Tạ Thực thật vất vả ổn định nỗi lòng, giờ đây lập tức bấn loạn, vẻ mặt đau khổ không nói được một lời
Còn muốn làm Thiên quân, sợ là ngay cả cái danh hiệu Chân nhân cũng chưa chắc giữ được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sư phụ của lão gia nhà mình đương nhiên sẽ không đến mức vì thế tức giận, nhưng mà ai chẳng biết nhị sư huynh của lão gia nhà mình, tính tình khó có thể đoán được..
Vị kia nếu nổi tính nóng lên, ai đỡ được
Lục Trầm vẫy tay với thiếu niên lông mày dài, "Đến đây, giúp bần đạo trông sạp, bần đạo đi dạo một lát, đi gặp người quen
Thiếu niên lông mày dài nào dám tu hú chiếm ổ mà tới ngồi lên vị trí đó, có đánh chết cũng không dịch bước
Tạ Thực như trút được gánh nặng, hắn thực sự lo sợ gã lông mày dài kia ngu ngốc đặt mông ngồi xuống
Lục Trầm cũng không để tâm, dặn dò Tạ Thực đang vội vàng đứng dậy: "Những người khác bần đạo sẽ không gặp nữa, ngươi lên tiếng nhắc nhở bọn họ, để bọn họ đừng bị ta tạt gáo nước lạnh, bần đạo gần đây tâm trạng không tốt lắm, sợ đến lúc đó không thu tay lại được, ha ha..
Còn nữa, sau này nếu bần đạo muốn gặp con cháu nhà ngươi, đâu cần ngươi làm điều thừa thãi dẫn lại đây, cho dù hắn tránh ở bên trong phúc địa, bần đạo cũng vẫn có thể nhìn thấy, đúng hay không, cho nên lần sau không cần làm như vậy
Tạ Thực hạ thấp tiếng nói, gật đầu nói: "Cẩn tuân pháp chỉ
Lục Trầm ho khan một tiếng, cười tủm tỉm hỏi: "Mẫu thân đứa nhỏ này đâu rồi, sao có việc lại không tới a
Lần trước còn chưa kịp xem chỉ tay
Tạ Thực lần đầu tiên chính mắt nhìn thấy "lão gia mạch nhà mình" chỉ biết lí nha lí nhí trong miệng, thật sự nói không được một lời nào
Những lời đồn mà các thiên quân, đại chân nhân lén lút lan truyền, con mẹ nó hóa ra toàn là gạt người
Thiếu niên lông mày dài đã hoàn toàn dại ra
Lục Trầm nghênh ngang rời đi, khi đi qua sạp cách vách, vẻ mặt hâm mộ nói: "Lão tiên trưởng bận rộn quá ha
Lão đạo sĩ nhẹ nhàng vuốt cằm cười, trong lòng lại oán thầm, mau cút đi
Lục Trầm một đường dạo chơi, cuối cùng đi vào ngõ Nê Bình, khi đi qua Tào gia tổ trạch, cổng lớn đóng chặt, lục địa kiếm tiên Bà Sa Châu, Tào Hi ở phòng trong yên lặng chắp tay hành lễ, hồ ly đỏ như lửa nằm úp trên đất, làm ra tư thái cúi đầu sát đất thành kính, lạnh run
Lục Trầm thờ ơ trước những điều này, lập tức đi đến trước sân viện một ngôi nhà, nhảy bật lên nhìn vào cảnh tượng trong sân
Cô gái đang ngồi phơi nắng ở sân cách vách đứng lên, cau mày, "Ngươi làm gì vậy?”
Tầm mắt Lục Trầm chếch đi, ngón tay chỉ vào mũi mình, ha ha cười nói: "Cô nương, cô không nhận ra bần đạo sao
Năm trước ta từng sống ở bên này, chúng ta quen nhau mà, hơn nữa, ngươi và thiếu gia nhà ngươi còn tới sạp của bần đạo để đoán mệnh, không nhớ sao
Cô gái làm bộ ra vẻ như đang dụng tâm suy nghĩ, sau đó lắc đầu nói: "Không nhớ
Lục Trầm đi đến tường sân nhà sát vách Trần Bình An, kiễng gót chân bám lên trên đầu tường, ra sức khịt khịt mũi, "Cô nương đang nấu cơm hả, thơm quá
Bần đạo đứng ở chỗ này mà vẫn ngửi thấy mùi cơm thơm
Trĩ Khuê vẫn là vẻ mặt thiên chân vô tà, lắc đầu nói: "Không có a
Lục Trầm cười, hơi nghiêng đầu, đưa tay chỉ chỉ cô gái, "Bần đạo rất thích mũi, cô nương không lừa được đâu
Cô gái ồ một tiếng, đi tới phòng bếp, kéo hết củi trong lò đất ra, nồi cơm đang nấu nóng hổi, lập tức hạ nhiệt, biến thành một nồi cơm sống
Cô gái đi đến cửa phòng bếp, vỗ vỗ tay hỏi: "Bây giờ thì sao
Lục Trầm giơ ngón tay cái, "Xem như cô lợi hại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô gái hoàn toàn không xem là gì, hỏi: "Ngươi tìm Trần Bình An
Có chuyện gì
Ta có thể chuyển lời giúp ngươi
Lục Trầm cười nói: "Bần đạo tự mình tìm hắn là được, không dám phiền cô nương, bằng không bần đạo sợ sáng mai không mở sạp nổi nữa
Trĩ Khuê nói: "Nói đi, ta rất thân với Trần Bình An
Nói xong câu đó, nàng đưa tay chỉ chỉ chữ phúc dán trên cửa nhà, "Ngươi xem, giống y đúc nhà của hắn, Trần Bình An tặng ta đó
Tiểu cô nương, đối với kẻ trợn mắt nói dối như cô, cô thực sự cho rằng bần đạo tính không ra
Lục Trầm không nhịn được khóe miệng run lên, thật không biết năm đó Tề Tĩnh Xuân như thế nào mà chịu được nha đầu kia, còn bằng lòng tìm mọi cách che chở nàng
Lục Trầm thở dài, "Thật ra hôm nay bần đạo không tìm Trần Bình An, là tới tìm cô, Vương Chu
Trĩ Khuê mặt không chút thay đổi nhìn đạo nhân trẻ tuổi, "Tuy công tử nhà ta tạm thời không ở trấn nhỏ, nhưng mà nếu ngươi dám khi dễ xúc phạm ta, lát nữa Trần Bình An trở về sẽ giúp ta báo thù, còn nữa, ta có quen biết Tề Tĩnh Xuân, hắn là Nho gia thánh nhân, ngươi không sợ hắn chết rồi đột nhiên sống lại, đánh chết ngươi
Lục Trầm đưa hai tay xoa xoa má, bất đắc dĩ nói: "Không nói đến Trần Bình An có giúp cô báo thù hay không, Tề Tĩnh Xuân chết thì cũng đã chết rồi, có thể sẽ không sống lại
Trĩ Khuê khẽ cau mày
Như dương liễu lả lướt, bị gió xuân thổi nghiêng nghiêng
Lục Trầm một lần nữa hai tay bám ở đầu tường, cười nói: "Vương Chu, bần đạo có một cơ duyên muốn tặng cho cô, cô có dám nhận lấy hay không
Hai tay áo đạo bào màu xanh, cứ như vậy nhẹ nhàng phủ lên trên tường viện đất bùn
Như rồng nằm hổ phục
Trĩ Khuê hai tay ôm trước ngực, như là ở bảo vệ mình, cười lạnh nói: "Đồ háo sắc, vô lại, yêu râu xanh, phường trác táng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Trầm thu tay lại, ôm bụng cười to
Nhớ lại khi xưa, thế gian do có ngàn vạn Chân long, sau khi luận công ban thưởng, phụ trách tọa trấn toàn bộ đầm giang hải trong thiên hạ, trong đó còn có một thư long cực kỳ danh vọng, thân phận đã coi như quý không thể nói, đối với mình si tình ra sao
Trong mắt thế nhân, mình lại là loại tuyệt tình cỡ nào
Đạo nhân trẻ tuổi thiếu chút nữa cười ra nước mắt
Đại đạo có lớn bao nhiêu cũng không dung được nữ nhi tình trường
Chỉ thích uyên ương không thích tiên, trên sách có, trên núi có, đỉnh núi không có
Lục Trầm nhìn cô gái trước mắt vốn không nên xuất hiện trên đời này, nhớ lại trước đây mình từng chính miệng hỏi sư phụ, vì sao lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, nhưng lại có Ly Châu động thiên tồn tại
Ông lão chỉ cười nói hai câu
"Nhưng khó lọt chính là chỗ mấu chốt, phương pháp thi hành thiên đạo đã không đủ để đặt chân, cho nên sụp đổ
"Đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn chín, thiếu mất một thứ, nhất sinh vạn vật
Lúc ấy ông lão ngồi xổm bên hồ nước của Liên Hoa động thiên, vốc một vốc nước, tát lên trên một chiếc lá sen hơi nghiêng, tưới lên trên vào chỗ cao, thuận thế chảy xuống, dần dần phân chia dòng chảy, cuối cùng toàn bộ quay về ao nước
Sau đó ông lão giơ một bàn tay lên cao về phía Lục Trầm, thì ra trong lòng bàn tay vẫn còn có một giọt nước, khi bàn tay nghiêng đi, giọt nước bắt đầu theo văn lộ rất nhỏ nơi lòng bàn tay chậm rãi chảy đi, xiêu xiêu vẹo vẹo, không ngừng mở rộng phân nhánh, mỗi một lần hơi tạm dừng sau đó thay đổi phương hướng, có nghĩa là đi theo những con đường khác nhau, nếu đổi giọt nước bình thường kia thành cá nhân nào đó hành tẩu trong quang âm sông dài nơi nhân gian, ý nghĩa là đã trở thành những người khác nhau
Nghĩ sai thì hỏng hết, sai lệch một bước sẽ có tam giáo bách gia, có tướng soái công khanh, có người buôn bán nhỏ.