Hai người tiếp tục trèo non lội suối, đi hướng về phía Lạc Phách Sơn
Bên bờ biển tây của Đông Bảo Bình châu, có nam tử mặc áo lông chồn đứng bên bờ biển, tâm tư khẽ dao động, quay đầu nhìn về hướng đông, nhíu nhíu mày
Đứng bên cạnh hắn là một phụ nhân mặc cung trang đầu đội nón che mặt, chính là hồ mị đã ngã xuống vách núi trong đêm gió tuyết nọ
Nàng ta cẩn thận hỏi: "Có vị thánh nhân Bảo Bình châu nào nói năng lỗ mãng với lão gia sao
Có cần nô tỳ đi giáo huấn một chút không
Nam tử dời tầm mắt qua chỗ khác, hờ hững nói: "Chỉ là một Luyện khí sĩ lục cảnh Đại Ly
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hay cho một 'Thiên hạ chưa loạn, bình đã đổi'
Phụ nhân nghẹn họng nhìn trân trối, ngoan ngoãn ngậm miệng lại, trong lòng vội vàng tự nhủ mình nên ít nói đi sẽ tốt hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngụy Bách tìm được Trần Bình An ở lầu trúc, lúc ấy hắn đang đứng trên đất trống, luyện tập kết ấn đứng tấn dưới ánh trời chiều
Tiểu đồng áo xanh và nữ đồng váy hồng còn có dáng vẻ lão gia hơn so với lão gia nhà mình, ngồi trên ghế trúc ăn đồ ăn vặt
Ngụy Bách đi tới đứng bên cạnh Trần Bình An, không lên tiếng quấy rầy, mãi đến khi Trần Bình An thu hồi tư thế, Ngụy Bách mới xoay người nhờ nữ đồng váy hồng khiêng giúp hai chiếc ghế trúc tới, nói là muốn bàn chút chuyện chính sự với tiên sinh nhà cô
Không đợi nữ đồng váy hồng ra tay, tiểu đồng áo xanh đã nịnh bợ mỗi tay một cái ghế, chạy đến, sau khi bỏ ghế trúc xuống, không quên xoay người cong mông, dùng tay áo lau mạnh mặt ghế
Đến khi hắn trở lại nơi nữ đồng váy hồng đang đứng, mới phát hiện ánh mắt ghét bỏ của cô, tiểu đồng áo xanh mới lời lẽ hùng hồn mà nói: "Ngươi biết cái gì, cái này gọi là đại trượng phu co được duỗi được
Ngụy Bách ngồi song song với Trần Bình An trên ghế trúc nhỏ, khơi mào mở miệng nói: "Đừng trách lúc ấy ta nhìn lén cảnh tượng phát sinh nơi lầu trúc, lúc ấy ngươi và kiếm phôi kia tranh khí phách, tình thế hiểm nguy vượt xa so với tưởng tượng của ngươi, rất dễ xảy ra hệ quả nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì bị mất mạng tại chỗ
Trần Bình An gật đầu, thuận thế gỡ bỏ khúc mắc này
Ngụy Bách chậm rãi nói: "Kiếm tu có hai chuyện, luyện kiếm và luyện kiếm, luyện kiếm thuật kiếm pháp, là chữ luyện trong luyện tập, luyện bội kiếm của bản thân và phi kiếm bản mạng, là chữ luyện trong rèn luyện
Ngụy Bách giải thích ngắn gọn rõ ràng những điểm quan trọng, hơi tạm dừng lại, có thể thấy được hắn rất coi trọng việc lựa chọn từ ngữ trong buổi nói chuyện hôm nay, "Bởi vì ta nhìn không ra kiếm phôi của ngươi sâu cạn ra sao, nên không dám kết luận, nhưng mà một vài đạo lý chung, ta có thể đơn giản nói cho ngươi biết, ví dụ như rèn luyện một phi kiếm vật thực, hoặc là rèn luyện và nuôi dưỡng một thanh phi kiếm bản mạng, sẽ cần tiêu hao vô số thiên tài địa bảo
Cho nên ta mang theo ngươi đi lên các đỉnh núi một chuyến, là muốn ngươi hiểu rõ một việc, tu hành trên núi là cần phải ăn hết núi vàng núi bạc, kẻ có tiền dưới chân núi, giàu có nứt vách một vùng, tiền bạc có thể miêu tả là ăn mấy đời không hết, nhưng mà ở trên núi, không ai có được tiền bạc xài cả đời không hết, có thể..
lão tổ Tam giáo mới là ngoại lệ
Nữ đồng váy hồng ngồi nghiêm chỉnh phía sau, dựng tai lên nghe
Những chuyện này không liên quan chút nào đến một hỏa mãng như cô, nhưng có liên quan rất lớn tới lão gia nhà mình, sao cô có thể không chuyên tâm nghe giảng, lỡ như lão gia nghe sót, sau này cô có thể giúp bổ sung thêm
Tiểu đồng áo xanh nghe tới phát chán, liếc mắt xem thường
Đương nhiên, Trần Bình An rất nghiêm túc lắng nghe những lời Ngụy Bách nói, nếu hôm nay Ngụy Bách không nói, hắn cũng sẽ nhanh chóng xuống núi đi tìm Nguyễn Tú để hỏi
Ngụy Bách lồng hai tay vào trong tay áo, điểm này có phần tương tự như thiếu niên Thôi Sàm, chậm rãi nói: "Có tư chất trở thành kiếm tu hay không là ngưỡng cửa đầu tiên của Luyện khí sĩ, trở thành kiếm tu, có tiền tu luyện phi kiếm hay không, là ngưỡng cửa thứ hai, hơn nữa ngưỡng cửa này cũng không thấp chút nào
Độ cứng rắn của một thanh kiếm được quyết định bởi mật độ thân kiếm, cho nên cần thợ đúc kiếm rèn giũa nhiều lần, tiếp theo chính là độ sắc bén của thân kiếm, cũng cần không ngừng mài kiếm, đây là nguyên nhân mà một khối Trảm Long Đài trên vách núi kia lại đáng giá như vậy, tới mức thánh nhân Nguyễn Cung cũng không dám độc chiếm một mình, phải lôi kéo Phong Tuyết Miếu và Chân Võ Sơn cùng nhau phân chia, mới có thể phòng ngừa người khác dòm ngó tơ tưởng
Trần Bình An cảm khái trong lòng, thì ra thánh nhân một phương cũng có chuyện bất đắc dĩ
Ngụy Bách tiện tay chỉ về hướng một ngọn núi ở rất xa phía sau, nơi đó tồn tại một mảng Trảm Long Đài rất lớn, "Chỉ cần là thần binh lợi khí, sẽ có yêu cầu rất cao đối với đá mài, đây cũng là nguyên nhân vì sao Trảm Long Đài giá trị liên thành, có giá trị cao nhưng lại không có người bán, không ai đầu cơ kiếm lợi, bởi vì chỉ cần giữ ở trong tay, kiểu gì cũng sẽ kiếm được tiền
Trừ phi vạn bất đắc dĩ, nhu cầu cấp bách cần tiền cứu mạng, mới có người chịu bán đi
Giả sử Bao Phục Trai phát đi tin tức nói có một khối Trảm Long Đài lớn cỡ bàn tay cần bán, ta đoán khắp Ngưu Giác Sơn sẽ là cảnh tượng đầu người chen chúc
Nói tới đây, Ngụy Bách đưa tay ấn lên người thiếu niên, "Trần Bình An ơi Trần Bình An, những xà đảm thạch ngươi tùy tiện tặng cho người khác như củ cải trắng, vì sao mà đáng giá
Là do thuốc của thế gian có ba phần độc, đan dược tầm thường có linh nghiệm, phẩm chất có cao tới đâu, đều tạo thành ảnh hưởng nhất định đối với khí phủ bản thân, rất khó trừ tận gốc, ban đầu có thể áp chế, tích lại trong những khí phủ hoang vắng của cơ thể, nhưng mà khi tu vi Luyện khí sĩ ngày càng cao, lớp cáu cặn tích tụ này sẽ càng rõ nét, dưới thần thông nội thị quan sát bên trong, những tỳ vết này sẽ càng lúc càng lớn, sẽ gây trở ngại đến đại đạo, Luyện khí sĩ thập cảnh có thể được thế tục xưng là thánh nhân, nhưng vì sao bọn họ đều là một đám co đầu rút cổ bất động
Vì thích làm con rùa già
Đương nhiên không phải, mà là bọn họ đang gian khổ loại trừ vết nhơ từng chút một
Tiểu đồng áo xanh có chút lo lắng sợ hãi, lập tức ngồi thẳng thắt lưng, không chút động đậy, không còn dám cà lơ phất phơ dáo dát nhìn xung quanh
Nữ đồng váy hồng cũng hơi áy náy, thật ra cô vẫn nghĩ, mình chỉ giữ giùm lão gia ba viên xà đảm thạch thượng đẳng mà thôi, chứ cô sẽ không ăn chúng
Ngụy Bách nghiêm mặt nói: "Kế tiếp ta phải với ngươi nói một số chuyện bí mật, ngay cả ta cũng phải trả giá không nhỏ để biết những chuyện này, Trần Bình An, hy vọng ngươi không tùy tiện nói với người khác
Trần Bình An gật đầu nói: "Ngươi yên tâm, hôm nay trừ Nguyễn cô nương và Lý đại ca, ở trấn nhỏ ta đã không còn người nào để nói chuyện phiếm nữa
Lúc này Ngụy Bách mới tiếp tục nói: "Có từng nghe nói tới Đảo Huyền sơn
Trần Bình An biến sắc, không nói lời nào, không gật đầu cũng không lắc đầu
Ngụy Bách còn tưởng hán tử đội mũ trúc từng nhắc tới, nên cũng không lấy làm lạ, "Đảo Huyền sơn, xuất phát từ bút tích to lớn của một trong ba vị đệ tử dưới trướng Đạo tổ, có thể nói là con dấu chữ Sơn lớn nhất thế gian, được Đạo pháp mênh mông nâng đỡ, kiên cố không thể phá vỡ
Nơi đây là giao giới giữa Hạo Nhiên thiên hạ và Man Hoang thiên hạ, là cửa ải hiểm yếu đầu tiên… cũng có thể là cửa ải cuối cùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An hỏi: "Vì sao lại là cuối cùng
Ngụy Bách cười khổ nói: "Một khi nước lũ vỡ đê, phía sau làm sao ngăn được?"