta nói không đúng, ngươi nhất định phải chỉ ra cho ta biết
Giờ phút này nữ đồng chợt đầu óc nhanh nhẹn, bật thốt lên: "Vừa nãy lão gia nói đến trình tự, ngẫm lại thấy cực kỳ đúng
Cô nàng lập tức thấy hơi xấu hổ, vội thanh minh: "Lão gia, không phải ta học hắn, đi theo nịnh nọt người đâu!”
Trần Bình An nhìn ngọn lửa, thấy cơm sắp chín rồi, nữ đồng váy hồng bực tức nói: "Lão gia, chúng ta không cần chừa cho hắn, cứ để hắn nhịn đói đi, lão gia một lòng muốn tốt cho hắn, hắn còn muốn nổi cơn tức giận
Nếu như không phải chân thân bị giam giữ trong nghiên mực, ngày hôm nay hắn sẽ thật sự ra tay với lão gia, vừa rồi ta cũng bị hắn hù cho chết điếng.”
Trần Bình An lắc đầu cười nói: "Không thể làm như vậy được, vẫn phải chừa cơm
Nữ đồng váy hồng cười xán lạn nói: "Ta nghe lão gia
Trần Bình An xoa xoa đầu cô
Tiểu đồng áo xanh đương nhiên sẽ không đi xin lỗi con kiến hôi trong mắt hắn, cố nhịn không táng một cái cho hai huynh muội kia thành đống thịt nát đã là bụng tể tướng có thể chèo thuyền rồi
- Giải thích câu "bụng tể tướng có thể chèo thuyền" là trích ý từ “Người có thể làm Tể tướng là dựa vào tài năng của họ, người ấy có thể làm đại thần ở chốn triều đình là bởi vì có khí lượng to lớn.” Đây là nói về khả năng nhẫn nhịn và bao dung của họ
Hết giải thích
Tiểu đồng áo xanh chắp hai tay sau lưng, rời xa Võ thánh miếu, mũi chân nhúc một cái nhảy lên một nóc nhà, bóng người thấp bé hóa thành một luồng khói xanh nhạt, bay ra ngoài thành, cuối cùng cất cao lên xông lên tận trời, vẽ ra một vòng cung thật lớn tại bầu trời, sau đó hạ xuống một ngọn núi sâu
Hắn khôi phục chân thân rắn nước, nện ầm ầm xuống mặt đất, chấn động to lớn, ngay cả thị trấn cũng có thể cảm nhận được rung động rõ ràng
Rắn nước vặn vẹo thân thể khổng lồ, những nơi nó đi qua, cây cối đổ nát, đá núi lăn cuồn cuộn, nó đi ngược dòng một khe suối, bọt nước văng khắp nơi, cuối cùng đi tới một vách núi xám trắng rất nổi bật, thân thể vòng quanh vách núi mà đi lên, sau khi đi tới đỉnh vách núi, cái đuôi vẫn cứ ở dưới chân vách núi
Cây cối trên vách núi vốn không nhiều, toàn bộ bị đè nát, cuồn cuộn rơi xuống
Rắn nước một thân thô bạo, dáng vẻ ngạo nghễ, không ngừng tăng thêm sức lực, cuối cùng đúng thật đã đè cho cả vách núi vỡ vụn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này hắn mới khôi phục hình người trong bụi bặm che cả bầu trời, lập tức đi xuống núi, bước đi như bay, nhanh như sét đánh
Tiểu đồng áo xanh cũng không biết tất cả hành vi của hắn đã rơi vào trong mắt hai người
Tại một đỉnh núi cách đó trăm dặm, có một ông lão mặc nho sam đứng đón gió, tay cầm một nghiên mực có lão giao ngủ say, tiếng thở nghe như mệt mỏi, chính là lão Thị Lang của Hoàng Đình quốc, hoặc có thể nói là giống loài giao long còn sót lại của thượng cổ Thục Quốc
Trước đó lão giao đã nhận được chữ vàng trong lòng bàn tay từ Văn Thánh, lại đạt thành một minh ước bí mật với quốc sư Đại Ly, sau khi đưa Thôi Sàm trong túi da thiếu niên đến lãnh thổ Đại Tùy, ông lão bắt đầu lặng lẽ bắt tất cả nghiệt chủng giao long ở trong lãnh thổ Hoàng Đình, nhốt hết vào trong nghiên mực
Quả thật ông lão đã dùng đại thần thông đào đất ba thước, vào nước ngàn trượng, trừ tiểu đồng áo xanh và nữ đồng váy hồng do chính Thôi Sàm tận tay bắt được, bây giờ có hơn mười con vật nhỏ đang bơi lội bên trong nghiên mực
Lúc này đứng bên cạnh ông lão là một bà lão lưng còng lưng, chân thân chính là một rắn nước đỏ trưởng thành nơi sơn dã, sau khi nhận được một cơ duyên tu hành, lại khổ cực tu hành năm trăm năm, mới có quang cảnh một thân tu vi thất cảnh như bây giờ
Lần này bị ông lão tìm ra chỗ ẩn thân, trực tiếp phá thủng ngọn núi lớn sâu trăm trượng, bắt được chân thân của bà lão, lúc này mới đành cam chịu khuất phục, nhưng thần phục ông lão nho sam đại danh đỉnh đỉnh chủ khiến bà lão cảm thấy bớt tiêu dao khoái hoạt, chứ không thấy ủy khuất uất ức
Ông lão thản nhiên hỏi: "Cảm thấy thế nào
Bà lão kính cẩn đáp: "Khởi bẩm lão tổ, con rắn nước này tâm tính vẫn còn bất hảo, có điều căn cốt nhục mạch của hắn, dù là ta cũng thấy hâm mộ
Ông lão gật đầu nói: "Xuất thân khá tốt, chỉ tiếc tư chất ngu dốt, tâm tính bất định, không thể trọng dụng, uổng công tiêu phí một cơ duyên lột xác bí ẩn
Bà lão kinh ngạc, không biết tại sao ông lão lại nói như vậy
Trước đó hai người đứng trong đám mây trên cao, lão giao dùng thuật pháp Cúc Thuỷ Quan Thiên Địa tức là vốc nước quan sát trời đất, đã nhìn thấy rất rõ ràng mọi chuyện trong Võ thánh miếu hoang phế của huyện thành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu như tiểu đồng áo xanh dám can đảm ra tay với Trần Bình An, dù cho chỉ là khiêu khích, sẽ chết bất đắc kỳ tử trong nháy mắt, lão giao tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên thực tế, lão giao bẩm sinh đã cảm thấy chán ghét tiểu đồng áo xanh, điều này không liên quan đến tình tính của hắn, mà đơn thuần chỉ là xung đột về huyết mạch, trong đông đảo nghiệt chủng di mạch của giao long trên thế gian, mạch của tiểu đồng áo xanh này, thường tu hành rất mạnh, hay gặp may mắn, thế nhưng lại bị giao long chân chính bài xích, giống như trong thế tộc nhảy ra một đứa con riêng, lại giành được một thân phận cử nhân không cao không thấp, nhưng lại không có tiền đồ rộng lớn, nhìn mà chướng mắt
Bà lão đạo hạnh thấp, nhãn giới không đủ, cũng không nhìn ra được điều gì
Về phần tính tình táo bạo của rắn nước, bà lão càng không cảm thấy có gì sai, sở dĩ lưng bà ta bị còng, là do lần đầu khai khiếu, thực lực còn yếu, bị thợ săn rắn vào rừng bắt được, trong quá trình chiến đấu bị người nọ đánh tổn thương đến nguyên khí căn bản, vì vậy cho dù bà ta có hóa thành hình người thì cũng là tư thái lưng còng
Khi bà ta tìm được hậu duệ tử tôn của thợ săn rắn kia , đã tiến hanh một trận trả thù máu tanh đến muộn hơn hai trăm năm, một môn hộ trong quận thành, chỉ trong một đêm toàn bộ chết bất đắc kỳ tử, mặc kệ phụ nữ hay trẻ em, đều không thể tránh được một kiếp, hoàn toàn đoạn tuyệt hương hỏa
Bà lão vẫn chưa cảm thấy hả giận, chỉ hận kẻ săn rắn kia không phải người tu hành, bằng không sẽ cho hắn thưởng thức tư vị sống không bằng chết
Vì vậy nên trong mắt bà con, thủy xà có thể từ đầu tới đuôi đều ẩn nhẫn không phát hỏa khi đối mặt với thiếu niên yếu đuối cổ hủ mà không có một ác ý nào, đợi sau khi đi vào chốn rừng núi hoang vu mới bắt đầu phát ra sát khí hung ác nham hiểm, đây đã coi như công phu tu tâm dưỡng tính tương đối không tầm thường rồi
Ông lão lắc đầu, "So với con rắn nhỏ kia, ngươi không chỉ kém căn cốt, còn kém xa cả về ngộ tính lẫn tuệ tâm
Bà lão hốt hoảng thất sắc
Lơ sợ ông lão một khi không vui, sẽ đánh giết mình
Dù sao trên con đường đồng hành này, không thiếu đồng loại đui mù không thức thời, không muốn bị trói buộc, nhất nhất cả đều bị ông lão ra tay đánh gục, sau khi chết, tất cả tinh nguyên hồn phách, vốn không còn chỗ nào ẩn trốn, toàn bộ bị dung nhập vào trong nghiên mực cổ, trở thành một lớp "mực nhạt" mỏng manh.