Trần Bình An nghi hoặc nói: "Quận thủ
Ngụy Bách đưa tay vẽ một vòng lớn, "Ly Châu động thiên ban đầu có địa giới rộng lớn ngàn dặm, cho dù sau đó những châu quận gần rìa đã tranh nhau đến đầu rơi máu chảy, ai nấy đều tìm người xin giúp trên triều đình, mong được chia một ít khu vực ngoài rìa, nhưng nếu Long Tuyền vẫn chỉ là một huyện thì rất khó quản lý, cho dù thăng lên thành quận Long Tuyền, thật ra vẫn hơi gượng gạo
Trần Bình An gật đầu, dọc theo đường đi, hắn cũng đã hiểu biết thêm nhiều về địa bàn lớn nhỏ của châu quận huyện các quốc gia, dù sao cũng là từng bước một đo đạc mà ra, hắn hỏi: "Hắc mãng Kỳ Đôn sơn kia không gây rắc rối ở nơi này chứ
Ngụy Bách lắc đầu nói: "Nó vẫn luôn ngoan ngoãn tu hành ở Lạc Phách sơn, chưa từng đả thương người, hôm nay cho dù nó đi ra ngoài tìm nước uống, giữa chừng bị người ta bắt gặp thì cũng là xem như chuyện thường, tường an vô sự
Một số thanh niên to gan còn dám đứng xa xa ném đá vào nó, nó cũng chịu nhịn
Trần Bình An nhíu mày nói: "Như vậy đâu có được, ta phải tìm người nói chuyện cho rõ ràng, Ngụy Bách, biết ai phụ trách nơi này không
Mặc kệ kết quả ra sao, ta cũng phải nói rõ, không có lý do gì bắt nạt người ta như vậy.”
"Bắt nạt người ở đâu ra chứ, đó là một đại mãng sơn dã vừa mới khai khiếu
Ngụy Bách đầu tiên là không nhịn được mà bật cười, ngay sau đó trêu chọc nói: "Hơn nữa hắc mãng da dày thịt béo, cho dù bị người ta ra sức chém mấy đao cũng không đau không ngứa, Trần Bình An ngươi không cần ngạc nhiên
Huống chi nếu ta nhớ không lầm, cảm quan của ngươi đối với hắc mãng cũng không được tốt lắm, sao mà hôm nay mới trở lại Lạc Phách sơn, đã bắt đầu thiên vị nó rồi
"Nếu hắc mãng dám đả thương người trước, lần này ta gặp mặt sẽ mời người đánh chết nó, phải bỏ tiền ra mới ta cũng chấp nhận.”
Trần Bình An lắc đầu nói: "Nhưng mà nếu như nó không làm gì sai, vậy thì chuyện này không liên quan tới việc nó có ở Lạc Phách sơn hay không, đổi thành bất cứ chỗ nào khác, chỉ cần hắc mãng an phận thủ thường lên núi xuống núi, vậy mà còn có người đi chủ động khiêu khích nó, như vậy là không được, cái này gọi là tự tìm cái chết
Nếu ta dám làm như vậy thì đã sớm chết ở trong núi một trăm lần rồi
"Có lý
Ngụy Bách híp mắt mỉm cười nói: "Chuyện này lát nữa ta sẽ lên tiếng giúp ngươi, quan hệ lớn nhỏ ở đỉnh núi này ta đều nắm rất rõ
Nữ đồng váy hồng phấn đặt hai tay lên dây cột rương trúc ở trước người, tràn ngập tò mò
Ngọn núi này lớn quá, đi lâu như vậy rồi mà còn chưa đến giữa sườn núi, ngọn núi này lại là của lão gia nhà mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão gia quả nhiên không bốc phét, đúng là có tiền thật
Tiểu đồng áo xanh nghe được đạo lý lớn đã lâu không được nghe, lập tức thần thanh khí sảng
Đương nhiên không phải hắn cảm thấy Trần Bình An nói chuyện có lý như thế nào, mà là lão gia nhà mình phản bác thần tiên áo trắng nhìn không ra sâu cạn kia, làm cho tiểu đồng áo xanh cảm thấy rất thú vị
Trần Bình An nhìn như thờ ơ không để ý hỏi: "Ngụy Bách, ngươi có biết Nguyễn Tú không
Là cô nương ở tiệm rèn bên bờ sông Long Tu
Ngụy Bách ra vẻ suy tư, sau đó bừng tỉnh đại ngộ nói: "Ngươi muốn nói tới khuê nữ của thánh nhân Nguyễn Cung à, ta có thấy vài lần từ xa, bây giờ ngọn núi Thần Tú sơn của cô ấy là nơi đang được triều đình Đại Ly tốn nhiều công sức xây dựng nhất, có mấy lần cô ấy vào núi kiểm tra tiến độ, đều đi tới những ngọn núi như Bảo Lục sơn, Thải Vân phong, trước khi lầu trúc được xây xong, cô ấy cũng có tới Lạc Phách sơn một lần, chắp hai tay sau lưng, cứ như vậy nhìn ta bận rộn ở trên mái nhà, còn hỏi ta có cần giúp đỡ gì không, nhưng ta từ chối, tiểu cô nương cứ ngẩng đầu nhìn cả buổi, khiến ta xấu hổ lúng túng, cuối cùng không biết từ khi nào cô ấy đã lặng lẽ bỏ đi
Trần Bình An quay đầu cười nói với nữ đồng váy hồng và tiểu đồng áo xanh: "Nguyễn cô nương là bằng hữu tốt của ta, ở trấn nhỏ ta có hai cửa hàng, đều là cô ấy quản lý giúp ta, khi nào các ngươi gặp cô ấy thì cứ gọi là Nguyễn tỷ tỷ
Nữ đồng váy hồng lập tức gật đầu, "Được
Tiểu đồng áo xanh có vẻ không đồng tình, "Tuổi của ta làm lão tổ tông của cô ta cũng không có vấn đề gì, dựa vào đâu bắt ta kêu là tỷ tỷ, không công rớt mất mười tám đời vai vế..
Trần Bình An không mặn không nhạt liếc mắt một cái, tiểu đồng áo xanh lập tức hai tay đấm ngực, giống như vỗ trống, nghiêm túc đứng đắn nói: "Lão gia đã lên tiếng, ta kêu cô ta là mẫu thân cũng được
Trần Bình An vui vẻ, hiếm hoi được một lần không keo kiệt, hào phóng nói: "Lát nữa sẽ cho các ngươi mỗi người một viên xà đảm thạch bình thường
Nữ đồng váy hồng phấn hoan hô, nhảy nhót liền
Tiểu đồng áo xanh kinh ngạc hỏi, "Lão gia, nếu ta kêu cô ta một tiếng phu nhân, có được thêm một viên xà đảm thạch nữa không
Trần Bình An bóp trán, "Đến lúc đó Nguyễn cô nương muốn đánh chết ngươi, ta sẽ không ngăn cản
Tiểu đồng áo xanh cả kinh, đột nhiên nhớ lại Ngụy Bách đã buột miệng nhắc tới "khuê nữ của Thánh nhân Nguyễn Cung ", về phong cách hành sự của thánh nhân Nguyễn Cung Chân Võ sơn, tuy hắn ở Hoàng Đình quốc nhưng cũng đã nghe nói tới, thật sự là không nói lý, cực kỳ ngang ngược, có thánh nhân nào lại đưa người ta vào địa giới nhà mình sau đó đánh chết ngay tại chỗ
Tiểu đồng áo xanh lập tức cười gượng nói: "Ta nhất định sẽ khách khách khí khí, cung kính với Nguyễn tỷ tỷ
Ta còn giúp lão gia trông chừng con bé ngốc này, không để nó bất cẩn dùng từ không đúng, chọc giận Nguyễn tỷ tỷ, đến lúc đó rước lấy họa sát thân, sẽ làm lão gia khó xử..
Trần Bình An cố gắng nhịn cười, cũng không giới thiệu về tính tình ôn hòa của cô nương kia, ngược lại cau mày ừm một tiếng, gật đầu nói: "Khi gặp mặt, phải lễ phép khách sáo
Vòng vòng vèo vèo, cuối cùng Ngụy Bách đi trước đi vào một con đường mòn lát đá xanh, tự giễu nói: "Đường nhỏ dưới chân chúng ta là do ta lát tạm, tùy tiện góp nhặt chút đá ở khe núi mà thôi, sau này Trần Bình An ngươi muốn thì cứ thay đổi, đừng ngại
Trần Bình An đi ở trên con đường đá rắn chắc chỉnh tề, cười nói: "Không đổi không đổi, như vậy là tốt lắm rồi
Tầm nhìn của mọi người được rộng mở sáng tỏ, nhìn thấy một tòa lầu trúc hai tầng, màu xanh biếc mướt mát, tinh xảo độc đáo, mấu chốt là đối diện lầu trúc có núi sông rất đẹp
Tầng dưới lầu trúc có đặt mấy cái ghế trúc nhỏ linh lung đáng yêu, bên trên có lót bồ đoàn bằng cỏ tranh
Trần Bình An ánh mắt dại ra, há hốc miệng, rung động đến tột đỉnh
Vốn tưởng rằng lầu trúc mà Ngụy Bách hứa xây cho mình không xiêu xiêu vẹo vẹo đã là quá tốt rồi
Không thể ngờ là lại tốt đến thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi lấy lại tinh thần, Trần Bình An nhẹ giọng hỏi: "Nó là của ta sao
Ngụy Bách cười nói: "Đương nhiên."