Kiếm Lai

Chương 515: Kiếm Phôi Trong Lòng Bàn Tay (1)




Hà Bá phụ nhân cắn răng một cái, bắt đầu bơi ngược theo nước sông, băng qua chiếc cầu đá hình vòm không còn khác thường kia, đi thẳng vào núi sâu
Nguyễn Cung đi tới bên bờ, đứng ở bên cạnh ông lão, hỏi: "Chuyện đúc kiếm giúp cô gái kia, thành hay không ta cũng không gấp, ta chưa từng có suy nghĩ buôn bán với ông.”

"Chuyện đúc kiếm không phải mua bán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dương lão nhân lắc đầu nói: "Thân phận thật sự của nữ nhi nhà ngươi, ta có thể giúp che giấu ba mươi năm, nhưng mà ngươi phải bảo đảm nhanh chóng rèn ra thanh kiếm kia, đây mới là vụ mua bán mà ta muốn làm
Nguyễn Cung vẫn giữ sắc mặt như thường, cười nói: "Thân phận thật sự
Lão nhân lạnh lùng nói: "Nguyễn Cung ngươi chỉ cần gật đầu hoặc là lắc đầu
Nguyễn Cung có chút ấm ức, nhưng vẫn gật đầu
Lão nhân cười cười, "Quay đầu lại nhìn, sẽ thấy đáng giá
Nguyễn Cung hỏi một câu kỳ quái, "Vậy cái gì là 'Không đáng'
Lão nhân cười nói: "Nguyễn Cung, nghe lén người khác nói chuyện không phải là thói quen gì tốt đâu
Nguyễn Cung thẳng thắn nói: "Ngươi, trưởng tôn của Lý gia, Ngụy Bách, ba người các ngươi, ta phải theo dõi
Lão nhân gật gật đầu, lại lắc đầu nói: "Đảo vị trí của ta với Lý Hi Thánh, có lẽ sẽ tốt hơn
Nguyễn Cung cười hỏi: "Một ngàn năm, hay là một vạn năm sau
Ông lão không nói gì nữa
Một khi tiến vào loạn thế trăm nhà đua tiếng, kiêu hùng hào kiệt, thiên tài dị đoan sẽ như nấm sau mưa, điên cuồng chui từ dưới đất lên, chỉ trong một đêm thôi sẽ là cảnh tượng thay trời đổi đất mới tinh
Ông lão từng nhìn thấy bức tranh rộng lớn mạnh mẽ đó, hơn nữa không chỉ một lần
Nguyễn Cung rốt cuộc chỉ là thánh nhân binh gia, chứ không phải thánh nhân âm dương gia, tuy đã nhìn được rất xa, ví dụ như nhìn thấy khuê nữ Nguyễn Tú nhà hắn trưởng thành, nhưng vẫn không đủ xa
Ông lão đột nhiên thốt ra một câu, "Đương nhiên không đáng, hai phàm phu tục tử, thu gom hồn phách có tác dụng gì, còn phải trả cái giá không nhỏ
Nếu đổi thành Mã Khổ Huyền thì đương nhiên sẽ khác.”

Nguyễn Cung cười hỏi: "Tiền bối ngay từ đầu đã không coi trọng Trần Bình An
Dương lão nhân mặt không chút thay đổi nói: "Có người coi trọng hắn là được rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đường lên phương bắc một lần nữa thông hành, khiến cho Hồng Chúc trấn vốn náo nhiệt lại càng ca múa mừng cảnh thái bình
Ban đêm, một con thuyền hoa treo màn trúc xanh, khoan thai chèo ra khỏi vịnh, đi tới hướng trấn nhỏ, mới vừa tiến vào con sông chia trấn nhỏ làm đôi, đã có việc làm ăn tới cửa, là một ông lão giàu có mặc gấm vóc, cùng một người đàn ông trung niên cường tráng mặc áo đay vải thô, nhìn như là lão gia có tiền dẫn theo hộ viện gia đinh, xuất môn đến uống hoa tửu
Thuyền hoa thuộc loại quy mô tầm trung, có năm nữ thuyền gia, hai người chèo thuyền, hai người đánh đàn nấu rượu, còn lại một thiếu nữ xinh đẹp tư sắc xuất chúng nhất, ngồi ở bên cạnh ông lão cẩn thận hầu hạ, như chim nhỏ nép vào người, điều này làm cho ông lão mặc áo gấm thoải mái cười to, đưa tay chỉ vào hán tử thô kệch đối diện, "Thế nào, Lão Tạ, người dựa vào y trang, phật dựa vào kim trang, cổ nhân nói đâu có sai
Hán tử kia không biết là thẹn quá thành giận, hay là làm người ngay thẳng, tiếp nhận một chén rượu từ tay cô gái nấu rượu, cảm ơn xong thì nói với ông lão: "Đừng cứ Lão Tạ Lão Tạ, ta với ngươi không quen thân
Ông lão là kẻ da mặt dày, khi tiếp nhận chén rượu nhân cơ hội sờ soạng mu bàn tay một nữ thuyền gia, còn không quên nháy mắt với cô gái dịu dàng đó, khiến nữ thuyền gia cực kỳ buồn nôn, nhưng vẫn phải miễn cưỡng cười vui bỏ qua, ông lão không quan tâm điều này, thích thú uống miếng rượu, "Ngươi không thân với ta, nhưng ta rất thân thuộc về ngươi a, tên tuổi của Lão Tạ, tuy ở bên đông bắc nhưng vẫn vang vọng tới phía nam bọn ta
Mỗi lần nc với lão hữu về ngươi, sau khi bọn họ biết được ngươi với ta là đồng hương, ai ai cũng nhờ ta giúp đỡ giới thiệu, nói là đại anh hùng đại hào kiệt bực này, không gặp mặt một lần thì đúng là tiếc nuối
Hán tử chỉ là nhíu mày không nói, cúi đầu uống rượu
Ông lão có hai chòm râu, lúc này ngồi xếp bằng, đầu nghiêng qua, nhìn phía trên bờ xa đèn hoa rực rỡ, một tay xoay tròn chén rượu, một ngón tay vuốt ve chòm râu, gương mặt này, người ngoài còn thấy đáng khinh hạ lưu , huống chi ông lão ngồi xếp bằng, đầu gối cố ý chống lên cái mông đầy đặn của cô gái bên cạnh, ngay cả cô gái quen nhìn cảnh phong hoa tuyết nguyệt, cũng thấy hối hận không ngồi bên cạnh hán tử trầm mặc ít lời
Khi ông lão nâng cánh tay vuốt râu, lộ ra một đoạn tay áo, các nữ thuyền gia giỏi quan sát đoán ý trong thuyền hoa đều hơi thất vọng, thì ra trên cổ tay lão nhân có buộc một sợi dây dài màu xanh rêu, nếu như mang ở trên tay trẻ con thì còn thấy có phần tinh tế đáng yêu, nhưng mang ở trên tay lão nhân, thật sự là chẳng ra gì hết
Ông lão đột nhiên dời mắt, hỏi cô gái xinh đẹp bên cạnh, "Những nữ tử hoan tràng như cô, có tin thề non hẹn biển hay không
Không chỉ cô không biết đáp lại như thế nào, mà những nữ thuyền gia khác cũng đều ngơ ngác nhìn nhau, không biết ông lão đang ám chỉ điều gì
Ông lão cười ha ha, đưa tay chỉ hướng hán tử đối diện, "Tìm hắn đi, người này rất đáng tin
Hắn chính là một vị Sơn đại vương, quản nhiều đại sơn, thề non hẹn biển, thề non hẹn biển, non núi ở nơi này..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hán tử nhíu mày không nói, chậm rãi uống rượu, không yên lòng
Ông lão chỉ chỉ mình, "Thật ra tìm ta cũng đáng tin, trên đời này có tòa lầu rất cao rất cao, tên gọi cũng rất khí phách, gọi là Trấn Hải lâu, ở bờ biển, nhà của ta ngay gần Trấn Hải lâu
Hán tử rốt cuộc nhịn không được, vẻ mặt không vui, "Họ Tào, ngươi khoe khoang chuyện này cùng các cô ấy để làm gì
Ông lão chấp chút rượu, gắp một miếng đồ ăn nhắm rượu, liếc mắt nhìn hán tử kia, "Đúng là tán gẫu cùng những người không hiểu gì như các cô ấy mới thú vị
Khoe khoang cùng người trên núi mới vô vị.”

Trong ánh mắt hán tử tràn ngập vẻ lo lắng, im lặng uống rượu
Thề non hẹn biển, cụm từ này bây giờ bị nhóm thuyết thư tiên sinh hành tẩu bốn phương nhắc tới nhiều ở khắp phố phường vương triều thế tục, đa số dùng để miêu tả tình yêu nam, nhưng thật ra dân chúng bình thường từ lâu đã không còn biết được hàm nghĩa thật sự của nó
Trên thực tế cách nói này rất quan trọng đối với người trên núi, tức chỉ người tu hành, họ có thể lần lượt đứng trước núi, biển để thề ước, lời thề có được sức ràng buộc tuyệt không thể tả, còn đáng tin hơn so với dân chúng dưới núi mua bán giấy trắng mực đen
Thề non, chỉ cần là Ngũ nhạc chính sơn trong quốc cảnh được triều đình sắc phong là được, Luyện khí sĩ cảnh giới càng cao, sẽ có yêu cầu càng cao đối với phẩm cấp sơn nhạc, phần nhiều là kết đồng giữa các quốc gia lớn, hoặc là khế ước về làm ăn, theo thời gian trôi qua, hôn ước mai mối lại dần dần chiếm đa số
Hẹn biển thì đã mất đi phần lớn ý nghĩa
Bởi vì khi con chân long cuối cùng trên thế gian ngã xuống, ngũ hồ tứ hải, chín lãnh thổ lớn ngoài cửu châu của Hạo Nhiên thiên hạ đều đã mất chủ, vương triều thế tục lại không có quyền sắc phong Chính thần cho ngũ hồ tứ hải, bởi vậy không còn thuỷ thần danh chính ngôn thuận có thể ra mặt thống ngự năm cự hồ, cùng với bốn mặt biển rộng lớn khôn cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.