Kiếm Lai

Chương 518: Gác Đêm (1)




Sau khi Trần Bình An hoàn toàn chết lặng ngất đi, ngay cửa cầu thang giữa lầu một và lầu hai, tiểu đồng áo xanh rốt cuộc đã chịu buông cánh tay nữ đồng váy hồng ra, người sau chạy vội tới, nước mắt đầy mặt, khóc mếu máo như mèo con, cô vừa bắt mạch cho Trần Bình An, xem xét hướng đi của thần hồn vừa quay đầu nức nở nói: "Vì sao ngươi muốn cản ta, ngươi vong ân phụ nghĩa, lòng lang dạ sói..
Nếu như lão gia chết, ta sẽ liều mạng với ngươi..
Tiểu đồng áo xanh mặt trầm như nước, "Gọi ngươi là con ngốc ngươi còn không phục, nếu ngươi lỗ mãng quấy rầy Trần Bình An vận chuyển khí cơ, ngươi sẽ bị cỗ kiếm khí kia coi là kẻ địch, không chỉ bị nó đánh gần chết, còn có thể chậm trễ thời cơ chứng đạo của Trần Bình An, nói không chừng sẽ hại chết hắn, vốn đang là một cơ duyên tốt, lại bị ngươi biến thành một tai họa
Nữ đồng váy hồng thương tâm nức nở nói: "Lão gia cả người đều là máu, lão gia sắp chết rồi, bây giờ ngươi thỏa mãn chưa
Ta không ngốc
Ngươi thèm muốn xà đảm thạch của lão gia, lão gia không nên đưa ngươi về đây, ngươi không có lương tâm, lão gia tốt với chúng ta như vậy..
Tiểu đồng áo xanh nhẹ nhàng nhảy lên, ngồi xổm trên lan can trúc xanh, tức giận nói: "Trần Bình An không chết, những gì ngươi nói ta bỏ qua, ngươi chỉ có chút đạo hạnh, biết cái rắm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng khóc của nữ đồng váy hồng càng ngày càng nhỏ, bởi vì cô phát hiện hai cỗ khí cơ trong cơ thể Trần Bình An, ban đầu có vẻ rối loạn lung tung, nhưng mà dần dần có xu hướng ổn định, giống như sông nước gặp nhau, tuy ngay từ đầu dòng nước va vào đá đánh vào nhau, bắn ra ngàn tầng sóng, kích động không thôi, khí tượng hiểm trở, nhưng mà theo thời gian trôi qua, đã trở nên bình lặng an bình, hồn phách thần ý đang kịch liệt run rẩy vì thống khổ, cũng đã được trấn an, bắt đầu từ kêu rên biến thành nức nở
Trần Bình An chìm sâu vào giấc ngủ, khuôn mặt ngăm đen vặn vẹo dữ tợn từ từ khôi phục lại bình thường, cuối cùng đúng là giống như trẻ con còn quấn tã lót, ngủ say sưa
Nữ đồng váy hồng vui sướng vạn phần, mặt đầy nước mắt, nói nhỏ với tiểu đồng áo xanh: "Lão gia không bị sao hết, đúng là đang ngủ
Tiểu đồng áo xanh liếc mắt xem thường, đứng lên, xem lan can là lối đi, bắt đầu tản bộ
Sau khi Trần Bình An ngất đi, nữ đồng váy hồng hoàn toàn không còn người chủ đạo, đành phải xin tiểu đồng áo xanh giúp đỡ, "Kế tiếp làm sao bây giờ
Tiểu đồng áo xanh đi tới đi lui trên lan can, trầm ngâm không nói, nói thật hắn chỉ mơ mơ hồ hồ biết được sơ sài, còn về phải xử trí Trần Bình An như thế nào thì hắn thật sự không dám hạ kết luận bừa bãi
Hắn thật sự thèm nhỏ dãi xà đảm thạch của Trần Bình An, nhưng nếu nói kêu hắn giậu đổ bìm leo, bỏ đá xuống giếng, vậy thì đúng là khinh thường hắn vị hảo huynh đệ của thủy thần Ngự Giang, hắn thà thẳng mặt một quyền đánh chết Trần Bình An, sau đó quang minh chính đại đoạt lấy đống xà đảm thạch chất cao như trái núi nhỏ kia, chứ sẽ không lén lút làm việc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lăn lộn trên giang hồ, cần phải để ý chút đạo nghĩa
Điều này vẫn là quy củ giang hồ mà hắn tuân thủ nghiêm ngặt
Trong một lần say mèm, người huynh đệ thuỷ thần từng nói với hắn nói một câu ngôn ngữ đạo tặc có học vấn, "Không thể để ý quá nhiều đạo nghĩa giang hồ, nhưng vẫn nên có chút đạo nghĩa, nếu không có chút đạo nghĩa nào thì chính là một chân long, sớm hay muộn cũng phải chết đuối ở trong giang hồ
Tiểu đồng áo xanh tâm thần rét lạnh, sau đó trước mắt tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn, phát hiện một vị thần tiên áo trắng đứng ở bên cạnh mình, trên mặt mang theo nụ cười khó ưa, đang nhìn xuống mình
Người tên là Ngụy Bách kia mỉm cười nói với tiểu đồng áo xanh: "Tiểu thủy xà, ngươi không muốn giết lão gia nhà ngươi, ta thật bất ngờ
Điều tiểu đồng áo xanh không chịu nổi nhất chính là khuôn mặt tươi cười anh tuấn của người kia, giống như hai người sinh ra đã kỵ nhau, nhất là khi Ngụy Bách dùng giọng điệu bề trên để trêu chọc mình, hắn không nhịn được chửi ầm lên nói: "Lão tử thật hối hận trước kia không cưỡng gian mẹ ngươi
Ngụy Bách phất tay áo, tiêu sái nhảy xuống lan can, trong lúc đó vỗ nhẹ đầu tiểu đồng áo xanh đầu một cái, cười ha ha nói: "Nghịch ngợm
Cái vỗ nhìn như nhẹ nhàng bâng quơ, lại khiến tiểu đồng áo xanh hai chân tung ra, đặt mông ngã ngồi trên lan can, đau đến nỗi hắn phải ôm đũng quần, nhăn răng trợn mắt
Nếu đổi thành nơi khác, cho dù là một ngọn núi đồng núi sắt cũng có thể bị hắn ngồi cho sập, nhưng lầu trúc nhỏ này rắn chắc vững chải không như bình thường
Ngụy Bách ngồi ở bên cạnh Trần Bình An, một tay cầm lấy cổ tay Trần Bình An, mạch tượng trầm ổn, là dấu hiệu tốt
Nữ đồng váy hồng nhỏ giọng hỏi: "Ngụy tiên sư, bên ngoài trời lạnh, có cần đưa lão gia nhà ta vào trong phòng hay không
Ngụy Bách cười nói: "Ngươi là dòng giống giao long, trời sinh đã có khả năng chống chọi rất tốt đối với hè nóng đông lạnh, cho nên có thể không nhận ra, thật ra tòa lầu trúc có một điểm ưu việt, chính là đông ấm hạ lạnh, mặc dù là một thường nhân, ngày tuyết rơi nhiều ở trong lầu trúc cởi hết quần áo, cũng sẽ không tổn thương gân cốt do giá rét
Cho nên cứ để lão gia nhà ngươi nằm ngủ ở trong này, không động chạm chút nào tới hắn sẽ càng thêm ổn thỏa hơn
Nữ đồng váy hồng nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng cúi đầu trí tạ Ngụy Bách
Ngụy Bách không để ý chuyện này, cười hỏi: "Trần Bình An có mang theo quần áo sạch sẽ để tắm rửa hay không
Nữ đồng váy hồng lắc đầu nói: "Lần này lão gia lên núi, hẳn là không định ở lại bao lâu, trong gùi không xếp theo quần áo
Ngụy Bách nhíu nhíu mày, nhìn quần áo trên người Trần Bình An giống như là từng ngâm trong máu loãng, đến khi tỉnh lại, còn mặc một thân như vậy, chắc chắn không phải chuyện hay ho, liền đề nghị: "Các ngươi đi tới trấn nhỏ mua quần áo cũng được, đến ngõ Nê Bình lấy quần áo cũng được, đi nhanh về nhanh, chắc có lẽ Trần Bình An cũng sắp tỉnh lại rồi
Nữ đồng váy hồng dạ một tiếng, liền muốn rời khỏi
Tiểu đồng áo xanh ánh mắt âm trầm, nhìn thẳng Ngụy Bách, "Ta không tin được ngươi
Ngụy Bách suy nghĩ, "Vậy ngươi lưu lại đây
Tiểu đồng áo xanh vứt cho nữ đồng váy hồng một thỏi vàng, "Ngoài việc mua quần áo mới cho lão gia, cũng chuẩn bị mấy bộ cho hai chúng ta
Nữ đồng váy hồng cười nói: "Ta không cần
Tiểu đồng áo xanh cau mày nói: "Ta phải khách khí với ngươi một chút
Nữ đồng váy hồng hơi thương tâm, nhanh như chớp chạy xuống lầu trúc, chạy vội xuống núi
Sau đó tiểu đồng áo xanh an vị ở trên lan can, đưa lưng về phía Trần Bình An nằm trên đất, cùng ngồi với Ngụy Bách, trăm mối tơ vò
Trần Bình An ngủ chừng một ngày một đêm mới tỉnh lại, sau khi tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, cả người thần thanh khí sảng, không mang giầy rơm nữa, hắn đi chân chất đứng ở trong hành lang tầng hai lầu trúc, bàn chân phủ kín một lớp vết chai dầy như sắt đá, vết chai sớm nhất từ tuổi ấu thơ, do bị giầy rơm thô ráp ma sát mà thành, sau đó lại bị sỏi cát núi đá, cỏ cây gai góc từng chút một làm dày thêm
Giữa búi tóc của Trần Bình An còn cài cây trâm bạch ngọc có tám chữ nhỏ hắn tự tay khắc dấu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn ôm kiếm gỗ hòe, nhìn ra xa xa phía nam, suy nghĩ xuất thần
Ngụy Bách đã vòng trở về, mang theo một ít dược liệu, để cho nữ đồng váy hồng nấu thuốc, dùng để ôn bổ nguyên khí cho Trần Bình An, Trần Bình An có thói quen chuyện gì cũng đều mình giải quyết, muốn tự mình động thủ, cô chết sống không cho, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó tới đỏ bừng, như thể giông tố sắp kéo đến, Trần Bình An chịu không nổi điều này, đành phải ngượng ngùng bỏ qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.