Kiếm Lai

Chương 581: Cố nhân đến tặng kiếm (3)




Lục Trầm thu lại suy nghĩ, đạo nhân trẻ tuổi đứng bên ngoài bờ tường nhoẻn miệng cười với cô gái bên trong sân, "Bần đạo đưa cơ duyên cho cô, cô không cần cũng phải nhận
Cô gái cười lạnh nói: "Ngươi có biết ta là ai không
Lục Trầm hỏi ngược lại: "Cô có biết ta là ai không
Trĩ Khuê sắc mặt âm trầm, "Ngươi là một đạo sĩ thối lỗ mũi trâu, có gì ghê gớm chứ?”
Lục Trầm mỉm cười nói: "Bần đạo tên tục Lục Trầm, cũng đủ nói rõ tất cả
Lần này Trĩ Khuê thật sự nghe không hiểu, "Ngươi nói gì
Lục Trầm khôi phục thần sắc bình thường, tựa vào tường, vui cười nói: "Cô nương, muốn bần đạo xem chỉ tay hay không
Khi nào thì hôn phối thành thân, có sớm sinh quý tử hay không, có phải phu quân mỹ quyến hay không, bần đạo đều có thể bói được
Trĩ Khuê trừng mắt nhìn, hỏi: "Có thể chỉ ăn cơm thôi, không xem chỉ tay
Lục Trầm xoay người lướt qua đầu tường, búng tay một cái, "Được
Trĩ Khuê lại hỏi: "Cơm sống, không ngại chứ
"Ngại chứ, để ta đốt lửa là được
Đạo nhân trẻ tuổi liếc cái xem thường, thoải mái đi vào phòng bếp, bắt đầu một lần nữa bỏ thêm củi, cầm lấy ống thổi lửa, cố sức phùng má bắt đầu thổi lửa
Trĩ Khuê đứng ở cửa phòng bếp, rất muốn dùng chổi nện thật mạnh vào đạo nhân trẻ tuổi
Trong một lò kiếm ở cửa hàng rèn sắt, động tác rèn sắt của Nguyễn Cung không ngừng lại, thanh thế còn kinh người hơn so với trước đó, từng chùm tia lửa văng khắp nơi, một gian phòng to lớn sáng lạn huy hoàng, tia lửa dày đặc, không ngừng tích lũy lại thành chùm, không tiêu tán một chút nào, lại càng không tràn ra bên ngoài phòng, khiến cho trong phòng hầu như đã không có chỗ đặt chân
Nhưng mà hôm nay chẳng những Nguyễn Tú vào phòng, đến ngay cả Ngụy Bách cũng có mặt, không gian có hạn, một người một sơn thần, chỉ có thể đứng sát vai nhau, trong tay Nguyễn Tú ôm một thanh trường kiếm không vỏ, mũi kiếm cũng chưa được mài sắc, nhìn không có chút gì nổi bật, chỉ sợ nếu kiếm tu trung ngũ cảnh nhìn thấy thì cũng cho đó là một thanh kiếm mới tinh mà thôi
Nguyễn Cung vừa đập búa, vừa quay đầu trầm giọng nói với Ngụy Bách: "Làm phiền ngươi đưa Tú Tú đi Lạc Phách Sơn, Dương lão tiền bối cũng đã che giấu thiên cơ, hẳn là sẽ không có gì bất thường
Sau đó Nguyễn Cung dặn dò Nguyễn Tú: "Đến Lạc Phách Sơn, sau khi tặng kiếm xong, tuyệt đối không được nói thêm cái gì, chỉ cần nói hắn đi theo Ngụy Bách tới Ngưu Giác Sơn, cưỡi chiếc 'Đò' kia đi xuống phía nam, thanh kiếm này trước khi được Trảm Long Đài khai phong, có thể sẽ không lộ ra chút gì xuất chúng, nhưng mà nếu gặp được đại yêu, vẫn sẽ lộ ra dấu vết, cho nên nói tiểu tử họ Trần kia, trên đường nam hạ, đừng tự mình tìm chết, đừng đối phó những sơn trạch đại yêu đó, với cảnh giới võ đạo hiện nay của hắn, chỉ cần không tìm chết, sẽ có cơ hội còn sống đi đến Đảo Huyền sơn
Ngụy Bách suy xét càng chu đáo hơn, "Trong tay ta còn giữ một cành hòe to, đến Lạc Phách Sơn, ta đưa Trần Bình An đi đến Bao Phục trai ở Ngưu Giác Sơn, có thể thuận tiện giúp hắn làm hai vỏ kiếm
Nguyễn Cung muốn nói lại thôi
Ngụy Bách hiểu ý khẽ cười, "Yên tâm, hồ lô dưỡng kiếm kia, ta đã sử dụng thủ thuật che mắt, thông thường chỉ có Luyện khí sĩ mười cảnh mới có thể nhìn thấu, vấn đề không lớn
Nguyễn Cung tiếp tục vùi đầu làm việc, rèn sắt như sét đánh
Vị thánh nhân binh gia này đã sớm đã ôm giận một bụng, chỉ mong thằng nhóc con kia nhanh chóng cuốn gói cút đi
Lần này Ngụy Bách không dám lơ là, chẳng những trong lòng mặc niệm, còn bấm tay niệm thần chú, lặng yên vận chuyển sơn thủy khí vận trong địa giới cai quản của bản thân
Hai người nhanh chóng xuất hiện ở tầng hai lầu trúc Lạc Phách Sơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước đó sau khi nhận được đến tin tức Trần Bình An đã chuẩn bị xong hành lý, bởi vì có phi kiếm Mười Lăm làm vật một tấc, cho nên không cần đeo gùi, hành trang ra trận nhẹ nhàng hơn so với những lần vào núi, ngược lại khiến cho Trần Bình An thấy hơi không quen, bàn tay quen cầm sài đao khai sơn mở đường, hôm nay chỉ cất giấu hai thanh phi kiếm nhẹ hẫng, thật sự không quen
Nguyễn Tú tặng kiếm, nói lại những lời của cha cô dặn dò, cuối cùng cô đưa một chiếc túi thêu hoa qua, cười nói: "Trần Bình An, tặng cho ngươi, bánh hoa đào
Lò kiếm bên sông Long Tu, khí thế ngút trời, tiếng rèn sắt rơi vào tai Yêu tộc, oành đùng đùng rung động, kinh hồn táng đảm
Những nơi gần quận nội Long Tuyền, tầm mắt của hầu như toàn bộ tu sĩ đều kìm lòng không đặng mà dồn về phía cửa hàng rèn sắt
Thường xuyên có Luyện khí sĩ tụ tập tại đình đài lầu các mới xây trên đỉnh núi, hoặc cây cầu treo cao thật cao giữa hai ngọn núi, nhìn khí tượng đúc kiếm nơi lo kiếm bên ngoài núi xa xôi, đó là hình đồ của vương triều Lô thị, cùng với Đại Ly tướng sĩ giám sát đám di dân mất nước, khi nhàn hạ đều bàn tán, dự đoán một khi thánh nhân Nguyễn Cung đúc kiếm thành công, có khi nào sẽ rước lấy một trận dị tượng trong thiên địa
Khi thanh thế đúc kiếm bên đó ngày càng tăng vọt, hơn nữa Yêu tộc dã tu trên núi tâm phiền ý loạn, thậm chí còn có một số sơn trạch yêu quái đạo hạnh không đủ, cho dù có sơn thủy khí vận nơi đây vô hình che chở, vẫn luôn cảm thấy như bản thân đang ở trong lò luyện, bị dày vò khó nhịn, bởi vậy mọi người đều dám khẳng định đã đến thời điểm quan trọng, thanh thần binh đó có thành hay bất thành sẽ phụ thuộc vào lúc này
Trên lầu trúc Lạc Phách Sơn, Trần Bình An đã chuẩn bị xong xuôi, chuẩn bị chính thức xuất phát, đi tới bến đò Ngô Đồng Sơn kia, lần trước Ngụy Bách dẫn bọn họ đi dạo quanh địa giới mà y cai quản, từng thấy Ngô Đồng Sơn kia, cả đỉnh núi bị cạo đi chừa lại mảnh đất trống phạm vi bốn năm dặm
Lúc ấy Ngụy Bách có nói úp mở, không giải thích kỹ bến đò mà tu sĩ có thể thản nhiên đi xa, chiếc thuyền lớn đó đến cùng là vật gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lễ vật sắp chia tay của Nguyễn Tú là một túi bánh hoa đào, Trần Bình An đương nhiên không từ chối hảo tâm hảo ý của cô
Thật ra lúc trước hắn từng phó thác Ngụy Bách một chuyện, đi đến chỗ Nguyễn Cung tặng Bảo Lục Sơn cho Nguyễn Tú, kết quả khi Ngụy Bách trở lại lầu trúc thì mặt xám mày tro, rất khổ sở, nói sau khi Nguyễn Cung nghe xong, giận chó đánh mèo, thưởng cho Ngụy Bách hắn một chữ, “cút”
Sau đó câu trả lời dành cho Trần Bình An có số từ hơi nhiều, "Kêu tiểu tử kia cút đi xa thật xa.”
Trần Bình An đành phải từ bỏ
Biết chuyện này là hiểu lầm, dù sao hắn có ý tốt cũng không phải muốn thì có thể làm tốt được
Cho nên tạm thời gác lại, tiểu đồng áo xanh luôn nói bọn họ lăn lộn giang hồ, ân oán tình cừu, đều để ý đến núi rộng sông dài, còn nhiều thời gian
Trần Bình An cảm thấy những lời này nói thật sự là "vừa hay vừa có lý", tự nhủ trong tương lai sẽ luôn có thời điểm báo đáp cha con họ Nguyễn, không nóng lòng nhất thời nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng Trần Bình An vẫn suy nghĩ hồi lâu, thương lượng với tiểu đồng áo xanh và nữ đồng váy hồng rất nghiêm túc, cảm thấy vấn đề không lớn, lúc này mới quyết định, lại làm phiền Ngụy Bách
Chờ sau khi hắn rời khỏi quận Long Tuyền, sẽ nhờ vị bắc nhạc chính thần này đi mời hai vị sư phụ làm điểm tâm tay nghề khéo léo đến cửa hàng Áp Tuế ở ngõ Kỵ Long để thu hút khách, cuối cùng để cho hai tiểu tử kia đi nói với Nguyễn Tú cô nương, nói về sau muốn đến cửa hàng nhà mình ăn điểm tâm, thì sẽ không thu tiền.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.