Kiếm Lai

Chương 549: Trấn Kiếm Lâu (2)




Lúc ấy Nguyễn Tú có hỏi, vì sao không tặng thêm nhiều tiền bạc một chút, sẽ thoải mái hơn, còn có thể khiến những người đó cảm tạ
Trần Bình An nói như vậy là không được, từ nhỏ hắn đã sinh trưởng ở tầng đáy nơi phố phường, thật ra không phải không hiểu lòng người và thế đạo, chỉ là không nói được thành đạo lý như trên sách vở mà thôi, ví dụ như đấu gạo nuôi ân gánh gạo nuôi thù, ví dụ như việc nhỏ nhìn như lông gà vỏ tỏi vụn vặt, lại thể hiện hiếu tâm thiện tâm nhất
Cho nên hắn tỉ mỉ nói rõ đạo lý nhỏ của hắn cho Nguyễn Tú nghe, ở nơi trấn nhỏ này, hoàn cảnh mỗi nhà mỗi hộ thật ra không khác gì đồng ruộng, đều có phân chia lớn nhỏ
Có nhà con cháu có tiền đồ, phát đạt, không thiếu tiền
Có gia đình đột nhiên gặp biến cố, gia đình vốn được coi là giàu có, cũng sẽ lập tức suy sụp
Cho nên những thứ mà Trần Bình An hắn chuẩn bị, có thể ăn có thể mặc, nếu thực sự có nhu cầu dùng tiền gấp thì cũng có thể đem đi đổi thành bạc, tặng cho gia đình dư dả, người ta sẽ vui vẻ, tặng cho môn hộ khó khăn, người ta sẽ càng quý trọng
Mặc kệ là dệt hoa trên gấm, hay là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thì đều là chuyện tốt
Chẳng qua sau khi Trần Bình An đọc sách biết chữ, mới hiểu rõ vì sao mình làm như vậy là đúng
Lúc ấy sau khi nghe xong, Nguyễn Tú bèn cười rất vui vẻ, nói trên núi dưới núi không giống nhau
Năm nay danh mục số người được tặng quà ít hơn một chút so với lần trước, ân tình cũng phân nhiều ít nặng nhẹ, có những giao tình đời trước lưu lại, nhưng chỉ là sơ giao, thật ra chưa thể xem là ân tình, Trần Bình An không hào phóng đến mức hàng năm đều tặng quà, nhưng mà với một số người cao tuổi, cho dù Trần Bình An không có giao tình gì với bọn họ, nhưng hắn vẫn lựa chọn giữ lại trong danh mục tặng quà
Dù là tiền của ai thì cũng không phải là từ trên trời rơi xuống
Chuyện này vốn không liên quan tới trong túi một người có bao nhiêu tiền
Trần Bình An nghĩ sau này nếu như có cơ hội thì vẫn nên xây cầu làm đường
Nữ đồng váy hồng tính toán xong thì bắt đầu hỏi thăm tình trạng kinh doanh của cửa hàng, Trần Bình An không xen vào chuyện này, suy nghĩ một lúc rồi đưa danh sách quà tặng cho cô, nói cô không cần gấp gáp mua sắm vật phẩm
Nữ đồng váy hồng trịnh trọng nhận lấy danh sách quà tặng, cam đoan nhất định xử lý thỏa đáng cho lão gia
Trần Bình An xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, đi đến ngồi xuống bên cạnh tiểu đồng áo xanh, người nọ lo lo lắng lắng, thở ngắn than dài, không ngừng lặp lại bốn chữ “giang hồ hiểm ác”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu niên tuấn mỹ tên là Thôi Tứ đeo bọc hành lý trên lưng tìm tới cửa hàng, nói là tiên sinh nhà hắn bận không đi được, nên nhờ hắn đến tặng đồ, nói Trần Bình An đừng để bụng, sau khi nhận xong thì cất kỹ đi
Tiểu đồng áo xanh cũng không muốn gặp thiếu niên này, liếc mắt nhìn Thôi Tứ ra vẻ ông cụ non, tức mà không có chỗ xả, đột nhiên đứng lên, "Tiên sinh nhà ngươi và lão gia nhà ta là tương giao ngang hàng, ngươi chỉ là một tiểu thư đồng, phải tôn trọng một chút, có phải lão gia nhà ta được ban ân bằng trời gì đâu chứ, ngươi kiêu ngạo cái gì vậy
Thôi Tứ đỏ rần mặt lên
Trần Bình An hoà giải: "Thôi Tứ, nói một tiếng với tiên sinh nhà ngươi, ta đã nhận món đồ này rồi, ta sẽ luyện tập vẽ phù lục thật tốt
Thôi Tứ cau mày gật gật đầu, quay đầu liếc tiểu đồng áo xanh hừ lạnh một tiếng, xoay người nhanh chóng rời đi
Tiểu đồng áo xanh nhìn theo bóng lưng thiếu niên, đứng ở xa xa vung tay múa chân đấm đá một hồi mới hơi nguôi giận, ngồi xuống bậc cửa, vẻ mặt u sầu nói: "Lão gia, trấn nhỏ đầm rồng hang hổ cùng hung cực ác như vậy, làm thế nào người có thể sống tới ngày hôm nay vậy
Nếu đổi lại là ta và cô ngốc kia, chỉ sợ đã bị người rút gân lột da từ lâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An cảm khái nói: "Không biết nữa
Nữ đồng váy hồng đi vào cửa, lòng còn sợ hãi nói: "Lão gia, tiểu thư xách thùng nước kia là ai vậy
Thật đáng sợ, ta cảm thấy không thua kém chút nào với học sinh của lão gia
Tiểu đồng áo xanh ra sức lắc đầu nói: "Đánh chết ta cũng không tới ngõ Nê Bình nữa, khác nào dê vào miệng hổ
Trần Bình An chuyển đề tài, "Ta đặt tên cho kiếm gỗ đào và một thanh kiếm khác mà Nguyễn sư phụ đang đúc là Trừ Ma và Hàng Yêu, thấy thế nào
Hắn hạ thấp tiếng nói, "Khối kiếm phôi kia ta cảm thấy hợp với cái tên 'Mùng Một' hoặc là 'Buổi sáng'
Hai đứa trẻ nhìn nhau
Trần Bình An cười nói: "Ta tự đặt tên như vậy cũng được chứ
Tiểu đồng áo xanh run run khóe miệng, sau đó nặn ra một nụ cười, giơ ngón tay cái, "Bản lĩnh đặt tên của lão gia, rất sâu, sâu không lường được, phản phác quy chân, đại tục tức phong nhã, còn có học vấn hơn so với người đọc sách
- Giải thích, Phong nhã chỉ sự cao thượng đến cực hạn; còn đại tục chỉ sự phổ thông, đại chúng đến cực hạn. Hết giải thích
Nữ đồng váy hồng muốn nói lại thôi, cô vuốt vuốt ngực, suy nghĩ, sau đó vẫn làm trái lương tâm không nói lời nào, đầu năm đầu tháng, không thể làm lão gia mất hứng
Trần Bình An nhìn mắt nữ đồng váy hồng, nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ không tốt sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như vậy cũng được mà đúng chứ
Nữ đồng váy hồng vội ngậm miệng, không nói lời nào đã trái lương tâm rồi, nếu mở miệng ra nói chuyện, cô sẽ không qua được ải tâm khảm này
Tiểu đồng áo xanh tức giận bất bình nói: "Lão gia, sao vậy, không tin tưởng ánh mắt của ta
Vậy chứng tỏ ánh mắt của người thật sự không ổn rồi
Trần Bình An dò hỏi: "Đặt tên như vậy không được sao
Tiểu đồng áo xanh ậm ừ một tiếng, rốt cuộc không nhịn được đứng lên, hai tay chống nạnh, dõng dạc nói: "Lão gia
Hàng Yêu, Trừ Ma, có đạo sĩ lừa gạt nào mà không nhắc tới nó
'Buổi sáng'
Vậy buổi trưa, buổi tối đâu
Mùng Một
Vậy mười lăm đâu?
Lão gia, tất cả mấy cái tên này đều cùi bắp, vừa không có khí thế, vừa không mới mẻ độc đáo chút nào cả
Nhìn xem người khác đặt tên kiếm đi, người học sinh của lão gia, đặt tên kiếm là Kim Tuệ, vừa phù hợp hình tượng vừa không dính thế tục, còn có Bạch Ngư, Mặc Ly của Tào Tuấn, nhìn lại mấy cái tên của lão gia đi, hàng yêu trừ ma mùng một buổi sáng, nếu ta là kiếm linh khai khiếu, sẽ lập tức phun ra ngụm máu
"Tiếp thu ý kiến
Trần Bình An cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, "Tên không thay đổi
Tiểu đồng áo xanh vỗ trán một cái, tận tình khuyên bảo: "Phía nam Bảo Bình châu chúng ta, có một phủ đệ tiên gia uy danh lan xa, được tổ sư gia khai sơn đặt cho cái tên Vô địch thần quyền bang, đã bị cười nhạo bao nhiêu năm rồi, lão gia, người đặt tên như vậy cũng sẽ có hiệu quả tương tự
Nhưng cũng may lão gia người không giống như một thiên tài kiếm tu, nhắm chừng tương lai cũng không có mấy người được nghe đến tên bội kiếm, cho nên lão gia người thấy thích là được
Trần Bình An vừa định lên tiếng, tiếng lòng bỗng run lên, hắn giấu giếm tâm tình đứng lên, "Các người chờ ở ngõ Kỵ Long, ta đi nơi khác một chút
Trần Bình An đi vào hậu viện cửa hàng Dương gia
Sau khi Trần Bình An ngồi xuống, Dương lão nhân chậm rãi nói: "Trước tiên là nói vài chuyện nhỏ, hai con rắn nhỏ đi theo phía sau mông ngươi, bảo chúng nhanh rời khỏi trấn nhỏ đi tới Lạc Phách sơn, sắp tới Nguyễn Cung sẽ mở lò rèn kiếm, thanh thế rất lớn, tất cả yêu vật quỷ mị tinh quái trong phạm vi quận Long Tuyền đều sẽ gặp tai ương, nhẹ thì bị tiếng vang khi rèn kiếm đánh tan trăm năm đạo hạnh vất vả tích góp lâu nay, nặng thì sẽ bị đánh trở lại nguyên hình, dứt khoát hồn phi phách tán
Tiếp theo Long Tuyền quận phủ và Huyện nha Hòe Hoàng, đều sẽ thông báo cho toàn bộ yêu vật được ghi chép trong sách, hoặc là tạm thời rời khỏi nơi này, hoặc là đi Văn Võ hai miếu hoặc tị nạn trong núi lớn, bởi vì mấy chỗ này tàng phong nạp thủy, linh khí dồi dào, có thể giúp ngăn cản dư âm Nguyễn Cung rèn kiếm
Hai vật nhỏ nhà ngươi, đừng ỷ có khối Thái bình vô sự bài thì thật sự cho rằng mình có thể thái bình vô sự.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.