Kiếm Lai

Chương 528: Đại Quy Đại Củ Cùng Lông Gà Vỏ Tỏi (4)




Ngụy Bách nói với Trần Bình An, giao dịch trên núi, không phải không dùng vàng thật bạc thật, nhưng cơ bản chỉ là số lẻ mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì trừ phi hai bên đều có được vật phương thốn, vật chỉ xích quý hiếm, nếu không thì sẽ rất phiền phức, pháp bảo này tám mươi vạn lượng hoàng kim, làm sao bây giờ
Nếu đổi thành bạc trắng, nhất định càng thêm khủng khiếp hơn
Cho nên những tông phái lớn khi mua bán trên núi đều sẽ có “tiền tệ” riêng biệt
- Giải thích, Vật phương thốn, vật chỉ xích tức vật một tấc, vật một thước, đều là pháp bảo dùng để cất chứa đồ nhưng không gian trong vật chỉ xích lớn hơn rất nhiều so với vật phương thốn
Hết giải thích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn họ nhanh chóng tiến gần thấy được ngọn núi Thần Tú Sơn kia
Thần Tú Sơn rất cao
Nếu không phải có còn Phi Vân Sơn thì đây chính là ngọn núi cao hùng vĩ nhất đủ để lực áp quần sơn
Trần Bình An hỏi: "Nguyễn cô nương đang ở trên núi sao
Ngụy Bách lắc đầu nói: "Không
Thần Tú Sơn có một vách núi dốc đứng, bị che khuất bên trong biển mây cuồn cuộn, có khắc bốn chữ to, "Thiên khai thần tú"
Trừ phi ngự phong bay lượn, không thì cho dù Luyện khí sĩ ngẩng đầu mà nhìn, sợ là cũng không thể nhìn thấy hình dáng
Bởi vì lúc trước Nguyễn sư đã lập ra quy củ, ở hạt cảnh quận Long Tuyền, bất cứ người tu hành nào cũng không được tự tiện ngự phong lướt trên không
Khiến cho Luyện khí sĩ xung quanh Đại Ly tự nhiên gặp phải rất nhiều phiền phức, nói là tiếng oán than đầy trời cũng không quá đáng
Lúc trước ở phương bắc xa xôi ngoài Bảo Bình châu, kiếm tu ùn ùn nam hạ, khi đi ngang qua không trung phía trên trấn nhỏ, vẫn phải hạ thấp độ cao xuống, để tỏ thiện ý
Ngoại trừ thể hiện đồng tình đối với chú kiếm sư Nguyễn Cung, phần nhiều là tôn trọng hai chữ “quy củ” của Hạo Nhiên thiên hạ này
Điều này vô hình trung đã tăng thêm một tầng uy thế cho Nguyễn Cung, bởi vì trong số những kiếm tu đi về hướng Đảo Huyền sơn, cũng không phải chỉ một vị lục địa kiếm tiên mà thôi, cho nên địa vị của Nguyễn Cung ở vương triều Đại Ly như nước lên thì thuyền lên, một ít dị nghị vốn không lớn đã hoàn toàn biến mất
Tại tòa thiên hạ này, một khi tu thành thần tiên trên núi, đương nhiên có thể vô cùng tiêu dao, có thể không tuân thủ rất nhiều lễ nghi thế tục
Nhưng mà đừng quên còn có tồn tại của ba đại học cung, bảy mươi hai thư viện của Nho giáo cùng với chín tòa Hùng Trấn lâu nguy nga
Sơn hải yêu ma kiếm tiên, chín tòa Hùng Trấn lâu đều có thể trấn được
Quy củ do cá nhân Nguyễn Cung lập ra, mặc kệ ông ta xuất thân từ Phong Tuyết miếu, cũng chẳng phải môn sinh Nho giáo, nhưng chỉ cần phù hợp với quy củ lớn hơn, phù hợp với tôn chỉ đại đạo Nho gia, như vậy Nguyễn Cung sẽ nhận được lực thống trị của Nho gia, cuối cùng giúp quy củ nhỏ của Nguyễn Cung hình thành một loại uy hiếp không lời, hai bên hỗ trợ lẫn nhau, cuối cùng hợp lại càng tăng thêm sức mạnh
Đây là đại quy củ thiên địa do đích thân Lễ Thánh lập ra trước đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không nhìn thấy không sờ được, nhưng mà không chỗ nào không có
Ngụy Bách không lên núi, mà kêu hắc xà đi về theo đường cũ, ngồi xếp bằng, cảm khái nói: "Những nơi như thế này, nằm trong lãnh thổ một vương triều nào đó, đỉnh núi san sát, từng tòa tiên gia phủ đệ, một đám bang phái tông môn, ở núi thì là sơn trưởng, ở nước thì là long vương
Có quân vương sẽ coi đây là lá chắn của vương triều, có hoàng đế mang suy nghĩ đó là thế lực cát cứ không thích nghe lệnh, là một vương gia khác họ, một ông vua làng, đuôi to khó vẫy, chỉ là ngại thế lực trên núi quá lớn, không thể không ngậm bồ hòn làm ngọt
Nhưng mà xét đến cùng, trên núi dưới núi, có thể đại khái duy trì tình trạng tường an vô sự, công lao tạo háo vẫn là quy về cho vị Lễ Thánh kia
Trần Bình An ngồi ở bên cạnh Ngụy Bách, nhẹ giọng nói: "Những điều này cách ta quá xa
Ngụy Bách cười cười, "Nói xa thì rất xa, nói gần thì rất gần
Trần Bình An nhìn lại Thần Tú Sơn, lẩm bẩm nói: "Như vậy à
Ngõ Nê Bình, một cô gái áo xanh đứng ở bên ngoài tổ trạch Trần Bình An, thấy cánh cổng đang đóng chặt, cô quan sát câu đối xuân và môn thần mấy lượt, đang định xoay người đi về nhà
Sau đó có ba phụ nhân bước nhanh đi tới, còn lôi theo bên người hai đứa nhỏ chưa đến mười tuổi, sau khi họ nhìn thấy cô gái thì cười nói: "Tú Tú cô nương cũng đến đây à
Nguyễn Tú ngoảnh mặt làm ngơ, không để ý, thật ra trong lòng cô còn thấy hơi ghét
Đám phụ nhân phố phường cũng không để tâm, tuy các bà ấy không biết cha của cô gái tức Nguyễn sư phụ ở cửa hàng thợ rèn kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, nhưng mà cũng biết Nguyễn sư phụ rất đáng gờm, có nhiều tin tức ngõ hẻm thần thần bí bí nói rằng, Huyện lệnh lão gia gì gì đó còn phải ngồi ngang hàng cùng hán tử kia, dù sao không phải bọn họ không tin, mà là chỉ chịu tin một nửa thôi
Chẳng qua họ nhiều lần đi tới hai cửa hàng nơi ngõ Kỵ Long, giao tiếp nhiều hơn với cô gái, từ lo sợ bất an ban đầu, đã biến thành yên tâm thoải mái, không cảm thấy cô ấy có tính khí tiểu thư hay gì hết, chỉ là khuôn mặt không thích cười mà thôi
Nguyễn Tú rất muốn giống như thường lệ, nhịn lại không nói lời nào, nhưng hôm nay như thế nào cũng không nhịn được, nhìn về phía các bà, âm thanh lạnh lùng nói: "Các ngươi đi cửa hàng mua này nọ không trả tiền thì thôi đi, ta có thể không nói với Trần Bình An, trả khoản tiền thay các ngươi đó, nhưng như thế nào mà các ngươi còn tới tận nhà Trần Bình An gây rối
"Ui cha, Tú Tú cô nương của ta à, cô không hiểu quan hệ giữa tụi này và Tiểu Bình An đâu, mấy mụ đàn bà bọn ta, khi còn trẻ qua lại rất thân thiết với mẹ của hắn, cho nên sau khi cha mẹ Tiểu Bình An đi rồi, không nói thứ khác, chỉ riêng hai đợt lễ tang, trong chúng ta có ai mà không có tiền bỏ tiền, có sức bỏ sức
Sau này Tiểu Bình An cô đơn một mình, nếu không có những người hàng xóm láng giềng hảo tâm này giúp đỡ, đứa nhỏ mới bây lớn đã chết đói từ lâu, làm gì được đại phú đại quý như hôm nay..
"Đúng vậy đúng vậy, Tiểu Bình An thấy ta, còn phải gọi một tiếng nhị thẩm mà, năm đó ăn chực cơm ở nhà của ta, ta nhìn thịt cá còn không nỡ ăn, tiếc không cho con mình ăn, để dành gắp vào trong chén cho Tiểu Bình An, ân tình này không tính bằng tiền được, hôm nay Tiểu Bình An phát đạt rồi, chẳng những có hai cửa hàng lớn như vậy, nghe nói ngay cả đỉnh núi cũng có tới mấy ngọn, không thể nào qua cầu rút ván, không nhớ tới những bà dì bà thím bọn tôi chứ
Làm như vậy thì vô lương tâm quá..
"Tú Tú cô nương, tụi này biết cô là người nhà giàu nên cũng rất khách sáo đối với cô, cô không thể phủ nhận đúng không
Nhưng mà Tú Tú cô nương thật sự không biết nỗi khó xử của những kẻ cùng khổ như bọn ta, bọn trẻ muốn đến học thục, bên lò gốm kinh tế đình trệ, bọn ta khổ quá, hơn nữa bọn ta cũng không phải đòi Tiểu Bình An mấy ngàn mấy vạn lượng bạc, hôm nay là năm mới đúng không, lũ nhóc con xem Tiểu Bình An như ca ca, nếu xin mấy chục lượng bạc tiền mừng tuổi, Tú Tú cô nương, cô tự hỏi lương tâm, làm vậy có gì quá đáng không
Nguyễn Tú sắc mặt lạnh lùng, ném thẳng ra câu trả lời, "Ta cảm thấy rất quá đáng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.