Thánh nhân có câu “trời giao trọng trách cho một ai đó, trước tiên cần khiến họ khổ tâm trí, lao gân cốt”
Gần như ngày nào Ngụy Bách cũng đều chạy đến Lạc Phách Sơn, mang theo dược liệu quý giá từ Bao phục trai cho Trần Bình An
Đối với cảnh ngộ thê thảm của Trần Bình An trong hai tuần này, Ngụy Bách tuy chưa đến mức bị cảm động lây, nhưng mà sự dẻo dai của Trần Bình An, cùng với cách ông lão ra tay tàn nhẫn đều khiến Ngụy Bách cảm thấy kinh ngạc
Phải là "trọng trách" lớn lao tới đâu mới phải trải qua kiếp nạn như vậy
Không đến mức tới khi thiên hạ đại biến, Đảo Huyền sơn truyền đến tin dữ, sau đó yêu cầu vị thiếu niên này “dùng một kiếm đương đầu trăm vạn binh mã” đó chứ
Câu này lấy ý từ bài thơ Lão tướng hành của thi sĩ Vương Duy thời Đường “Nhất thân chuyển chiến tam thiên lý, Nhất kiếm tằng đương bách vạn sư”, dịch nghĩa: Tấm thân chinh chiến ba ngàn dặm, Với một thanh kiếm địch nổi trăm vạn binh mã
Sau khi ý niệm này xuất hiện trong đầu, bản thân Ngụy Bách cũng cảm thấy vớ vẩn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trời cao xa cỡ nào, đất rộng lớn cỡ nào, phải biết rằng Bảo Bình châu chỉ là một trong chín châu của Hạo Nhiên thiên hạ, còn là châu nhỏ nhất, huống chi lục địa cách Đảo Huyền sơn gần nhất lại là Nam Bà Sa châu nhân tài như rừng, cành lá xum xuê, chẳng hạn như Tào Hi tuy đã kiếm tiên lục địa chiến lực cực cao, nhưng mà ở Nam Bà Sa châu, vẫn khó xưng là hàng đầu, tu sĩ tuyệt đỉnh thực thụ chính là những người như lão tổ của Toánh Âm Trần thị
Có một lần sơn thần Lạc Phách Sơn Tống Dục Chương chủ động cầu kiến Ngụy Bách, Ngụy Bách chỉ không mặn không nhạt nói chuyện với hắn vài câu, không còn khách sáo thân thiện như lần gặp mặt đầu tiên, lý do tại sao như vậy, trong lòng cả hai đều biết rất rõ
Tống Dục Chương muốn làm thuần thần, muốn ngu trung, tất cả đều đặt lợi ích của Đại Ly lên hàng đầu, lúc trước ở miếu sơn thần trên đỉnh núi, khi nhắc tới chuyện có liên quan đến Trần Bình An, cho dù đang ở trước mặt Ngụy Bách, Tống Dục Chương cũng nói thẳng vào vấn đề, Ngụy Bách cũng không phải Bồ Tát đất không biết tức giận, nên khi tan cuộc có phần không vui
Ngụy Bách hôm nay mang theo tay nải thoải mái chậm rãi đi lên núi, đi tới lầu trúc, phát hiện Trần Bình An hôm nay chưa lên lầu hai đối luyện, còn đang đứng ở gần lan can, vừa mới luyện tập kiếm lô lập thung xong, thế mà hắn lại còn có hứng thú chủ động chào hỏi mình, Ngụy Bách nhẹn nhàng ném cái túi vải giá trị mười vạn lượng bạc cho nữ đồng váy hồng, liếc nhìn tiểu đồng áo xanh ngồi xếp bằng bên cạnh, nhẹ nhàng đi lên lầu hai, phát ra tiếng vang lộc cộc, nhìn không giống một Bắc nhạc chính thần sắp có sắc mệnh màu vàng trong người, mà trông như tiểu nhị chạy việc trong nhà trọ
Tuy Trần Bình An sắp phải “đến pháp trường", nhưng vẫn mỉm cười nói: "Vất vả cho Ngụy tiên sư
"Không vất vả không vất vả, chỉ vài bước đường mà thôi, mỗi ngày còn có thể dạo chơi ngắm cảnh, hơn nữa tốt xấu gì ta cũng là sơn thần, tuần thú đỉnh núi vốn là chức trách của bản thân
Khuỷu tay Ngụy Bách dựa nghiêng vào lan can, quay đầu nhìn về phía thiếu niên, "Uống non nửa bầu rượu mà thôi, đã có tác dụng như vậy
Trần Bình An thẹn đỏ mặt nói: "Ta cũng không biết vì sao, uống xong, tâm trạng đã không còn giống trước nữa
Ngụy Bách gật đầu nói: "Chuyện tốt
Bỗng truyền tới tiếng nói hùng hậu của ông lão, "Vào hưởng phúc đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An cười bất đắc dĩ, cáo từ Ngụy Bách, Ngụy Bách cũng cười khổ không nói được gì, hưởng phúc
Vậy mà ông lão cũng nói ra được
Từ “giải giáp”, nghe có vẻ rất thú vị, nhưng sự thật là thế nào
Là muốn Trần Bình An tự mình xé ra lột lớp da bên ngoài, tự cạy móng tay lên
Còn cách nói “kéo tơ” chính là yêu cầu Trần Bình An tự tay rút gân mạch của mình
Loại thủ pháp tàn ngược này, điều thử thách lòng người thực sự nằm ở chỗ cố ý bắt Trần Bình An tự mình ra tay, còn phải trừng mắt to, cò không được thực hiện động tác quá nhanh, phải từng chút một, cứ như vậy mà tự "kéo tơ bóc kén" cho mình
Nhưng Ngụy Bách ngoài việc da đầu tê dại thì cũng tràn ngập chờ mong đối với cảnh giới võ đạo của Trần Bình An
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chịu đựng như vậy để bước vào tam cảnh, trụ cột đó sẽ hùng hậu cỡ nào, sau khi khi đối địch chém giết với người ta, chiến lực sẽ mạnh tới đâu
Trần Bình An cởi giầy rơm đi vào căn phòng trống, sau khi đóng cửa, phát hiện ông lão đang ngồi xếp bằng lật xem “Hám Sơn phổ”, ông lão xem mà mày mặt nhăn nhớ
Hôm nay trong khi Trần Bình An luyện tập kiếm lô, ông lão đột nhiên có một suy nghĩ lạ thường, nói muốn xem quyền phổ kiếm lô trạm thung này, Trần Bình An giải thích một lượt, không khác gì những lời trước đó từng nói với Ninh cô nương, quyền phổ này được truyền lại từ nhiều đời, nhưng không thuộc sở hữu của Trần Bình An hắn, quyền pháp và hình ảnh được ghi trong quyền phổ không được truyền ra ngoài các thứ vân vân, làm cho ông lão thấy phiền, thiếu chút nữa giáo huấn thiếu niên ngay tại chỗ
"Đây là bộ Hám Sơn quyền phổ đó hả
Ông lão tiện tay ném trả quyền phổ cho thiếu niên, cười ha ha, vẻ mặt châm chọc nói: "Lời nói đầu của quyền pháp có câu, 'Quê nhà có con côn trùng nhỏ tên là kiến càng, khác hẳn với đồng loại nơi khác, cả cuộc đời nó đều khuân đá núi vào nước
ha ha ha, thì ra là võ nhân giang hồ phía đông nam Câu Lô châu, ngươi nghe thử những lời thô thiển này đi, nồng nặc mùi đất, có thể biết quyền sư viết ra bộ quyền phổ này, cả đời có được tiền đồ ra sao
"Cũng may người này coi như có phần tự mình hiểu mình, cũng dứt khoát viết một câu ở trong quyền phổ, ‘chưa từng được chen chân vào hàng ngũ quyền phổ thanh lưu cao phẩm đương thời ', bằng không lão phu thật muốn mắng hắn một câu thứ không biết xấu hổ
" 'Quyền pháp của ta, phân sinh tử không phân thắng bại, trọng quyền ý không trọng chiêu thức', chậc chậc, những lời này, thật sự nói chuyện như kiểu con cóc há miệng muốn nuốt trời phun đất, khẩu khí thật lớn
Trần Bình An, ngươi có biết vì sao quyền phổ lại trình bày như vậy không
Rất đơn giản, bởi vì phân thắng bại mà nói, luôn thua nhiều thắng ít, cho nên mới nhắc tới phân sinh tử, cùng lắm thì chết mà thôi
Trần Bình An rầu rĩ không vui nói: "Nếu như quyền phổ tệ như vậy, lão tiền bối còn nghi nhớ rõ từng quyền lý trong đó đến như vậy sao
Ông lão cười ha ha, "Tuy quyền pháp là nát thật, nhưng mà tên này nói chuyện không sợ đau đầu lưỡi, lão phu xem cũng thấy rất thú vị, xem như là một quyển sơn thủy du ký hỗn loạn là được
Trần Bình An không phản bác gì, nhưng có chút mất hứng
Hắn thực sự quý trọng bộ quyền phổ này, vô cùng quý trọng
Sâu tận đáy lòng, hàm ơn của Trần Bình An đối với Hám Sơn quyền, thậm chí không kém gì ba luồng kiếm khí của kiếm linh
Một cái là thuốc cứu mạng, một cái là bùa hộ mạng, không phân cao thấp
Thật ra Trần Bình An cũng biết đại khái ưu khuyết của Hám Sơn quyền phổ, bởi vì Ninh Diêu cũng cảm thấy nó rất bình thường, làm bộ luyện quyền ban đầu thì có thể, nhưng cô cũng không cho rằng luyện quyền phổ này sẽ có thành tựu
Sau đó Chu Hà tận mắt nhìn thấy Trần Bình An tẩu thung lập thung, cũng không có chút kinh ngạc nào
Nhưng mà Trần Bình An mặc kệ điều này
Cho dù có trải qua thêm mười năm, một trăm năm, mặc kệ Trần Bình An ở thời điểm đó thành tựu võ đạo cao tới bao nhiêu, sự yêu thích đối với “Hám Sơn quyền” chỉ có nhiều hơn chứ không giảm bớt
Ông lão cười hỏi: "Hôm nay trước khi luyện quyền, lão phu hỏi ngươi một vấn đề nhỏ, nếu đáp đúng, sẽ có niềm vui bất ngờ, nếu đáp sai, khà khà
Trần Bình An nuốt nước miếng, hơi sợ hãi
Ông lão thu lại ý cười, trầm giọng hỏi: "Ngươi cảm thấy trong quyền phổ này, ngoại trừ quyền chiêu quyền thế thì ngươi thích nhất câu nói nào
Trần Bình An không chút do dự mà trả lời: "Người đời sau luyện Hám Sơn quyền của ta, cho dù nghênh đón kẻ địch là tổ sư tam giáo, nhớ lấy quyền pháp của ta có thể yếu, khí thế tranh thắng có thể thua, duy chỉ có một thân quyền ý
Tuyệt đối không thể lui
Ông lão đột nhiên đứng lên, "Luyện quyền!"