Kiếm Lai

Chương 588: Trăng tròn trăng khuyết (3)




Chỗ học xá tiểu cô nương áo bông đỏ cũng đã khêu đèn, chẳng qua trừ đọc sách, cô còn phải chép sách, sau khi chấm mực, Lý Bảo Bình vẻ mặt nghiêm túc, cánh tay nhấc lên cao cao cầm bút, khẽ quát một tiếng, lấy khí thế lôi đình vạn quân tấn mãnh khởi công
Soạt soạt, có thể viết chữ theo thể khải nhanh như sấm đánh vậy, chữ viết cũng tạm, vừa thấy là biết kẻ chép sách nhiều đến kỹ xảo thuần thục, sau khi viết tràn ngập một tờ giấy, cô sẽ tùy tay gạt sang một bên, nói thầm hai chữ "biến đi"
Một lão phu tử phụ trách tối nay tuần tra thư viện đang đứng bên cửa sổ, sau khi thấy cảnh tượng này thì dở khóc dở cười, vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng, trùng hợp thay lão phu tử lại là một trong những ân sư dạy học cho tiểu cô nương
Lão lặng lẽ xoay người rời đi, không có làm phiền đại nghiệp chép sách của tiểu cô nương, chỉ là ông lão suy nghĩ sau này có phải nên bớt bắt Tiểu Bảo Bình chép sách hay không
Phó sơn chủ thư viện Mao Tiểu Đông đang ở trong phòng mình yên lặng học đánh cờ, thật ra lang bạt kỳ hồ bao nhiêu năm nay, một trong những chuyện ông lão hận nhất, chính là không nỡ bỏ thú vui này
Đã mấy lần cai được cơn nghiện chơi cờ, nhưng mỗi lần trong lúc vô tình nhìn thấy người bên ngoài chơi cờ, lại không dịch nổi bước chân, ở bên cạnh xem cuộc chiến, thì thường sẽ càng xem càng khó chịu, oán thầm đi nước cờ đó quá kém, nhìn thấy nước cờ hay, lại sinh ghiền, một hồi nữa sẽ không nhịn được sắp lại ván cờ, sau đó tiếp tục vừa mắng mình không đủ kiên định, vừa vui vẻ chơi cờ, một số bạn chơi cờ nhiều năm luôn lấy chuyện này ra trêu ghẹo chọc Mao Tiểu Đông, mỗi lần ông cai chơi cờ sẽ gọi là "Bế quan", tái xuất là "Xuất quan"
Tối nay Mao Tiểu Đông từ chối lời mời của hoàng đế bệ hạ, không đến hoàng cung tham gia hội đèn lồng đèn đuốc rực rỡ, chỉ yên lặng học đánh cờ
Ông lão biết đánh cờ là do một tên khốn họ Thôi dạy cho, càng giận hơn là mặc kệ ông đã cố gắng ra sao, tìm kiếm sách dạy đánh cờ đỉnh cao nhất, luận bàn kỳ nghệ cùng danh thủ quốc gia, dốc lòng nghiên cứu kỳ lý các lưu phái, những gì có thể làm ông đều đã làm hết, nhưng mà kỳ nghệ vẫn tiến triển rất chậm, có thế nào cũng không qua được Thôi Sàm
Ông lão thu lại sách dạy đánh cờ và bàn cờ, tháo cây thước bên hông xuống, nhẹ nhàng vuốt ve
Lúc trước Thôi Sàm dùng bộ dạng thiếu niên để xuất hiện trước mặt người khác, có đến tìm ông nói chuyện một lần, rồi đi tìm hoàng đế Đại Ly nói chuyện, cuối cùng tìm tên tiên sinh kể chuyện Luyện khí sĩ mười một cảnh để nói chuyện
Khi tới tìm Mao Tiểu Đông, lão già Thôi Sàm khuyên ông không được si tâm vọng tưởng, sớm như vậy để lộ thân phận, cẩn thận sẽ chết ở kinh thành Đại Tùy, đến lúc đó liên lụy thư viện bị hại như cá cùng chậu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mao Tiểu Đông nói rất thẳng thắn, nếu Đại Tùy tưởng lầm thư viện Sơn Nhai có tham dự vào chuyện này thì sau đó hai bên không thể nhất trí quan điểm nữa, như vậy Mao Tiểu Đông ông ta sẽ là người đầu tiên ra tay giết người, treo cổ quốc sư Đại Ly trong quốc cảnh Đại Tùy
Mao Tiểu Đông than thở nói: "Người đọc sách, làm sao mà lại thành người làm ăn rồi vậy
Bên trong một biệt viện yên tĩnh, thiếu niên áo trắng Thôi Đông Sơn ngồi dưới mái hiên, nghe một chuỗi tiếng chuông gió vừa leng keng vang lên trong màn đêm xuân phong im lặng yên bình
Thôi Đông Sơn đột nhiên quay đầu nhìn phía cô gái Tạ Tạ ngồi bên cạnh, "Ngươi có ông nội không
Cô gái ngạc nhiên, vấn đề này trả lời như thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng lẽ có ẩn giấu huyền cơ
Nếu không trên đời này ai lại không có ông nội
Cô cảm thấy khẳng định đây là một cạm bẫy khảo nghiệm tâm trí, đang lúc cô gái cẩn thận lựa chọn tìm từ, Thôi Đông Sơn ha ha cười nói: "Thì ra ngươi cũng có à
Tạ Tạ không biết nói gì để đáp lời
Trò cười nhạt toẹt
Cuối cùng hai người cùng ngẩng đầu nhìn phía bầu trời đêm
Trung thu trăng sáng, hào môn có, bần gia cũng có
An ủi lòng người
Trong Lý gia đại trạch phú quý nhưng khép kín, phó dịch nha hoàn rất đông, đâu đâu cũng có con cái các dòng họ, đời đời đều là tâm phúc của Lý thị, hơn nữa các đời gia chủ Lý thị cho tới bây giờ đều hết mực quan tâm tới hạ nhân
Hai cha con Chu Hà Chu Lộc trước kia chính là một ví dụ, tới nỗi trong phủ có ông lão từng trêu ghẹo Chu Lộc thân là nha hoàn, mệnh là tiểu thư
Còn nữ chủ nhân của Lý gia, thê tử của gia chủ Lý Hồng, cũng chính là mẫu thân của ba huynh muội Lý Hi Thánh, tuy không biết nói chuyện thảo mai, nhưng mà thưởng phạt phân minh, rất có uy tín trong gia tộc
Lão tổ Lý thị đã là thần tiên mười cảnh, đối với vị con dâu biết đạo quản gia này cũng chưa từng đắn đo, không tìm được chút lỗi nhỏ nào
Gia chủ Lý Hồng là người không quan tâm đến mọi sự, thích tàng trữ đồ sứ và đọc sách chú giải, trừ thi thoảng nói chuyện phiếm với con trưởng Lý Hi Thánh thì rất ít khi lộ diện, phu nhân đương gia sẽ lo liệu sự vụ lớn nhỏ trong gia tộc, tuy bà không đọc sách nhiều, nhưng biết chữ, bởi vì cần kiểm tra sổ sách tính toán
Lý gia có tập tục truyền lại đã lâu, đó là mỗi khi tới ngày lễ ngày tết, mấy đứa nhỏ tuổi nhi đồng, phải sống chết học bằng thuộc thành ngữ tục ngữ của một chữ nào đó, nếu trưởng bối Lý gia hỏi mà bọn nhỏ có thể trả lời thông thuận, thì sẽ có thể lấy được một phong tiền mừng, trừ tịch năm trước là chữ “gia”, Nguyên tiêu năm nay lại là chữ “đào”
Trong tiết Nguyên tiêu hôm nay, phu nhân đương gia để cho nha hoàn bên cạnh cầm một xấp tiền lì xì mừng tuổi, trên đường gặp đứa nhỏ "ôm cây đợi thỏ", sẽ mở miệng cười hỏi, sau đó những đứa nhỏ này sẽ lao nhao nói ra đáp án đã chuẩn bị trước, tiếng trẻ con trong trẻo dễ thương, khiến cho phu nhân khí độ ung dung mỉm cười không thôi, ví dụ như ‘đào lý bất ngôn hạ tự thành hề, đào chi yêu yêu, đào tai hạnh kiểm’, vân vân, đều là những câu nói rất đẹp đẽ động lòng, cho dù có đứa nhỏ, thốt ra một câu "Phàm đào tục lý" không biết nghe từ nơi nào, vốn là một thành ngữ ý nghĩa rất xấu, phu nhân cũng không tức giận, vẫn vui cười cho tiền mừng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Giải thích câu "Đào Lý bất ngôn, hạ tự thành hề
nghĩa là Cây đào cây mận không nói lời nào mà dưới gốc cây tự tạo thành một con đường nhỏ
Đào chi yêu yêu nghĩa là nhánh đào mơn mởn, một câu trong Kinh thi
Đào tai hạnh nghĩa là kiểm mặt hạnh má đào
Phàm đào tục lý là ý nghĩa tầm thường như hoa đào, hoa mận
Hết giải thích
Chỉ là khi phụ nhân nghe thấy “đầu đào báo lý”, nụ cười tựa như hơi gượng gạo, sau khi nghe được “lý đại đào cương”, rõ ràng là một câu nói có phần khen ngợi, tuy ý nghĩa không mấy khả quan nhưng thực ra so với “phàm đào tục lý” thì còn tốt hơn, nhưng trên mặt nữ tử lại tràn đầy vẻ tức giận, tới mức đứa nhỏ kia sợ hãi không biết làm sao, sau khi giọng điệu đông cứng hỏi tên họ đứa nhỏ, họ Trần, tuy cuối cùng phu nhân vẫn kêu nha hoàn đưa tiền mừng cho đứa nhỏ, nhưng khi rời đi, sắc mặt bà lạnh lùng, không như thường thấy
- Giải thích, câu Đầu đào báo lý là tóm tắt của câu Đầu ngã dĩ đào, ngã báo dĩ lý, trích trong Kinh Thi
Có nghĩa là cho ta quả đào, ta trả lại quả mận
Còn câu Lý đại đào cương nghĩa là Mận chết thay đào, đưa người khác ra thế thân gánh vác tai họa cho mình
Hết giải thích
Trên dưới Lý gia đều biết gia chủ Lý Hồng thiên vị con gái nhỏ Lý Bảo Bình nhất, hoàng đế yêu con trưởng, dân chúng yêu con út mà
Đối với con trưởng Lý Hi Thánh và con thứ Lý Bảo Châm, bọn hạ nhân không nhìn rõ tư tâm, Lý Hồng cũng cùng đọc sách với Lý Hi Thánh, cũng cùng Lý Bảo Châm uống rượu không lớn không nhỏ
Nhưng có thể vì Lý Bảo Châm là con trai nhỏ, hơn nữa Lý Bảo Châm lại là trời sinh tính tình vui vẻ, đối với ai đều biết lạnh biết ấm, trái lại Lý Hi Thánh lại trầm mặc già dặn hơn nhiều, từ nhỏ đã không thích nói chuyện, cho nên thê tử của Lý Hồng thân cận nhiều hơn với Lý Bảo Châm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.