Ngõ nhỏ đang líu ríu, không khí nhất thời vô cùng khó xử
Một phụ nhân vỗ đùi, "Tú Tú cô nương, cũng không thể nói như vậy, lần trước sau khi Tiểu Bình An rời khỏi trấn nhỏ, Tú Tú cô nương nhờ người tặng chút lễ vật cảm ơn cho chúng ta, chúng ta cũng không nói lời trái lương tâm, đúng vậy, chúng ta đã nhận được bao nhiêu là đồ vật, nhưng những đồ chơi đó không đổi thành tiền đồng được, cuộc sống của người nghèo khổ không có tiền mua gạo, không có gì ăn, phải sống như thế nào, những người lớn như chúng ta còn đỡ, nhưng mấy đứa trẻ còn nhỏ như vậy, Tú Tú cô nương, cô nhìn đi, cánh tay con ta còi như thế, không khác gì Tiểu Bình An năm xưa, cô nhẫn tâm sao
Nguyễn Tú cau mày gật đầu nói: "Ta nhẫn tâm vậy đó
Đám người kia ngây ra như phỗng
Một phụ nhân lấy lại tinh thần, nhỏ nhẹ nói: "Chúng ta không nói chuyện với cô nữa, tìm Trần Bình An, nếu hắn không biết xấu hổ mà keo kiệt, chúng ta sẽ mắng sau lưng hắn, xem hắn còn cần thanh danh hay không
Hai phụ nhân còn lại gật gật đầu, cách này chắc chắn khả thi, một người mặt mày vui vẻ, khẽ nói cười: "Trần Bình An sợ nhất người khác nói hắn cha mẹ không tốt, cách này hữu dụng nhất
"Cút
Nguyễn Tú đưa một ngón tay chỉ về một đầu ngõ của ngõ Nê Bình, mặt không chút thay đổi mà nói: "Nếu không ta sẽ đánh chết các ngươi
Phía sau Nguyễn Tú truyền đến một tiếng nói già nua, "Đánh chết bọn họ làm gì, không sợ bẩn tay à
Đám phụ nhân lần đầu tiên thấy Tú Tú cô nương phát hỏa, có chút hốt hoảng, sau khi nhìn thấy ông lão kia lộ diện liền nhẹ nhàng thở phào, dù sao cũng là gương mặt mà dân chúng trấn nhỏ đều quen thuộc, bao nhiêu năm trôi qua, từng nhà từng hộ bất luận giàu nghèo đều phải giao tiếp với ông lão, hoặc có thể nói là giao tiếp với hiệu thuốc bắc Dương gia của ông ta, cho dù Diêm Vương gia muốn tới bắt người, cũng cần phải hỏi trước các lang trung cửa hàng Dương gia có đồng ý hay không, chỉ là thu tiền hơi mắc một chút, khiến người ta không vui
Nguyễn Tú quay đầu nhìn mắt ông lão, không nói lời nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dương lão nhân rít từng hơi thuốc lá, nhìn đám đàn bà ba hoa lắm mồm kia
Bọn họ không hẳn là tâm địa độc ác, còn nếu nói là hạng người lương thiện, vậy thật sự là cách xa tám trăm dặm, lúc Trần Bình An tuổi nhỏ gặp nạn, không còn song thân, thiếu chút nữa là không sống nổi, quả thật có không ít láng giềng quê nhà ra tay giúp đỡ, dù sao cha mẹ Trần Bình An cũng là người phúc hậu, lòng người đều là máu thịt, ví dụ như mẫu thân Cố Sán, còn có vài người già hôm nay đã qua đời thường xuyên kéo thằng nhỏ tới nhà mình ăn chung bữa cơm đạm bạc, trời đông giá lạnh sẽ đưa cho ít quần áo cũ, tuy chắp vá loang lổ, nhưng ít nhiều cũng có thể giúp hắn giữ được cái mạng
Chỉ có điều dư vị cuộc sống lại nằm ở đây, người từng giúp đỡ nhiều, sau đó đều không mong sẽ nhận được báo đáp, nhìn thấy thiếu niên có tiền đồ, chỉ là tự đáy lòng vui vui, nói với vãn bối nhà mình mấy câu người tốt có phúc báo tốt, “Nhìn đi, ông trời có mắt, không phụ lòng đôi vợ chồng trẻ tuổi, hôm nay toàn bộ phúc báo đều ứng lên trên người con trai.”
Đồng thời bọn họ cũng có thêm chút hy vọng và chờ mong trong cuộc sống, nghĩ rằng sau này nhà mình cũng có thể gặp may mắn như vậy
Ngược lại là những người lúc trước không hề bỏ tiền bỏ công, có lẽ còn không ít lần nói những lời châm chọc, sau khi thiếu niên ngõ Nê Bình phát tài, thật sự là ra sức khoác lác lên tận trời, người người đều xem mình như Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, ví dụ như ba người trước mắt, thường xuyên đến ngõ Kỵ Long ăn uống không trả tiền, còn dẫn theo cả nhà cùng đi, cô gái Nguyễn Tú chịu đựng, không muốn Trần Bình An bị người ta nói xấu, lại không muốn sổ sách cửa hàng bị sai lệch, đành phải lấy bạc tiết kiệm của bản thân ra để bù vào chỗ thâm hụt, số lượng không phải là quá lớn, nhưng gần một năm trôi qua cũng tầm bốn năm trăm lượng bạc
Ở ngõ Nê Bình ngõ Hạnh Hoa những nơi nghè khổ, tầng dưới chót quanh năm suốt tháng không sờ được tới mấy miếng bạc vụn thì số tiền này thực sự không nhỏ
Dương lão nhân nhìn phụ nhân không dẫn theo con cái, mở miệng nói: "Đi nói một tiếng với hán tử đang làm sai dịch ở huyện nha của ngươi, kêu hắn nói một câu với những người sau lưng, người làm việc gì trời đều đang nhìn, những chuyện khiến người khác căm ghét thì nên có chừng có mực, cẩn thận về sau sinh con không có lỗ đít, thực sự trở thành tai họa thì không ai cứu được.”
Phụ nhân kia hơi chột dạ, "Dương lão nhân, ông đang nói gì vậy
Tôi nghe mà không hiểu gì hết
"Không hiểu thì thôi.”
Lão nhân phun ra một chùm khói mênh mông, "Vậy ta sẽ nói những lời các ngươi đều nghe hiểu được, sau này đến cửa hàng bốc thuốc, ta sẽ tính giá gấp bội, gặp phải người bệnh nặng chết người, lang trung của cửa hàng Dương gia sẽ không đến nhà ba người các ngươi, cứ chuẩn bị quan tài là xong
Nhóm các phụ nhân đều kinh ngạc
Dương lão nhân liếc mắt nhìn đứa nhỏ mặt mày thanh tú, căn cốt thân thể cường tráng, đang khiếp sợ đứng sát bên cạnh mẹ mình, lắc đầu thở dài nói: "Đáng tiếc, bị một trăm lượng bạc của mẹ ngươi chặt đứt đường trường sinh
Sau này không thể sống yên ở ngọn núi lớn phía tây, rời xa quê nhà lang bạc kỳ hồ, hãy suy nghĩ về những gì ta nói hôm nay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão nhân lập tức rời đi, "Tú Tú cô nương, kế tiếp nếu bọn họ còn chưa chịu cút, vậy thì có thể đánh chết hết đi, hợp tình hợp lý hợp quy củ, không ai bới ra được lỗi gì
Sau khi đánh chết cũng không cần nhặt xác, chỉ cần ném ra khỏi ngõ Nê Bình, lỡ bị bẩn tay thì đến sông Long Tu rửa là được
Lúc trước Nguyễn Tú có ấn tượng không tệ đối với Dương lão nhân, chỉ là chưa tới mức để gọi là tốt, luôn cảm thấy mây mù che phủ không chân thật, cho nên vẫn còn hơi dè chừng, nhưng mà hiện tại đột nhiên cảm thấy rất có thiện cảm, cười nói: "Lần sau ta và Trần Bình An sẽ đến cửa hàng chúc tết
Dương lão nhân ừ một tiếng, gật gật đầu, không từ chối
Ông lão nhân đi ở trong ngõ nhỏ, bước qua từng ngôi nhà cũ kỹ, phần nhiều đã rách nát tồi tàn không còn chủ nhân như ngôi nhà của Tào thị, nhưng cuối cùng cây khô gặp mùa xuân như ngôi nhà Tào gia chỉ là số ít, rất nhiều gia đình con cái điêu linh, hương khói đoạn tuyệt, một nhà nói không còn là không còn nữa
Ông lão lại nghĩ đến bà vợ hung dữ nhà Lý Nhị, lại quay đầu nhìn tiểu cô nương thấu tình đạt lý kia, tâm trạng ông lão hơi phức tạp, tốt xấu nửa nọ nửa kia
Trong trấn nhỏ này, sợ là chỉ có phụ nhân ngu muội bồng bột kia mới có bản lĩnh và lá gan để chửi tay đôi với ông, mấu chốt là ông còn chửi không lại bà ta.