Lý Hi Thánh đã mất một bên tay áo, một mình đi về đại trạch ở phố Phúc Lộc, phó dịch nha hoàn trong phủ nhìn thấy dáng vẻ lếch thếch của vị đại thiếu gia đều cảm thấy hơi khó hiểu
Đại thiếu gia lớn như vậy, trừ khi cùng trưởng bối đi thăm mộ ra, hầu như không ra khỏi cửa, hiếm hoi lắm mới có một hôm ra ngoài tản bộ, đã tơi tả như vậy
Không phải là đi đánh nhau với người ta đó chứ
Lý Hi Thánh trở lại sân nhà mình, trước tiên đi xem con cua và con cá chép qua núi sống hòa bình vui vẻ, sau đó đi thay quần áo, rồi đến thư phòng "Kết Lư" đọc sách một lát, cuối cùng đi đến một gian phòng thường xuyên khóa cửa, mở khóa đẩy cửa ra
Vị chủ nhân Lý Hi Thánh này đưa mắt nhìn, trong tầm mắt, tất cả đều là từng giá từng giá bách bảo các cao lớn dựa sát tường, mà trên bách bảo các này không có đồ chơi quý giá cổ xưa hoặc là đồ sứ tinh xảo do Long Tuyền quận làm ra, mà là từng chiếc ấn chương cao thấp, lớn nhỏ không đều, chất liệu khác nhau
Trong phòng ngoại trừ bách bảo các chất đầy ấn chương, cũng chỉ có một cái bàn cùng một cái ghế
Mặt bàn để ba con dấu chưa làm xong, chất liệu lần lượt là gỗ, hoàng ngọc và đồng thau
Cùng với một bàn lớn đầy dao khắc hoàn mỹ để làm thủ công, còn có mấy bộ sách cổ xưa làm từ chất liệu quý hiếm
Lý Hi Thánh nhẹ nhàng đóng cửa lại, ngồi lên chiếc ghế sau bàn, ba con dấu trên bàn, đều chỉ thiếu khuyết một chữ, chiếc ấn bằng đồng có khắc "Hàng phục ngoại", phần cuối thiếu một chữ “Đạo”
Chiếc ấn hoàng ngọc có khắc "Đô thiên chủ", ở giữa thiếu một chữ “pháp”
chiếc ấn bằng gỗ thì khắc "Hoá khí sinh", phần đầu thiếu một chữ “thanh”
Khắc ấn giống như vẽ bùa, chú ý hành văn liền mạch lưu loát
Hiển nhiên Lý Hi Thánh không làm như vậy
Hắn chẳng những không lấy đao khắc tự, ngược lại nhắm mắt lại, bắt đầu ngủ, hô hấp kéo dài như nước róc rách nơi khe suối, nước nhỏ chảy dài
Trong phòng nhỏ, có động thiên khác
Trần Bình An trở lại tổ trạch, phát hiện thanh kiếm gỗ hòe đặt ở mặt bàn, xuất hiện chút nghiêng lệch nhỏ bé khó nhận thấy
Tuy trong lòng chấn động, Trần Bình An vẫn không để lộ tâm tình, ngồi xuống bên cạnh bàn
Lúc trước Tề Tĩnh Xuân lét cắt gọt cây hòe mà Lý Bảo Bình chuyển đi, rồi lặng lẽ đặt thanh kiếm gỗ mộc vào trong chiếc gùi đeo lưng của Trần Bình An, có một người tí hon hương khói màu vàng lai lịch không rõ đang ở trong đó
Chỉ là sau hai lần hiện thân ngắn ngủi ở quán trọ Thu Lô và phủ Chi Lan Tào thị, người tí hon hương khói tính hay xấu hổ kia không xuất hiện nữa, Trần Bình An cũng để nó phát triển tự nhiên, không o ép gì
Màn đêm thâm trầm, trong cửa hàng Dương gia, ông lão hút thuốc lá rời, nhíu nhíu mày, đưa tay chụp một cái, người tí hon hương khói liền từ hư không rơi xuống
Dương lão nhân lạnh lùng nói: "Tề Tĩnh Xuân hao tâm tổn trí giấu ngươi đi, hắn muốn làm cái gì
Nó khiếp sợ đứng trên mặt đất, dường như thực sự sợ hãi ông lão này, hai tay nắm chặt lấy góc áo, môi khẽ nhúc nhích
Dương lão nhân càng nghe mặt càng nhăn, trầm tư hồi lâu, "Ta đồng ý
Lão lấy ống điếu gõ lên mặt đất, một ngôi miếu nhỏ lăn ra, đứng sừng sững ở trước người tí hon hương khói
Người tí hon hương khói vẻ mặt mừng rỡ, đang muốn đi vào trong đó, đột nhiên ngẩng đầu, muốn nói lại thôi
Dương lão nhân sắc mặt lạnh lùng nói: "Biết hết mọi chuyện, đương nhiên là tốt nhất, nhưng mà nếu không làm được như vậy thì dứt khoát cái gì cũng không biết
Như vậy mới có thể sống tốt được
Người tí hon hương khói tựa như là còn có chút do dự, muốn quay về ngõ Nê Bình một chuyến, tốt xấu gì cũng phải nói lời tạm biệt với thiếu niên kia
Dương lão nhân một lần nữa nhấc ống điếu lên, phun ra sương khói dày đặc, "Đặt tất cả thông minh vào trong bụng, mới gọi là thông minh thật sự
Ngươi thực sự cho rằng tiểu tử đó không biết gì, trừ luyện quyền, cả ngày chỉ biết thích làm việc thiện, làm Thiện tài đồng tử cho người khác sao
Uổng công ngươi luôn đi theo hắn, ngươi ngốc thật, còn hắn không ngốc đâu
Người tí hon hương khói mấp máy miệng, hơi nhụt chí, chỉ là sau khi nó đi vào tòa miếu nhỏ sau kia, nhất thời kinh ngạc đến ngây người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nó giống như một hạt gạo nhỏ bé vô cùng, rơi vào trong một cái lu thật lớn
Trên vách tường cao lớn trong miếu nhỏ, cái tên đang rạng rỡ tỏa sáng, tản mát ra ánh sáng màu sắc khác nhau
Trên đỉnh đầu người tí hon hương khói là những chùm sao lấp lánh, ánh sáng huy hoàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông lão cất tẩu thuốc đi, hai tay chắp sau lưng, khom người đi khỏi hiệu thuốc bắc, đi thẳng ra khỏi trấn nhỏ, khi đi qua cầu đá hình vòm, thở dài một tiếng, tràn ngập tiếc nuối và khó hiểu, lão chậm rãi xuống cầu đá, đi dọc theo sông Long Tu tới bên ngoài cửa hàng thợ rèn, lão không đi vào trong đó, mà đi tới bờ sông, nhẹ nhàng dậm chân một cái, phụ nhân Hà Bá lập tức từ đáy sông bay ngược lên, thần hồn chấn động, đầu óc hơi choáng váng, sau khi phát hiện là Dương lão nhân, lập tức cười nịnh bợ nói: "Đại tiên không cần vận dụng thần thông vô thượng, cứ kêu một tiếng là được rồi
Dương lão nhân mặt không chút thay đổi nói: "Ngươi lập tức tới đầu nguồn sông Long Tu, chủ động đánh tan đi một nửa kim thân vào trong nước sông, giúp Nguyễn Cung gia tăng phân lượng âm trầm trong nước
Phụ nhân trẻ tuổi ngây ra như phỗng
Tước đi một nửa kim thân, ông lão nói nghe thật nhẹ nhàng, không những phải chịu đau đớn, mà đại đạo còn bị tổn hại không thể đo lường
Phụ nhân hận không thể chạy trốn tới cách xa ngoài vạn dặm
Chỉ tiếc bà ta không trốn thoát được
Dương lão nhân bổ sung thêm: "Làm xong rồi, sau này Nguyễn Cung khai lò đúc kiếm thành công, ta sẽ đòi giúp ngươi một miếu Hà Bá, nhiều nhất năm sáu mươi năm, ngươi có thể khôi phục đầy đủ kim thân, sau trăm năm ngàn năm, hương khói không dứt, đây là một khoản thu lời tích tiểu thành đại, chắc chắn ngươi sẽ có lời.”
Phụ nhân khúm núm, giọng nói yếu ớt hầu như không thể nghe thấy, "Đánh tan một nửa kim thân, rất đau đớn, ta sợ đau a..
Lão nhân không nói lời nào, chỉ nhìn mặt nước lóng lánh của sông Long Tu
Phụ nhân thật cẩn thận hỏi: "Đại tiên, ta có thể từ chối không
Dương lão nhân gật đầu nói: "Có thể
Phụ nhân mừng thầm, cảm thấy bất ngờ, từ khi nào vị đại tiên này lại có thể thấu tình đạt lý như thế
Dương lão nhân cười lạnh nói: "Ta đập nát toàn bộ kim thân của ngươi, hiệu quả sẽ còn tốt hơn
Yên tâm, chờ tối nay sau khi thần hồn ngươi tan thành mây khói, tương lai ta sẽ bồi thường cho con cháu ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phụ nhân hơi tuyệt vọng, sau một phen suy nghĩ, run giọng hỏi: "Đại tiên, phúc báo chỉ rơi vào một mình đứa cháu nội của ta, được không
Trong lòng bà ta tràn ngập cảm giác may mắn, bởi vì bà ta biết, bất kể vị đại tiên này làm việc công bằng như thế nào, duy chỉ có đối với tôn tử Mã Khổ Huyền của nhà bà ta thì hơi khác biệt một chút
Nhưng mà Dương lão nhân vẫn lập tức từ chối, "Không được
Phụ nhân mặt xám như tro tàn, ra vẻ sầu bi nói: "Vậy ta đành đi tới đầu nguồn sông Long Tu
Dương lão nhân không có ý kiến gì.