[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu đồng áo xanh xòe một tay ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một quả cầu tuyết, hắn nhét vào trong miệng nhai mạnh
Hắn vừa đi vừa suy nghĩ
Thật sự hắn rất muốn một quyền đánh chết tươi vị thiếu niên nhàm chán cực kỳ mà mình phải gọi là lão gia kia, đã làm phải làm tới cùng, sai thì cũng sai rồi
Nhưng đồng thời hắn cũng có suy nghĩ sẽ bịt mũi làm chuyện trái lương tâm, dối lòng đi nhận sai, nhưng hắn không mở miệng được, không muốn mình cũng trở nên nhàm chán như kẻ kia
Hắn không nhịn được quay đầu lại nhìn
Tiểu đồng áo xanh thấy nhớ quê hương của mình
Ở chỗ này, tính luôn cả mình cũng chỉ có ba người trơ trọi, hắn không có người đồng đạo nào
Nơi quê nhà hắn được uống chén rượu lớn, ăn bát thịt to, nơi nào cũng có khách quý chật nhà, khoái ý ân cừu
Nơi ấy không có thị phi đúng sai lẩn quẩn trong lòng, không có đạo lý chó má từ miệng kẻ xấu, cũng không có lão gia khiến hắn không thoải mái, không vui như bây giờ
Bảo Bình châu từ trước đến nay thích dùng thư viện Quan Hồ để phân chia nam bắc
Phương bắc nhiều man di, phía nam đều đã được giáo hóa
Người nam coi thường người bắc, đó là chuyện rất bình thường, cho dù là văn hào Đại Tùy của phương bắc, khi đối mặt sĩ tử Nam Giản quốc, cũng phải tự nhận bản thân thấp hơn một cái đầu
Vì vậy thế gia vọng tộc phía nam sẽ thấy sĩ nhục nếu phải cưới chồng phương bắc
Tới gần cuối năm, tại một khu chợ ồn ào ở phía nam, có một tăng nhân trung niên chân trần nâng bát bước đi, khuôn mặt chính trực cương nghị, bước chân chậm rãi
Có nghệ nhân tạp kỹ sử dụng hết ngón nghề để biểu diễn, nhận được rất nhiều tiếng hô to khen ngợi, tăng nhân thấy một con khỉ nhỏ bị buộc vào một cọc gỗ, thân hình gầy còm khiến cho hai mắt nó có vẻ rất lớn
Tăng nhân ngồi xổm xuống, móc ra nửa cái bánh khô cứng, bẻ ra một mẩu nhỏ đặt vào lòng bàn tay, đưa tay về hướng về khỉ nhỏ gầy còm
Nó lại bị việc thiện của tăng nhân làm cho sợ hãi, thất kinh chạy trốn về phía sau, sợi xích sắt lập tức bị kéo căng ra, khiến nó bị giật ngược lại, khỉ nhỏ vết roi đầy người nhất thời té ngã xuống đất, thân thể cuộn tròn, nhỏ giọng rên rỉ
Tăng nhân nhẹ nhàng đặt cái bánh khô đã bẻ nhỏ ở gần cọc gỗ, chia nhỏ nửa cái bánh còn lại, đặt rải rác trên mặt đất, sau đó ông đặt cái bát sắt xuống, lúc này mới đứng dậy lui về phía sau, cuối cùng ngồi khoanh chân ở nơi cách cọc gỗ ba bốn bước, bắt đầu nhắm mắt, khẽ mấp máy môi, lặng lẽ tụng kinh văn giới luật
Đi cũng tu hành, ngồi cũng tu hành, vạn dặm xa xôi, vẫn khổ hạnh
Khỉ nhỏ khốn khổ kia thật sự là đói đến thê thảm, sau khi tăng nhân ngồi vào chỗ của mình, nó sợ sệt nhìn ông cả buổi, rốt cục cố lấy dũng khí đi nhặt một miếng bánh vụn, lui về chỗ cúi đầu gặm hết, mắt thấy tăng nhân vẫn thờ ơ, nó càng bạo gan, lại ăn vụng một miếng nữa, nhiều lần như vậy, nó vô tình phát hiện bên trong bát sắt còn có chút nước, nó liền uống một hớp, thời tiết rét đậm, nước trong bát lại hơi âm ấm, điều này làm cho khỉ nhỏ thấy khá thoải mái, càng không sợ tăng nhân nữa, đôi mắt to sững sờ nhìn về kẻ đầu trọc bóng lưỡng kia, tràn ngập sự khó hiểu
Tăng nhân niệm xong một đoạn kinh văn, mở mắt đứng dậy, khỉ nhỏ liền tránh né, tăng nhân chỉ khom lưng lấy lại bát sắt, sau đó rời đi
Khỉ nhỏ ôm cọc gỗ, nhìn bóng lưng của tăng nhân nhanh chóng biến mất trong biển người chen chúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần đầu tiên nó biết ợ nơ, đưa tay gãi gãi hai gò má gầy không có chút thịt, chớp chớp đôi mắt to
Tăng nhân chân trần cúi đầu hành tẩu trong biển người tấp nập, dù bị người qua đường đụng phải vai cũng không ngẩng đầu, trái lại tay phải hành lễ đặt trước ngực, khẽ gật đầu, tiếp tục đi tớI phía trước
Trong chợ có một ông lão điên điên khùng khùng, râu tóc mọc dài lôi thôi rối bời, quần áo tả tơi, chỉ cần ông ta gặp phải trẻ con, bất kể trưởng bối của bọn nhỏ là phú quý hay bần cùng, lão ta đều phải đi tới hỏi cùng một câu hỏi, đa phần dân chúng đều không thấy lạ gì chuyện này, phần lớn đều kéo đứa trẻ đi nhanh hơn, cũng có một vài người sẽ cười mắng vài câu, một vài hán tử tính tính nóng nảy còn xô đẩy lão điên mấy cái, từ đầu tới đuôi, lão điên đều chỉ hỏi một câu rất kỳ quái kia
"Đứa bé nhà ngươi đã được đặt tên chưa
Có một đám thanh niên du đãng hiểu rõ ông lão, ra tay chặn ông lão lại, trong đó có một kẻ cười gian ác hỏi: "Đứa bé nhà ta còn chưa đặt tên, ngươi muốn thế nào hả
Ông lão lập tức mặt mày rạng rỡ, vui vẻ đắc ý khoa tay múa chân, nói: "Để ta đặt cho, để ta đặt, lần này ta nhất định sẽ đặt một cái tên thật hay..
"Đặt con mẹ ngươi đó
Ông lão bị thanh niên kia đá một cước vào bụng, bật ngửa ra sau ngã xuống đất, ông lão ôm bụng lăn lộn dưới đất
Tăng nhân tay cầm bát ngồi xổm người xuống, nâng ông lão đứng dậy, đám người kia cười vang rồi bỏ đi
Sau khi được nâng dậy, ông lão đưa tay nắm lấy cánh tay tăng nhân, vẫn hỏi tăng nhân câu hỏi cực kỳ bất kính kia, "Đứa trẻ nhà ông đã được đặt tên chưa
Tăng nhân trung niên nhìn ông lão ngốc nghếch, lắc đầu, phủi bụi đất giúp ông lão, xong rồi mới đi tới
Ông lão vẫn tự mình chuốc lấy cực khổ ở trong chợ, bị vô số người liếc mắt chửi rủa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặt trời chiều ngã về tây, tăng nhân cầm bát đi khất thực, đi bảy nhà rồi vẫn không được hoá duyên, bên trong bát sắt rất ít đồ ăn, muốn no cũng khó
Tăng nhân vào thành từ cửa bắc, ra khỏi thành từ cửa nam, người đi đường qua lại như mắc cửi, tăng nhân cúi đầu mà đi, nếu gặp phải những con côn trùng nhỏ thì sẽ nhặt lên để thả vào chỗ không người ven đường
Cuối cùng thấy một ngôi miếu cổ bỏ hoang đã lâu, tăng nhân đứng ngoài cửa dùng một tay hành lễ, rồi chậm rãi đi vào
Dưới hành lang ngoài đại điện, tăng nhân ăn hết đồ trong bát, rồi bắt đầu ngồi xếp bằng, tiếp tục tu hành
Trời xâm xẩm tối, lão điên lảo đảo trở về, cũng không nhìn tăng nhân lấy một cái, đi đến đại điện, ngã người xuống một đống cỏ tranh, kéo tấm chăn rách nát tồi tàn, cố gắng che kín tay chân, ngủ say giấc nồng
Một đêm bình yên vô sự
Đến giữa trưa ông lão tào lao thích đi đặt tên cho con nhà người ta mới tỉnh ngủ, vừa thức dậy liền rời khỏi ngôi miếu đổ nát, đi tới chốn đông người trong thành, giống như không hề nhìn thấy tăng nhân trung niên kia
Lúc đầu cũng đã có người suy đoán, có khi nào lão điên này là kỳ nhân dị sĩ tính tình cổ quái hay không, sau đó mới phát hiện lão ta chỉ là một lão phế vật, đánh không đánh lại mắng không cãi lại, hơn nữa bị đánh đau sẽ la khóc, bị đánh mạnh sẽ chảy máu, đến cuối cùng cũng chỉ có mấy kẻ chơi bời lêu lổng mới thích lôi ông lão ra làm trò cười.