Những chiếc thẻ tre im lặng nằm ở trên tường, cùng chủ nhân phơi nắng trong ánh mặt trời ấm áp khi trời chớm xuân
Sau đó lại có một vị khách không mời mà đến
Đổng Thủy Tỉnh
Lúc trước thiếu niên chất phác này không muốn theo Lý Bảo Bình nhóm ba người bạn chung trường đi tới Đại Tùy, Đổng Thủy Tỉnh lựa chọn ở lại trấn nhỏ, còn Thạch Xuân Gia, tiểu cô nương tết tóc sừng dê lại lựa chọn đi theo gia tộc dọn đến kinh thành Đại Ly
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm người cuối cùng ở lại học thục của Tề tiên sinh cứ như vậy mà mỗi người đi một ngả, trời nam đất bắc
Sau khi nhìn thấy Đổng Thủy Tỉnh, Trần Bình An nhanh chóng kêu hắn vào sân ngồi xuống, nữ đồng váy hồng tay chân lanh lợi dọn ra mấy món ăn nhẹ, Đổng Thủy Tỉnh có phần câu nệ, cộng thêm chút ngượng ngùng, như là trẻ nhỏ phạm lỗi, ngồi ở học thục đợi tiên sinh trách phạt
Thật ra thì Trần Bình An không cảm thấy khi ấy Đổng Thủy Tỉnh lựa chọn ở lại trấn nhỏ là sai
Trên đường đi xa, có lần buổi tối bị Lý Hòe nhát gan gọi đi vệ sinh cùng, hắn có nghe Lý Hòe nói về thân thế của Đổng Thủy Tỉnh, ai cũng nói sở dĩ hắn tên “Thủy Tỉnh” là vì khi mẫu thân mang thai hắn, bụng to rồi vẫn phải đến giếng Thiết Khóa gánh nước, kết quả vừa khom người đã để rớt Đổng Thủy Tỉnh, cho nên đã trở thành trò cười cho các bạn ở học thục, Đổng Thủy Tỉnh cũng không buồn giải thích làm gì, người khác nói cười thì cũng mặc kệ bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Giải thích, chữ "Tỉnh" có nghĩa là cái giếng
Hết giải thích
Trần Bình An cũng biết chuyện Đổng Thủy Tỉnh và Lâm Thủ Nhất cùng thích tỷ tỷ của Lý Hòe, về phần thiệt giả ra sao thì hắn không cảm thấy hứng thú
Tống Tập Tân ở nhà sát vách từng nói, trong những kẻ tầm tuổi bọn họ ở trấn nhỏ, thì nhóm thiếu gia bên phố Phúc Lộc ngõ Đào Diệp đã có nha hoàn thông phòng từ lâu, bên ngõ Kỵ Long ngõ Hạnh Hoa, nói không chừng đã có bà mối đến giúp chọn đối tượng, lớn hơn bọn họ một hai tuổi đã lên chức cha là chuyện rất bình thường ở trấn nhỏ
Còn ở ngõ nhỏ Nê Bình nằm ở tầng đáy này, đàn ông cũng có người độc thân đến ba bốn mươi tuổi
Đổng Thủy Tỉnh chỉ trò chuyện sơ qua về vài việc trong học thục mới của trấn nhỏ, Trần Bình An thì kể về những chuyện thú vị khi du học, không dám nói về những chuyện kỳ quái lạ thường, sợ Đổng Thủy Tỉnh suy nghĩ nhiều, dù sao người thật thà không có nghĩa là thiếu sâu sắc
Đổng Thủy Tỉnh biết được tương lai trấn nhỏ sẽ có dịch trạm riêng, hắn bèn yêu cầu Trần Bình An địa chỉ gửi thư của thư viện Sơn Nhai Đại Tùy, thiếu niên vui vẻ nói mình nhất định phải gửi thư cho nhóm ba người Lý Bảo Bình
Trần Bình An hơi do dự, hắn biết chuyện gửi thư qua dịch trạm, những lá thư đó đa phần đều là thư nhà, chi phí đắt đỏ vàng thật bạc thật, hiện tại Đổng Thủy Tỉnh đang bơ vơ không nơi nương tựa, chưa chắc gánh nổi khoản chi phí này, nhưng cuối cùng Trần Bình An vẫn không nói gì thêm, chỉ âm thầm ghi nhớ chuyện này trong lòng
Đổng Thủy Tỉnh vui vẻ ra về
Tiểu đồng áo xanh tấm tắc nói: "Gã ngốc này cũng không tệ, ta còn tưởng rằng là chạy tới tìm lão gia để ăn chực uống chực
Nếu hắn dám mở miệng..
Theo bản năng nó nhìn về phía Trần Bình An, nuốt những lời đã tới bên miệng vào lại trong bụng, sửa lại: "Ta đây sẽ lựa lời khuyên bảo, nhất định phải nói đạo lý với hắn, nói hắn làm người phải biết đặt mình vào vị trí của người khác mà hành xử.”
Trần Bình An cười vỗ vỗ đầu tiểu đồng áo xanh, "Làm khó ngươi rồi
Mùng hai tháng Giêng, theo phong tục trấn nhỏ thì sẽ bắt đầu đi chúc tết thăm người thân
Trần Bình An không có họ hàng thân thích nào để đi, liền dẫn theo hai đứa trẻ kia đi về hướng Lạc Phách Sơn
Lạc Phách Sơn ở hướng tây nam đại quận Long Tuyền, ba đỉnh núi gần đó lớn nhỏ không đồng nhất, chỉ là quy mô đều xa xa không thể so với Lạc Phách Sơn, lần lượt mang tên Khiêu Ngư Sơn, Phù Diêu Lộc và Thiên Đô Phong, đều bị thế lực tiên gia bên ngoài Đại Ly mua lại, vì muốn xây dựng những phủ đệ có phong cách riêng, trước đêm trừ tịch năm trước vẫn thi công làm việc ngày đêm, khí thế ngất trời
Hôm nay khi ba người Trần Bình An đi ngang qua Thiên Đô Phong, đỉnh núi cuối cùng cũng đã yên tĩnh
Chỉ trong thời gian một năm này, trên các đỉnh núi lớn đã mọc lên từng tòa từng tòa phủ đệ ly cung, đình đài lâu tạ, đình viện gác cao, đại bình ngắm cảnh đỉnh núi, cây cầu dài lơ lửng bắc ngang hai ngọn núi, vân vân, những tòa kiến trúc thiên kì bách quái hào hoa xa xỉ đột ngột nhô lên giữa núi rừng, làm cho người ta tấm tắc không ngớt
Còn chuyện mở mang ngọn núi Lạc Phách Sơn mang danh nghĩa Trần Bình An, bởi vì hầu như đều là Công bộ Đại Ly bỏ tiền ra, hơn nữa sơn chủ Trần Bình An cũng không có nhu cầu xây dựng thêm, cho nên tuy núi lớn đất rộng, nhưng lại có vẻ tịch liêu, Lạc Phách Sơn có sơn thần tọa trấn còn như thế, chứ đừng nói tới Bảo Lục Sơn Thải Vân Phong và Tiên Thảo Sơn, không khí rất trầm lặng, khiến cho các tu sĩ phụ trách trông coi những đỉnh núi gần đó mỗi lần nhìn qua hàng xóm xa xa đều cảm thấy buồn cười
Có tiền lớn mua núi, lại không có tiền nhỏ mở núi, chuyện này cũng quá hoang đường
Sau khi bọn Trần Bình An tới gần đỉnh núi nhà mình, Ngụy Bách lại xuất quỷ nhập thần xuất hiện
Trần Bình An đưa cho Ngụy Bách một cái túi nhỏ, bên trong chứa một viên xà đảm thạch thượng đẳng, để Ngụy Bách đưa giúp cho hắc xà hung hãn đến từ Kỳ Đôn Sơn kia
Ngụy Bách cười nhận lấy món tiền mừng tuổi này, nói nhất định sẽ đưa tận tay, tuyệt đối không tham ô
Cùng nhau lên núi, Trần Bình An hỏi Ngụy Bách về chuyện học thục, Ngụy Bách đương nhiên biết nhiều tin tức hơn so với Đổng Thủy Tỉnh, hắn rủ rỉ nói, thì ra Trần thị Long Vĩ Khê xây học thục cho gia tộc, nhưng mở cửa cho tất cả mọi người, hơn nữa không thu bất cứ chi phí gì, rất nhiều hình đồ di dân Lô thị tuổi nhỏ đều có thể tới học thục đọc sách, điều này chẳng khác nào lập tức cứu được mấy chục tính mạng, nếu không những đứa nhỏ sức lực yếu ớt kia chưa chắc có thể qua được trời đông giá rét năm nay
Cùng với Long Tuyền quận phát triển không ngừng, còn có rất nhiều gia tộc từ châu quận gần đó di chuyển đến, có nhiều thế gua đại tộc không thiếu tiền không thiếu người, tiêu tiền như nước để mua nhà cửa đất đai ở trấn nhỏ và lân cận, những đại trạch viện nơi phố Phúc Lộc, ngõ Đào Diệp đương nhiên là lựa chọn hàng đầu, bây giờ đến ngay cả ngõ Kỵ Long và ngõ Hạnh Hoa cũng có rất nhiều nhà cũ đã đổi chủ
Chỉ trong thời gian một năm ngắn ngủn, học thục đã có hơn một trăm học sinh, tiên sinh dạy học đều là văn hào đại nho danh tiếng
Nói tới đây, Ngụy Bách cười hỏi: "Có phải ngươi đang cảm thấy giết gà lại dùng đến dao mổ trâu không
Những người đọc sách kia bình thường rất tự cao, vì sao bằng lòng xa xứ, chạy tới nơi này chịu khổ, hơn nữa đối tượng bọn họ truyền đạo giảng dạy, lại chỉ là một đám trẻ nhỏ và thiếu niên
Trần Bình An gật gật đầu, hỏi: "Là vì Trần thị Long Vĩ Khê đã bỏ ra rất nhiều tiền?"
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]