Kiếm Lai

Chương 498: Thêm Đất (1)




Trần Bình An đang định kêu tiểu đồng áo xanh biến ra chân thân để lên núi cho nhanh, đột nhiên nhớ tới gần đây có đọc được một câu ở trong sách, viết rằng khi gặp chuyện chớ hoảng hốt, sử dụng những từ ngữ rất đẹp, chỉ đọc có hai lần thôi cũng làm cho Trần Bình An cảm thấy bớt được vài phần nét thô tục trên người, trước đó hắn còn cố ý khắc câu này vào thẻ tre, vì thế Trần Bình An lập tức hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh, thầm nhủ với bản thân, "Không được nôn nóng, không được nóng nảy, những đạo lý được viết trong sách thật ra cũng giống như nung sứ làm gốm
Vừa định bắt đầu lên núi, Trần Bình An chợt hoa mắt, nhìn chăm chú một lúc, liền phát hiện người quen mặc quần áo trắng đang mỉm cười đứng ở chân núi, buột miệng thốt lên: "Ngụy Bách
Nữ đồng váy hồng phấn không nhịn được “oa” một tiếng, cô ngốc này càng cảm thấy kinh ngạc hơn bội phần, sau thiếu niên Thôi Sàm, đây là nhân vật thần tiên thứ hai mà cô được gặp, tuấn tú tới mức không có thiên lý, cô lập tức hơi đỏ mặt, trốn ở phía sau lão gia Trần Bình An
Tiểu đồng áo xanh sững sờ ngay tại chỗ, sau đó khí thế hùng hổ quay đầu hỏi: "Lão gia, người này tới chiếm địa bàn
"Đương nhiên không phải
Trần Bình An cười lắc đầu, nhìn về phía thổ địa gia một thân khí chất tiêu sái còn rõ rệt hơn so với ở Kỳ Đôn sơn, tò mò hỏi: "Sao còn ở Lạc Phách sơn
Sơn thuỷ thần linh các ngươi, không phải không tiện rời khỏi địa giới của mình trong thời gian dài sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngụy Bách cười tủm tỉm nói: "Trùng hợp thôi, hôm nay ta đã chuyển nhà đến Phi Vân sơn, làm hàng xóm với ngươi, Trần Bình An, về sau nhất định phải quan tâm tại hạ nhiều hơn nha
Nói tới đây, vị Bắc Nhạc chính thần Thần Thủy quốc năm xưa đã rơi khỏi thần đàn này, hôm nay sắp là thần linh Bắc Nhạc được Đại Ly tôn vinh, thế mà còn vui đùa vái chào với Trần Bình An
Trần Bình An không thể không biết xấu hổ mà nhận lễ bái này, nghiêng người tránh đi, cười hỏi: "Lầu trúc xây xong chứ
Ngụy Bách thẳng lưng gật đầu nói: "Xong rồi, bảo đảm không ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, ở ngay trên Lạc Phách sơn, ta đưa các ngươi đi xem thử nha
Ban đâu ta định chọn mảnh phong thuỷ bảo địa để dễ dàng cắm rễ, nhưng mà bị miếu sơn thần của Lạc Phách sơn chiếm rồi, đành phải thay đổi địa bàn, nhưng nơi đó cũng không tệ, tầm nhìn rộng rãi, trời cao đất xa, phong cảnh rất đẹp, một năm này dù có chuyện hay không thì đều qua đó ở, sau khi về đây ngươi cũng đừng qua cầu rút ván, đuổi ta đi à nha
Nữ đồng váy hồng phấn thấy người trước mắt này ngoại hình anh tuấn, không ngờ tính tình cũng tốt, sau đó tiểu nha đầu cũng cảm thấy kiêu ngạo, lão gia nhà mình lợi hại quá, ngay cả bằng hữu kết giao cũng tiêu sái tuyệt luân như vậy
Tiểu đồng áo xanh càng nhìn càng chột dạ, lúc này, Ngụy Bách áo trắng đột nhiên giương nanh múa vuốt, làm động tác đe dọa đối với hắn, tiểu đồng áo xanh sợ tới mức nhảy ra sau hơn mười trượng, Ngụy Bách sang sảng cười to, "Cộng thêm hắc mãng ở trên núi kia, Lạc Phách sơn của chúng ta sẽ náo nhiệt đây
Trần Bình An nghiêm túc đính chính cho đúng: "Lạc Phách sơn không phải của ngươi
Ngụy Bách đành chịu nói: "Đúng đúng đúng, Trần Bình An ngươi mới là chủ nhân, ta chỉ là khách, được rồi chứ
Đoàn người bắt đầu lên núi, Ngụy Bách vốn nhanh hiểu ý người khác, liền giải thích với Trần Bình An: "Hôm nay những đỉnh núi to to nhỏ nhỏ phía tây trấn nhỏ đều được coi là danh hoa có chủ, toàn bộ đều đang động thổ thi công, bận rộn mở núi, ngoài mở đường lên núi ra, còn xây dựng đình nghỉ mát các thứ vân vân…

Lạc Phách Sơn có miếu sơn thần nên công việc càng bận rộn hơn, Công bộ của triều đình Đại Ly phụ trách vung tiền chi tiêu, trừ gần vạn hình đồ lưu dân vương triều Lô thị để sử dụng mà không cần trả tiền ra, quận phủ và huyện nha Long Tuyền còn thuê rất nhiều trai tráng địa phương tới giúp xây dựng tòa tiên gia phủ đệ, khí thế như thể không ép họ tạo ra cho bằng được tiên cảnh nhân gian thì sẽ không bỏ qua, hơi hao tài tốn của
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngụy Bách chỉ chỉ nền đất vàng rộng rãi, "Sau này nơi đây sẽ được lát đá vận chuyển từ nơi khác đến, dù có so sánh với con đường đá ở phố Phúc Lộc ngõ Đào Diệp thì cũng chỉ hơn chứ không kém
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An cẩn thận hỏi: "Không cần ta bỏ tiền ra chứ
Ngụy Bách cười chỉ lên trời cao, "Chỉ cần ngươi không làm cầu giữa không trung, nối liền với những đỉnh núi khác, vậy thì không cần tiêu một đồng tiền nào
Trần Bình An khiếp sợ nói: "Chẳng lẽ có người làm như vậy thật
Ngụy Bách gật đầu nói: "Có, mà không chỉ có một hai nhà thôi đâu, ở mấy đỉnh núi phương bắc, người ta đã huy động những cung phụng gia tộc, hoặc chi số tiền lớn mời Luyện khí sĩ chuyên kiến tạo động thiên phúc địa, đã bắt đầu dựng cầu rồi
Trong đó có một cây cầu còn không dùng xích sắt ván gỗ, mà là cầu đá, nghe nói tảng đá thuần một màu được vớt từ trong đầm lên, từ đầu tới đuôi đoán chừng cũng phải chi ra cả vạn lượng bạc
Nhưng hiệu quả chắc chắn không thể chê được, đi trên cầu đá, sương khói lượn lờ, phiêu nhiên như muốn lên tiên, ngắm mặt trời lặn rồi mọc, mây cuốn mây trôi, cả ta cũng phải động tâm
Trần Bình An chậc chậc nói: "Thì ra bọn họ có tiền như vậy
Ngụy Bách trêu ghẹo nói: "Nếu người thích thì bán đi ngọn núi Thải Vân phong hoặc là Tiên Thảo sơn, lập tức trở thành phú ông đại gia có tiền, ngươi cũng có thể xa hoa như vậy
Trần Bình An tức giận nói: "Nghĩ cái gì vậy, ta muốn ba cái hoa hòe đó để làm cái gì, những ngọn núi mới là gốc rễ để lập thân
Ngụy Bách cười ha ha
Tham tiền vẫn là tham tiền
Nhị cảnh vẫn là nhị cảnh
Giầy rơm đã thay hết đôi này đến đôi khác, nhưng thiếu niên vẫn là thiếu niên trước đây
Tiểu đồng áo xanh nhìn Ngụy Bách kiểu nào cũng thấy chán ghét, hận không thể một cước đá vào mông tên kia, chơi cho hắn cắm đầu
Trên đường lên núi, nhìn thấy mấy nhóm hình đồ di dân của vương triều Lô thị, có già có trẻ, có thanh niên trai tráng có phụ nữ, phần lớn đều khô héo gầy gò, thần sắc tiều tụy, nhưng mà quân lính Đại Ly ở bên cạnh trông coi, có lẽ đã được triều đình dặn trước nên không hề cố ý làm khó dễ những kẻ mất nước này, một số người già yếu bị ngất đi, được người thân dìu đến bên lò lửa đang cháy hừng hực, ăn mấy miếng thức ăn, uống vài ngụm nước ấm
Ngụy Bách nói bâng quơ: "Ban đầu tình hình cũng không được tốt như vậy đâu, hình đồ Lô thị mệt chết, lạnh chết, ngã chết, đương nhiên còn có bị đánh chết và không chịu nổi nhục nhã mà tự sát, trong vòng hai tháng ngắn ngủn đã chết hơn sáu trăm người, sau đó Ngô Diên được thăng làm quận thủ Long Tuyền không sợ rủi ro bị mất mũ quan, trình một phong tấu chương lên triều đình, nhờ vậy mới ngừng được xu hướng nhân số lưu dân giảm mạnh."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.