Kiếm Lai

Chương 57: Dễ Nói Chuyện (1)




Tới lúc này Trần Bình An thật sự nghe quá mơ hồ, không hiểu ra sao
Cô gái nhất thời có chút thẹn quá hóa giận, cảnh giới thấp, vẫn luôn bị cô xem là nỗi sỉ nhục, bộ dáng si ngốc của Trần Bình An tựa như "Cô nương giải thích lại lần nữa cho ta", không thể nghi ngờ là chọc trúng chỗ thương tâm nhất của cô gái
Nhìn thấy cô gái sắc mặt âm trầm, Trần Bình An dù là kẻ ngốc cũng biết tình thế không ổn, nhanh chóng nói sang chuyện khác, "Vì sao lúc trước cô nương bị thương nặng như vậy, hiện tại tựa như đã khỏi hơn phân nửa
Cô gái hơi cúi thấp mặt xuống, hai tay ôm ngực, giọng nói khàn khàn: "Ngay lúc đó thật sự là sắp chết, nếu Lục đạo trưởng không thể cứu chữa được ta, ta sẽ phải..
Dù sao ta thiếu ngươi một nhân tình to lớn, ta lại càng không nên mượn gió bẻ măng, để ngươi bỏ ra ba túi kim tinh đồng tiền
Một tính mạng của Ninh Diêu ta làm sao có thể so sánh với Lưu Chí Mậu, cho nên là ta không đúng, ngươi coi như ta chưa từng nói gì, chờ sau khi ta rời khỏi trấn nhỏ, ta sẽ làm hết sức, tranh thủ giúp ngươi giải quyết những ưu phiền sau này, nhưng mà ta nói trước, Ninh Diêu ta chỉ biết làm theo khả năng, có thể sẽ không trong lòng biết hẳn phải chết nhưng vẫn sẽ cùng người ta liều mạng… đổi mạng
Đại khái là cô gái cúi đầu nhận sai, thật hiếm mà có được, cho nên trong lòng cô tâm tình cực kỳ mất mát
Trần Bình An hỏi: "Tiền cung dưỡng là túi nào
Cô gái chỉ chỉ vào một túi thêu màu vàng kim trong đó
Trần Bình An lấy từ bên trong ra ba đồng tiền, sau khi cầm trong tay rồi, hắn dùng cánh tay đẩy ba túi tiền tới trước mặt cô gái, cười nói: "Này, tặng cho cô
Cô gái trợn mắt há hốc mồm, thật lâu sau mới hoàn hồn, hỏi: "Trần Bình An, hồi nhỏ ngươi có bị ván cửa kẹp trúng đầu không
Trần Bình An bất đắc dĩ nói: "Không có, hồi nhỏ khi đi chăn trâu cho người ta, thường xuyên bị đuôi trâu quẹt trúng
Cô gái bỗng nhiên giận tím mặt, vỗ mặt bàn, chất vấn nói: "Có phải ngươi thích ta hay không?
Trần Bình An ngây ra như phỗng
Cô gái nhếch miệng cười, giơ ngón tay cái lên với Trần Bình An, nói: "Ánh mắt không tệ
Sau đó cô gập ngón tay cái, chỉ hướng về phía mình, thần thái sáng láng nói: "Nhưng mà ta cũng sẽ không nhận lời, nam nhân Ninh Diêu ta thích, nhất định phải là kiếm tiên lợi hại nhất khắp thiên hạ
Khắp thiên hạ
Lợi hại nhất
Đại kiếm tiên
Cái gì đạo tổ Phật Đà, cái gì Nho gia chí thánh, ở phía trước một kiếm của hắn, cũng phải cúi đầu, đều phải nhường đường
Trần Bình An mặt đỏ lên, gãi gãi đầu nói: "Ninh cô nương cô hiểu lầm rồi, ta không thích cô a..
Cô gái nhướng lông mi, suy nghĩ, thân thể cô nghiêng về phía trước, nheo lại liếc mắt một cái, nâng tay lên, giữa ngón cái và ngón trỏ dư ra khoảng cách một tấc, chột dạ hỏi: "Thích cỡ như vậy, cũng không có
Trần Bình An chém đinh chặt sắt, giọng điệu kiên định nói: "Không có
Ninh cô nương cô yên tâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô gái thu tay lại, nặng nề thở dài, thương hại nói: "Trần Bình An a, về sau ngươi cho dù may mắn cưới được vợ, quá nửa cũng là người ngốc nghếch
Trần Bình An ngồi ở đối diện bàn, vui vẻ cười nói: "Chỉ cần cô ấy là người tốt là được
Cô gái đối với điều này không ý kiến gì
Ăn no chờ chết, của ít yên ổn, thăng chức nhanh chóng, những chuyện tựa như lời mẹ cô nói, đều có duyên pháp, chưa chắc đã phân cao thấp
Chẳng qua cha cô cũng không đồng ý đối với điều này, số mạng không có thì chớ cưỡng cầu, không cưỡng cầu, chứ không phải không cầu mong điều gì, cầu thì vẫn phải cầu một chút, nếu cuối cùng vẫn là cầu mà không được, thì lại là chuyện khác
Đương nhiên những lời này, cha cô tuyệt không dám giáp mặt nói với mẹ cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An thuận miệng hỏi: "Ninh cô nương cũng là đến trấn nhỏ chúng ta cầu cơ duyên sao
Cô gái không có gì phải che đậy, hồi đáp: "Ta dùng hết toàn bộ của cải tích góp từng ngày, cộng thêm một phần tình cảm, mới đổi lấy danh ngạch tiến vào trấn nhỏ này, nhưng ta không giống những người đó, ta không cầu cái gì cơ duyên khí số, chỉ là muốn người ta đúc giúp ta một thanh kiếm, tốt nhất có thể hợp với tâm ý của ta, về phần sắc bén hay không sắc bén, có chịu được đại lượng kiếm khí hay không, lại là chuyện rất thứ yếu.”
Trần Bình An nghi hoặc nói: "Đúc kiếm
Cô gái nói: "Chính là thợ rèn Nguyễn sư phụ, ở chỗ các ngươi hắn có thanh danh rất lớn, còn có quy củ ‘bất di bất dịch’, mỗi ba mươi năm chỉ đúc một cây kiếm, hắn sở dĩ nguyện ý tới đây thế thân Tề Tĩnh Xuân, chính là cảm thấy nơi đây thích hợp mở lò đúc kiếm, ta đi thử thời vận, xem hắn có nguyện ý đúc kiếm cho ta hay không
Nếu thật sự không được, ta cũng hết cách, coi như mình vận khí không tốt
Trần Bình An cười nói: "Người tốt sẽ có phúc báo
Cô gái hữu khí vô lực nói: "Chịu thôi
Cô liếc mắt nhìn thiếu niên, "Tay trái ngươi không đau
Trần Bình An ngẩn người, "Đau a
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô hoài nghi nói: "Sao nhìn ngươi thấy không giống a
Trần Bình An thiên kinh địa nghĩa nói: "Ta cho dù lăn lộn khắp nhà, la to hét lớn, thì cũng đâu thể hết đau được.”
Cô gái vỗ trán, "Thực sự chịu thôi
Ngươi giống y như cha ta, nhưng bản lãnh của ngươi so với ông ấy thì kém xa
Trần Bình An cười không nói, im lặng nhìn sân vườn phía ngoài phòng
Cô gái đẩy ba túi đồng tiền trở về, "Ta không cần
Trần Bình An thu hồi tầm mắt, nhẹ giọng nói: "Ninh cô nương, cô có nghĩ tới hay không, ta giữ lại chúng nó, chưa chắc là chuyện tốt
Sau khi gặp Tề tiên sinh, ta càng thêm xác định điểm ấy
Sau khi cô gái quyết định một việc, sẽ không sửa đổi nữa, lắc đầu nói: "Đó là chuyện của ngươi, không liên quan gì tới ta
Ta nghĩ kỹ rồi, chuyện báo đáp ân cứu mạng, về sau ta nhất định sẽ hoàn lại, hơn nữa tuyệt đối không ăn bớt ăn xén, cũng không làm thất vọng cái tên 'Ninh Diêu' này
Nhưng mà mấy năm tới ngươi phải sống cho tốt, đừng để sơ xẩy mà chết
Ngươi chỉ cần sống sót qua khoảng thời gian này..
Thiếu niên vẫn luôn nói chuyện rất lịch sự, lần đầu tiên chủ động cắt ngang lời cô gái, "Cứu cô là Lục đạo trưởng, Ninh cô nương, cho nên ngươi không cần cảm thấy thua thiệt cái gì, nếu lúc ấy không phải ta cảm thấy mình chết chắc rồi, nghĩ có thể để cho Lục đạo trưởng vì cha mẹ ta làm nhiều hơn một chút, nếu không căn bản ta có thể sẽ không mở cửa
Cô gái hừ lạnh nói: "Đó là chuyện của ngươi
Thiếu niên cười lặp lại lời của cô: "Đó là chuyện của cô
Mắt trừng mắt nhỏ
Thế mà cô gái chịu thua trước, chỉ quan tâm cơn đau đầu của mình mà nói: "Nếu ngươi thích ta, ta thật sự không thể nhận lời ngươi a
Trần Bình An hai tay ôm lấy đầu
Gặp phải một cô nương kỳ quái cố chấp như vậy, hắn cũng hết cách a
Lúc này có người từ tường viện leo vào trong viện, người phải làm như vậy chắc chắn không ai khác ngoài Lưu Tiện Dương, hắn chạy chậm đến cửa sau, đang muốn rướn cổ họng, đột nhiên như bị người ta bóp cổ, một chữ cũng nói không nên lời
Trần Bình An nhanh chóng đứng dậy, đi tới bên cạnh Lưu Tiện Dương thấp giọng nói: "Mấy ngày nay ta có thể qua bên ngươi ở hay không, vị cô nương này có khả năng sẽ ở chỗ của ta."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.