Lý Hi Thánh thấy Tào Tuấn không nói lời nào, đưa tay phất khẽ, một ít tiểu lôi, thu phong trước người chậm rãi di chuyển, để tầm mắt hắn được sáng sủa hơn, Lý Hi Thánh chủ động mở miệng nói: "Đạo lý nơi thanh kiếm này của ngươi vẫn nói không rõ lắm
Ngụ ý là muốn được nghe thử đạo lý của thanh Mặc Ly kia
Tào Tuấn đưa hai tay xoa nhẹ má, "Con người ngươi nói chuyện thật sự là không lọt tai, nhưng ta thừa nhận ngươi có tư cách này, ta có một đề nghị, ngươi có thể suy xét coi sao, chúng ta chiến một trận sinh tử, toàn bộ tự gánh lấy hậu quả, không liên quan đến quốc gia gia tộc, thấy sao hả
Có dám cược một trận với ta hay không
Lý Hi Thánh lắc đầu nói: "Ngươi đã nhìn ra, ta vốn không am hiểu đạo công phạt, cho nên ngươi thật sự từ đầu tới giờ ngươi đều đứng ở thế bất bại
Không hề ngại tiết lộ nội tình
Tào Tuấn bất đắc dĩ nói: "Ngươi là thẳng thắn thành khẩn hay là khù khờ vậy?”
Tào Tuấn nhìn thư sinh trẻ tuổi kia, đột nhiên nhớ tới một vị người đọc sách tài giỏi nhất của Nam Bà Sa Châu, là gia chủ thế hệ này của thuần nho Trần thị
Nghe đồn ông lão đọc sách Trần thị đó đã học được học vấn vĩ đại, hai tay áo ẩn tàng thanh phong, một vai gánh minh nguyệt, một vai gánh hồng nhật
Tào Tuấn ngừng suy nghĩ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con hồ ly nhỏ toàn thân đỏ tươi, đứng trên hai chân, đứng bằng hai chân trên mái hiên một gian nhà cũ nơi ngõ Nê Bình, nói với Tào Tuấn: "Lão tổ tông kêu ta nói với ngươi, kêu ngươi phải có chừng có mực, nếu bị Nguyễn Cung đánh chết, ông ta sẽ tìm một mảnh đất ở bên cạnh để chôn cất ngươi, tốt xấu cũng coi như lá rụng về cội
Tào Tuấn vẻ mặt chán ghét, "Cái gì
Ngươi lặp lại lần nữa
Tiểu hồ ly ho khan một tiếng, từ bộ dáng tao nhã, nháy mắt biến thành hung thần ác sát, bày ra tư thế hai tay chống nạnh, hùng hổ mắng chửi, "Lão rùa già Tào Hi kia, nói cho thứ con cháu nhà rùa như ngươi biết, mau chóng dừng tay lại, nếu chọc giận thợ rèn họ Nguyễn, bị đánh thành một đống thịt nát, ông ta sẽ không giúp ngươi báo thù, có tới mấy trăm con cháu đích hệ, không giúp hết được, còn nói đáng tiếc là ngươi còn chưa rước tức phụ vào cửa, nếu không hắn sẽ không kêu ta khuyên ngươi dừng tay lại, tốt nhất là cứ để người ta đánh chết, ông ta sẽ nhân cơ hội tốt mà vào
Tào Tuấn vẻ mặt thờ ơ lãnh đạm, gật đầu nói: "Thế này mới đúng
Chính là khẩu khí của lão rùa già
Lý Hi Thánh không quan tâm những điều này, chỉ nói "Nếu không đánh nữa, vậy xin nhường đường
"Không đánh, không đánh, ta không đánh chết ngươi, ngươi không đánh chết được ta, không thú vị gì hết
Tào Tuấn cười nói: "Đi tới cửa hàng thợ rèn xem sao, chiêm ngưỡng thánh nhân
Thân hình Tào Tuấn đột ngột nhô lên khỏi mặt đất, bay thẳng tới tận trời, sau đó vội vàng rơi xuống cửa hàng thợ rèn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Về phần quy củ chó má không thể tự tiện ngự phong lăng không trong quận Long Tuyền, Tào Tuấn thực không để trong lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kết quả một tiếng nổ lớn vang lên
Tào Tuấn nhất thời giống như một ngôi sao băng văng ngược ra ngoài, cuối cùng hắn rất vất vả mới dừng lại được, lúc này đã là ở ngoài mấy trăm dặm, trước đó hắn đã quay cuồng vô số lần trong biển mây, hắn ngồi xếp bằng ở không trung, nôn ra máu không ngừng, Tào Tuấn mặt như giấy vàng, không thẹn quá thành giận hoặc là hổn hển, ngược lại vẫn tươi cười theo thói quen, "Những kẻ đi ra từ Phong Tuyết miếu, quả nhiên đều là một đám tính tình không được tốt
Không biết Thần Tiên đài Ngụy Tấn có thể làm cho người ta kinh hỉ hay không
Con hồ ly có bộ lông đỏ tươi đảo vòng quanh Tào Tuấn, hả hê trước nỗi đau của người khác, nói: "Chịu khổ rồi sao
Tào Tuấn cười nói: "Nhưng chưa chết
Hồ ly chậc chậc nói: "Bản lãnh bắt nạt kẻ yếu, thật ra là học theo Tào Hi
Tào Tuấn nói: "Không bắt nạt kẻ yếu, chẳng lẽ muốn bắt nạt kẻ mạnh, e sợ kẻ yếu
Đầu óc ngươi bị bệnh sao
Hồ ly lơ đễnh, nâng một móng vuốt lên gãi cằm, kiễng gót chân, nhìn trấn nhỏ xa xa, "Không cướp được khối kiếm phôi cổ quái kia, giờ tính sao
Tào Tuấn nghiêm mặt nói: "Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không phải ngươi ở bên cạnh xúi giục ta giết người đoạt bảo, nhiều nhất thì ta cũng chỉ mua bán công bằng với thiếu niên kia
Hồ ly hỏa hồng giở giọng giáo huấn: "Làm người cần phải giữ vững bản tâm, ngươi ở bên ngoài như thế nào, đến quận Long Tuyền nho nhỏ, cũng nên tiếp tục duy trì, chẳng qua chỉ là có thánh nhân Binh gia mười một cảnh, phía sau mông ngươi không phải cũng có kiếm tu lão tổ mười một cảnh đi theo sao
Một người có thiên thời địa lợi, một người có thần binh tiện tay, đều là những Luyện khí sĩ không giảng đạo lý, sức mạnh ngang nhau, bọn họ đánh một trận, ngươi ở bên cạnh quan sát cuộc chiến, nói không chừng còn có thể hiểu ra vài điều, cớ sao không làm
Tào Tuấn cười lạnh nói: "Với tính tình của Tào Hi, ta tính kế lão ta một tấc, có thể lão ta sẽ đòi lại một thước
Hồ ly hỏa hồng hết chuyện nói, luận điệu cũ rích nhai đi nhai lại: "Cùng lắm thì tương lai để ông ta ngủ vài lần của tức phụ ngươi, sợ khỉ gì
Tào Tuấn im lặng không lên tiếng, vẫn giữ nụ cười mỉm, dừng nơi con hồ ly kia, khuôn mặt tươi cười của kiếm khách trẻ tuổi không có nửa điểm dao động
Hồ ly ra vẻ kinh ngạc nói: "Oa, tức giận thật rồi à, Tào Tuấn cà lơ phất phơ một trăm năm, thế mà cũng có lúc nghiêm túc
Tào Tuấn mỉm cười nói: "Nhàn rỗi đi đập ruồi muỗi, chợt tan hết tâm trạng ruồi muỗi rối bời.”
Bạch ngư ra khỏi vỏ, ánh sáng cầu vồng hiện ra
Cái đầu hồ ly hỏa hồng văng lên cao cao, nhưng mà cũng không nhìn thấy chút máu tươi nào bắn ra
Cái đầu đó vẫn đang mở miệng nói chuyện: "Ai u, tốc độ xuất kiếm này, chậm ngang với lũ rùa chuyển nhà, còn dám nói là thiên tài kiếm tu, thật là mất mặt xấu hổ
Thân thể không đầu lại nghênh ngang đi lại, lắc lắc mông, không hề liếc mắt nhìn phi kiếm Bạch Ngư lần lượt đâm xuyên qua người mình, cái đầu trên không trung tiếp tục khiêu khích nói: "Cây kim thêu này của ngươi gãi ngứa đã quá
Trong một mảng không trung, kiếm quang bắn mạnh, cầu vồng trắng ngang dọc
Đừng nói thân thể bị chém thành mười bảy mười tám phần, ngay cả cái đầu kia cũng đã biến thành tám cánh hoa, nhưng mà khi phi kiếm Bạch Ngư đình trệ lại một chút, trong nháy mắt hồ ly liền khôi phục đầy đủ nguyên hình
Cứ như vậy lặp đi lặp lại
Cuối cùng Tào Tuấn thở dài một tiếng, thu kiếm vào vỏ
Hồ ly xoay xoay cổ, đi đến ngồi xuống bên cạnh Tào Tuấn, "Chàng thanh niên, bản lãnh lớn thì nên nói những lời có khẩu khí lớn
Tào Tuấn gật đầu nói: "Có lý
Nghe lời ngươi
"Một khi đã như vậy, chờ ngươi rước tức phụ vào cửa, cho ta mượn ngủ một hôm được không
Dù sao nàng ấy là nữ, ta là giống cái, ai chiếm tiện nghi của ai cũng khó mà nói được
Hồ ly lại bắt đầu châm chọc nói: "Oa, hạt giống kiếm tiên cuối cùng của Nam Bà Sa Châu chúng ta một trăm năm trước, hiện tại đã là đại kiếm tu cửu cảnh, sao hôm nay đột nhiên nghe lời như vậy
Tào Tuấn "tuổi còn trẻ", thì ra đã hơn trăm tuổi, lúc này hắn đang đưa mắt nhìn về nơi xa, cắn môi dưới, ngoảnh mặt làm ngơ với những lời nói móc bên tai của hồ ly.