Ông lão chân đất ngồi xuống ghế trúc bên cạnh thiếu niên, "Ồ
Những chuyện rách rưới thê thảm khi còn nhỏ
Cũng được thôi, nói ra để lão phu cũng được vui lây
Trần Bình An uống rượu, không tức giận, đưa hồ lô màu đỏ thẫm qua, ông lão khoát tay nói ghét uống rượu dở, Trần Bình An liền mở lòng, chậm rãi nói: "Cho dù ta luyện quyền, mỗi ngày ngao ngao kêu đau, còn lén khóc vài lần, cảm thấy thật sự sắp bị lão tiền bối đánh chết tới nơi, nhưng cho tới bây giờ, ta vẫn cảm thấy trong cuộc đời mình, thời điểm khó sống nhất là khi còn nhỏ, có một lần khi một mình vào núi hái thuốc, ta nhớ rất rõ, mặt trời trên đầu chiếu xuống ánh nắng rất gắt, ta còn đeo một cái gùi to bằng cỡ người trưởng thành như ta bây giờ, lúc ấy tự tin, nghĩ có cái gùi to, có thể chứa được nhiều dược liệu hơn, mẫu thân sẽ nhanh khỏi hơn, sau đó đi tới đi tới, bị ma sát rách cả da vai, phơi giữa trời nắng nóng, mồ hôi cứ chảy ra, nóng rát như lửa, chủ yếu là khi đó ta mới vừa ra khỏi trấn nhỏ, nghĩ tới phải chịu đau như vậy suốt cả ngày, thật sự là cũng có lúc muốn chết đi cho xong.”
Ông lão cười chế giễu
Nhưng không phải cười Trần Bình An, mà là nhớ tới đệ tử Thôi thị cẩm y ngọc thực, thế đại trâm anh, là hào phiệt đứng đầu Bảo Bình châu, sau đó bọn nhãi con kia luyện quyền, mới đứng cọc thôi mà ai ai cũng như chịu ức hiếp rất nhiều, trở về nhà mình bắt đầu cáo trạng với cha mẹ, hoặc là vào những ngày xuân hàn đông lạnh, quấn áo lông áo lông cừu dày như đòn bánh tét, sáng sớm học tại nhà đã cảm thấy mình đang chịu đau khổ lớn nhất trên đời này, đêm trừ tịch còn đòi mấy vị tổ tông một phong bao lì xì thật to
Ông lão không thích những điều này, nhưng mà mấy huynh đệ cùng thế hệ còn lại thì chiều theo, trẻ con biết khóc sẽ có kẹo ăn thôi
Trần Bình An tiếp tục nói: "Lần thứ hai là đói, hũ gạo trong nhà đã cạn thấy đáy, những gì có thể bán được đều đã bán sạch, lại không có mặt mũi đi xin người khác, đi tới đi lui ngay tại ngõ nhỏ, muốn người khác chủ động lên tiếng, gọi hỏi ta có muốn tiện thể vào ăn một bữa cơm không
Mùa đông năm đó lạnh quá, thật sự là rất lạnh, thời tiết hè thu còn không sao, nhà có nghèo, thiếu quần áo mặc cũng không sao, hơn nữa lên núi hái thuốc có thể kiếm chút tiền, mỗi lần hái thuốc còn có thể thuận tiện mang về nhà rau dại, trái cây, hoặc là mượn búa sắt của hàng xóm láng giềng, đi ra dòng suối nhỏ gõ đá, có thể gõ ngất mấy con cá nhỏ núp ở phía dưới, về nhà dán lên trên tường phơi nắng, hoàn toàn không cần nêm dầu muối, phơi khô là ăn được, còn rất ngon là khác
Nhưng mà mùa đông năm ấy ra thật sự không có cách nào khác, không cầu xin người khác thì sẽ đói chết, làm sao bây giờ
Ban đầu da mặt mỏng, không ngừng nói với bản thân, Trần Bình An, ngươi từng hứa với mẫu thân, về sau sẽ sống thật tốt, sao mà cha mẹ mới đi một năm, đã không khác gì đứa trẻ ăn xin
Cho nên lúc ấy nằm trên giường, cảm thấy có thể vượt qua được, có thể xem như không có cơn đói này, nhưng biết đâu rằng đói là đói, không có chuyện đói quá ngủ thiếp đi, ngược lại càng đói càng tỉnh táo
Hết cách rồi, đành bò khỏi giường đi ra sân, rồi đi bộ trong ngõ nhỏ, có vài lần muốn gõ cửa, nhưng lại rụt tay về, chết sống không mở miệng nói được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó ta mới nói với bản thân, sẽ đi lần cuối cùng trong ngõ Nê Bình, đi từ đầu này đến đầu kia, nếu vẫn là không có người mở cửa, nói với ta ‘Tiểu Bình An, trễ thế này đã ăn cơm chưa, nếu như chưa ăn, vào trong này ăn một miếng đi.’ Vậy thì ta sẽ phải đi tới gõ cửa xin người khác giúp đỡ, chỉ là khi đó ta đã thề trong lòng, sau này ta lớn lên, nhất định sẽ báo đáp thật tốt nhà nào đã cho ta ăn cơm
Cuối cùng ta bắt đầu đi từ đầu ngõ nơi có tổ trạch Tào gia kia, kết quả đi mãi tới nhà Cố Sán cuối ngõ nhỏ, vẫn không có người mở cửa
Ông lão cười ha ha, không có chút lòng trắc ẩn, "Sao hả, cuối cùng ngươi gọi cửa xin người ta như thế nào
Người ta có bằng lòng chừa lại chút cơm cho ngươi không
nói tới đây, thần sắc Trần Bình An đã không rũ đau khổ mấy, mà càng trở nên thần thái sáng láng, như là uống một ngụm rượu ngon nhất, "Ta cũng chỉ sụt sịt mũi trở về, nhưng mới đi được vài bước, phía sau lưng vang lên tiếng mở cửa
Khi đó, ta không dám quay đầu, nhưng có người chủ động gọi ta, ta vội lau mặt, quay đầu nhìn, nhìn đến vị hàng xóm đang xách một lò lửa, chính là loài lò lửa nhỏ bên trong làm bằng đồng, bên ngoài được đan bằng tre trúc, có thể xách đi khắp nơi, nhìn thấy ta bà ấy hình như cũng rất bất ngờ
Ông lão chậc chậc nói: "Trời không tuyệt đường người, thế là tiểu tử ngươi được ăn chực một bữa cơm no sao
Trần Bình An đưa tay lau mặt, nước mắt rơi đầy, nhưng mà vẻ mặt ý cười, "Không đâu, người hàng xóm kia suy nghĩ, rồi cười hỏi ta, Tiểu Bình An, ngươi biết vào núi hái thuốc, vậy có nhận ra những dược liệu này không
Đương nhiên tôi trả lời là mình nhận, hơn nữa ta thực sự không chém gió, hai năm đó ta hầu như cứ năm ba ngày sẽ vào núi hái thuốc, đã sơm nhanh chóng quen thuộc như ngõ Nê Bình
Bà liền nở nụ cười, vẫy tay với ta, lớn tiếng nói 'Vậy được rồi, Tiểu Bình An, ngươi lại đây, ta nhờ ngươi làm một chuyện, thân thể ta không chịu nổi lạnh, cần mấy vị thảo dược nấu canh bồi bổ sức khỏe, nhưng mà cửa hàng Dương gia bán giá quá cao, ta mua không nổi, Tiểu Bình An, sang xuân năm sau ngươi có thể vào núi hái thuốc không, ta cho ngươi tiền, nhưng mà giá phải thấp hơn một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"
Trần Bình An nhẹ giọng nói: "Ta đi tới, thương lượng với người hàng xóm ấy, bà thuận tay đưa lòlửa của mình cho ta, sau khi bàn chuyện xong, thấy ta vẫn không dịch bước, bà cười hỏi, sao hả, chưa ăn cơm hả, còn muốn lừa ăn gạt uống hả
Không được, trừ phi tính vào trong tiền dược liệu, bằng không ta sẽ không cho ngươi vào cửa nhà này
Trần Bình An cười nhìn phía phương xa, "Sau khi cha mẹ ta đi rồi, có ánh mắt gì ta chưa từng nhìn thấy
Có rất nhiều bạn cùng lứa tuổi, mắng ta là mầm tai họa khắc chết cha mẹ, cho dù ta ở xa xa nhìn bọn họ thả diều, xuống sông mò cá, đều sẽ bị một vài người lấy đá ném ta
Còn có một vài người lớn, thích mắng ta là tạp chủng, nói ta là loại mầm mống hèn hạ, cho dù làm trâu làm ngựa cho người phú quý thì người ta còn ngại bẩn, còn thừa thải hơn so với mảnh sứ vỡ từ đồ sứ cũ
Nhưng mà ngày đó, người phụ nữ kia trò chuyện với ta rất lâu, nói phải trả tiền mới được ăn cơm, lão tiền bối ngươi nhất định không biết, lúc đó ta vui vẻ bao nhiêu
Lúc vào trong nhà ăn cơm, nước mắt lập tức đua nhau rơi đầy mặt, bà liền nói giỡn, ui, Tiểu Bình An, tay nghề của ta là quá tốt hay là quá kém vậy, có thể khiến người ta ăn đến chảy nước mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc ấy ta cũng chỉ dám cúi đầu lùa cơm, nói cơm rất ngon."