Trần Bình An thân thể căng cứng, gật đầu nói: "Đúng vậy, lão tiên sinh tìm ta có việc sao
Tiểu đồng áo xanh ánh mắt dại ra, tâm như tro tàn
Thế nào mà vừa mới rời khỏi trấn nhỏ, vốn tưởng rằng là trời cao mặc sức chim bay, ai dè vừa đi vào một đường nhỏ hoang vắng trên núi, lại xuất hiện thần tiên yêu quái một quyền đánh chết mình nữa rồi
Trần Bình An hơi ngẩn người ra, càng thêm cẩn thận, "Có thể xem là vậy
Ông lão nói với tốc độ cực nhanh, "Hôm nay hắn sống thế nào rồi
Có bị người khác bắt nạt hay không
Trần Bình An suy nghĩ, thật khó trả lời câu hỏi này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì thiếu niên quốc sư Thôi Sàm, hoặc là nói Thôi Đông Sơn đi đến thư viện Sơn Nhai, trên chặng đường này thật sự sống cuộc sống không ra làm sao
Trần Bình An không muốn lừa gạt ông lão khốn khổ tự xưng là ông nội của Thôi Sàm này, nhưng lại không dám ăn ngay nói thật, trong tiềm thức, Trần Bình An cảm thấy ông lão trước mắt, có khí thế rất giống Bàn sơn viên Chính Dương sơn trước kia, chỉ khác nhau ở tu vi cao thấp giữa hai người
Về phần là Bàn sơn viên cao hơn, hay là ông lão trước mắt cao hơn, Trần Bình An có đạo hạnh quá thấp, hoàn toàn nhìn không ra sâu cạn
Ông lão chỉ nhíu mày một cái, khiến cho Trần Bình An và hai tiểu tử kia cảm thấy bị áp bức đến hít thở không thông thuận, ông lão hừ lạnh nói: "Tuy ngươi là tiên sinh của cháu trai ta, ta phải kính trọng ngươi, nhưng mà chỉ là võ phu thuần túy còn chưa đến tam cảnh, sao có thể làm ân sư thụ nghiệp của cháu trai ta?
Về sau cháu trai nhà ta gặp rắc rối, ngươi thân là tiên sinh, chẳng lẽ cũng chỉ có thể bó tay buông xuôi, đứng ở xa xa xem kịch hay thôi sao?
Không được, tuyệt đối không được
Ánh mắt ông lão lôi thôi sắc nha dao, nhìn thẳng vào Trần Bình An, "Đưa ta đi tới một nơi mà ngươi cảm thấy an toàn, ta muốn giúp ngươi một tay
Không đợi Trần Bình An gật đầu lắc đầu, ông lão đã đứng ở bên cạnh Trần Bình An, năm ngón tay như móc câu nắm lấy vai Trần Bình An, "Nói mau
Thời gian không đợi ta, ta chỉ tỉnh táo nhiều nhất là một nén nhang mà thôi, đừng lãng phí thời gian
Trần Bình An không hiểu gì
Nhưng mà bị ông lão nắm chặt vai như vậy, chẳng những Trần Bình An bị đau thấu tim, mà ngay cả hai thanh phi kiếm Mùng Một và Mười Lăm đều vang lên ong ong, gào thét không thôi
Dù sao uy thế chúng nó có thể phát huy ra có tương quan với cảnh giới tu vi của Trần Bình An, cho nên hiện tại vốn không thể đi ra ngoài ngăn trở ông lão khí thế bức người kia
Tiểu đồng áo xanh và nữ đồng váy hồng không dám nhúc nhích, không phải không muốn, mà là không thể
Tương truyền võ phu thuần túy đăng đỉnh thế gian, ví dụ như đỉnh phong của đệ cửu cảnh, khí thế ngưng tụ, phóng ra ngoài như kiếm khí trút xuống, thế không thể đỡ, chỉ gầm lên một tiếng là có thể gây chấn tới vỡ mật kẻ địch, bất luận là ở giang hồ hay là ở sa trường, cũng không hiếm thấy
Ông lão phẫn nộ quát: "Nói mau
Còn lằng nhằng nữa, lão phu mặc kệ ngươi có phải tiên sinh con cháu nhà mình hay không, một quyền đánh gãy tay chân ngươi
Trần Bình An ánh mắt kiên nghị, cắn răng vận khí, chuẩn bị liều chết một chuyến, giành lấy một tia sinh cơ cho bản thân
Ông lão thấy vậy, cười ha ha, buông vai thiếu niên ra, lui về phía sau một bước, cao giọng cười to nói: "Thằng nhóc, khá đó, không tệ không tệ, là chất liệu tốt
Nếu rơi vào trong tay võ đạo tông sư rắm chó khác, có tốn tâm tư đi tạo hình cho ngươi, ngươi cũng không thành được cái gì, nhưng ta thì khác
Ngụy Bách mặc quần áo trắng, phiêu nhiên như tiên xuất hiện ở trên đường núi, sau khi trầm mặc một lát, mở miệng cười nói với Trần Bình An: "Không ngại thì dẫn vị lão tiên sinh này đi tới lầu trúc đi
Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ dẫn đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông lão nhìn về phía Ngụy Bách, "Úi chà, đã lâu không gặp sơn thần nhân mô cẩu dạng như vậy, thú vị thú vị, chờ lão phu khôi phục một ít khí lực, có cơ hội nhất định phải tìm ngươi luận bàn
- Giải thích câu "Nhân mô cẩu dạng" nghĩa là bên ngoài mang hình dáng con người nhưng bên trong tư cách, tính tình, phẩm chất thấp kém
Hết giải thích
Ngụy Bách cười nói: "Lão tiên sinh cũng đừng tìm ta luận bàn, chỉ cần mài giũa cảnh giới võ đạo cho tiên sinh của cháu trai ông, nhắm chừng cũng đã đủ bận bịu rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông lão vẻ mặt ý cười châm chọc, "Bớt sàm ngôn đi, đưa ta đi tới địa bàn của Trần Bình An, gọi là cái gì Lạc Phách Sơn, ta biết bên đó có một nơi thích hợp để mài đao, dẫn đường
Ngụy Bách không hề tức giận đối với ông lão khí thế bức người này, cười tủm tỉm gật đầu, đưa tay búng ngón tay một cái, sơn thủy đảo ngược, đoàn người nháy mắt xuất hiện ở bên ngoài lầu trúc Lạc Phách Sơn
Trần Bình An nhìn về phía Ngụy Bách, người nọ nhẹ nhàng gật đầu
Ông lão đưa tay chộp lấy vai hắn, nhẹ nhàng nhảy lên lầu hai, mang theo Trần Bình An đẩy cửa vào, ông lão nhướng mày một cái, khoái chí cười to nói: "Chỗ tốt, thật sự là chỗ tốt
Một ngày ít nhất có thể thanh tỉnh một canh giờ, thật sự là không thua động thiên phúc địa một chút nào
Cũng tính là có chút khí độ của Sàm Sàm nhà ta trước đây
Ông lão lùi lại sau mấy bước, "Trần Bình An, có thể chịu được khổ hay không
Trần Bình An từ đầu tới đuôi vẫn không hiểu chuyện gì, theo bản năng gật đầu nói: "Có thể
Ông lão lại hỏi: "Có chịu được đau khổ rất lớn không
Trần Bình An không dám trả lời vấn đề này
Ông lão hơi mất hứng, hùng hùng hổ hổ nói: "Sao cứ như đàn bà vậy, được là được, không được là không được, quá lôi thôi
Không dứt khoát gì hết, đổi lại là người khác, lão phu thực sự không thèm để tâm
Trần Bình An yên lặng tự nhủ trong lòng, ông lão trước mắt này đầu óc không được minh mẫn, không cần để bụng, cứ để ông ấy nói
Ông lão bước ra một bước về phía trước, nhẹ nhàng bày ra một thế quyền phong cách cổ, một nắm tay đưa về phía trước, một nắm tay thu lại dán sát ngực, vô cùng đơn giản, nhưng mà trong nháy mắt đã trở nên khí thế kinh người
Ông lão trầm giọng nói: "Chịu khổ trong khổ mới là người trên người, ta là võ nhân, muốn đi về phía trước, trước khi đăng đỉnh, phải đi làm một con chó hoang kiếm ăn mà sống ở ven đường
Phải nói với bản thân, nếu muốn thống thống khoái khoái mà sống, nhất định phải tranh với thiên địa đại đạo
Tranh với thần tiên rắm chó kia
Tranh với võ phu một thế hệ
Cuối cùng còn phải tranh với bản thân
Tranh một hơi nọ
"Lúc phun ra một hơi này, phải khiến thiên địa biến sắc
Phải khiến thần tiên quỳ xuống đất dập đầu, khiến toàn bộ võ phu thế gian, cảm thấy ngươi là kẻ ở trên trời xanh
Giờ khắc này, ông lão đầu bạc hình tượng rõ ràng còn không bằng tên ăn xin, khí thế hùng tráng, tinh thần cường thịnh, không gì sánh kịp
Giống như ông lão đang rành rọt nói với thiếu niên một đạo lý
Người trước mắt, thiên hạ vô địch!