Kiếm Lai

Chương 600: Đi thôi (2)




Trần Bình An gật gật đầu, "Vẫn không uống được quá nhiều, mỗi lần chỉ có thể uống một chút
A Lương liếc nhìn trời cao, "Trần Bình An, chúng ta còn có thể tán gẫu thêm một lát, ngươi chọn lựa nói chuyện quan trọng đi
Sau đó Trần Bình An kể sơ lược về tình hình gần đây
A Lương giơ ngón tay cái, "Một khi đã như vậy, cứ yên tâm nam hạ, chuyến đi giang hồ này, cứ vậy mà đi
Nhanh chóng trở nên mạnh hơn, tương lai lên trên trời chơi, nhân gian rất tốt, nhưng thiên thượng của thiên thượng, cường địch như rừng, cũng rất phấn khích
Trần Bình An hơi ngượng ngùng, "A Lương, tuy lưng ta đeo kiếm, nhưng ta còn chưa bắt đầu chính thức luyện kiếm
A Lương nhếch miệng cười nói: "Luyện quyền đến cực hạn, chẳng khác gì đang luyện kiếm, đừng sốt ruột
Trần Bình An muốn nói lại thôi
A Lương vỗ vỗ bả vai Trần Bình An, "Đừng nghĩ như vậy, chuyện thanh kiếm cổ nơi cầu đá mái vòm, lúc đầu đúng là Tề Tĩnh Xuân có báo tin cho ta, nhưng mà sau đó hắn ta lại đổi ý, nói đã chọn được một người khác thích hợp hơn so với ta, nhưng ta không hề tức giận, Tề Tĩnh Xuân tính tình thế nào, trên đời này ta là người hiểu rõ nhất, nhưng mà ta không tức giận, nhưng tất nhiên cũng thấy tò mò, người kia là thần thánh phương nào, có thể khai khiếu cho tên đầu gỗ như Tề Tĩnh Xuân, cho nên mới có cuộc gặp gỡ giữa hai chúng ta
Sau ta cũng đã bình thường trở lại, bởi vì ta đã hiểu rõ một chuyện, sợ là cho dù ta đi tới cây cầu đá mái vòm nơi trấn nhỏ các ngươi, thì thanh kiếm đó cũng chưa chắc sẽ chọn ta, lúc ấy ta đứng trên sườn núi nhỏ, nói với ngươi bốn chữ 'Vật trong bàn tay', là A Lương chém gió đó
Trần Bình An ngơ ngác
A Lương cũng biết chém gió
A Lương cười đến nheo mắt lại, các đường nét khuôn mặt dồn vào với nhau, tựa như mặt trời ấm ấp xếp chồng lên nhau, hắn ta thoải mái cười to nói: "Sao hả, không cho phép ta chém gió lấy một lần sao
Giống như lần này ta bị người ta một quyền đánh rớt xuống nhân gian, có mất mặt không
Mất mặt chết đi được
Nhưng A Lương ta vẫn phải đi tới gặp Trần Bình An ngươi
Vì sao vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An không hiểu ra sao, "Vì sao
A Lương chỉ chỉ lên trời, "Cường giả chân chính không nằm ở chỗ vô địch gì gì đó, mà ở chỗ còn sống sót, thua thảm đến mấy cũng đừng chết, mà mỗi lần đều phải đứng lên được, rồi lại giận dữ ra quyền xuất kiếm
A Lương chỉ về phía nam, cười ha ha nói: "Đi qua Đảo Huyền sơn của lão đạo sĩ thối lỗ mũi trâu, sẽ đến Kiếm khí Trường Thành, A Lương ta ở bên đó mài giũa kiếm đạo rất nhiều năm, ngươi tưởng lần nào cũng là phong cảnh vô hạn, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi sao
Tuyệt đối không phải, không ít lần bị người ta đuổi như chó nhà có tang
Đương nhiên, nếu là một chọi một, A Lương ta không sợ bất luận kẻ nào trong thiên hạ, nhưng không thể chống nổi những đại yêu thối tha không biết xấu hổ vây lại đánh lão tử mà thôi, ta nên chạy thì chạy, nên mắng thì mắng, thật vất vả mới chạy thoát thân, sau đó lén quay lại giết bằng được, cắt đầu đại yêu, nghênh ngang mà đi tới trước mặt đám nhãi ranh Trường Thành, không cần A Lương ta nói cái gì, một đám đã nhao nhao kêu lên, ngươi không biết đâu, những tiểu cô nương và phụ nhân xinh đẹp bên đó, ánh mắt họ nhìn như muốn ăn thịt ta
Ta rất ngại ngùng..
Trần Bình An không nhịn được cắt ngang lời: "Những câu trước đó ta đều tin
Nhưng mà câu cuối cùng này, ta không tin lắm.”
A Lương lúng túng nói: "Biết vậy thôi đừng nói huỵch toẹt ra chứ
Trong lúc nhất thời, không khí hơi trầm mặc
A Lương ngẩng đầu nhìn lỗ thủng lớn nơi màn trời phía tây đang chậm rãi khép lại
Trần Bình An đột nhiên cao giọng hỏi: "A Lương, uống rượu không?
A Lương ngẩn người, ha ha cười nói: "Cho thiếu trước đi
"Ngày nào đó chờ ngươi đi tới Kiếm Khí Trường Thành, nếu có thằng nhóc nào lấy chuyện xấu xí này ra cười cợt ta, ngươi nhớ nói với hắn, nói A Lương cam đoan sẽ nhanh chóng dùng một quyền đánh cho Lão Nhị kia lún cả người vào trong Thanh Minh thiên hạ
A Lương khẽ quát một tiếng, "Đi thôi
Côn thuyền chấn động kịch liệt, chậm rãi hạ xuống hơn mười trượng rồi vất vả ngừng lại không hạ xuống nữa
Trên không truyền tới những tiếng vang đùng đùng, sau đó ánh sáng như dải cầu vồng vút qua bay tới nơi Luyện khí sĩ trên côn thuyền đều nhìn không thấy, bộc phát ra một tiếng nổ to kinh người, khiến biển mây mấy trăm dặm đều bị vỡ vụn
A Lương cứ như vậy mà hoàn toàn biến mất, ngay sau đó xuất hiện ở trên không hải vực giữa Bảo Bình châu và Trung Thổ thần châu, lại nổ thêm lần nữa, một hơi hăng hái xẹt qua bờ đông biển Trung Thổ thần châu và ngọn Tuệ sơn nguy nga thông thiên, khiến thần linh kim giáp đang ngồi xếp bằng trên trong hư không phải mở mắt ra: còn khi đi ngang qua Bạch Đế thành nằm giữa những áng mây màu bên ngoài tiểu động thiên Hoàng Hà, có một tay cự phách của ma đạo đứng đầu tường, nhìn về phía bóng người chợt lướt qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lặp lại nhiều lần như vậy, chỉ một khác trước khi lỗ thủng nơi màn trời khép lại, A Lương mạnh mẽ xông tới, xé trời mà đi
Trần Bình An đứng ở trên đài ngắm cảnh, thật lâu không muốn dời bước đi
A Lương có phải vô địch hay không thì tạm thời khó nói, nhưng tiêu sái thì thật sự tiêu sái
A Lương lần này đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng, Trần Bình An chẳng những không cảm thấy A Lương bị người ta một quyền đánh rớt xuống nhân gian, thì sẽ không còn là người mạnh mẽ như trong cảm nhận, ngược lại hắn cảm thấy A Lương như vậy mới đặc biệt soái khí
Chỉ là Trần Bình An vẫn có chút tiếc nuối, đến nay còn chưa tận mắt nhìn thấy A Lương xuất kiếm
Sau khi thu hồi tầm mắt Trần Bình An tháo hồ lô dưỡng kiếm tên Khương Hồ ra, nhẹ nhàng uống ngụm rượu, không tự chủ được cảm khái nói: "Sau khi luyện quyền trăm vạn lần, có lẽ nên tranh thủ luyện kiếm
Cất hồ lô rượu đi rồi, Trần Bình An không câu nệ như trước, hắn hít sâu một hơi, vẻ mặt tươi cười, bắt đầu thoải mái luyện tập kiếm lô đứng cọc
Có tiên nhân ngự kiếm trên không chậm rãi đi qua trấn nhỏ, ngự phong lăng không, nhìn thấy gió lớn trên trời, dẫm kiếm đi xa, xem thủy triều lên xuống; lão tiền bối họ Thôi đấm ra một đấm, đất rung núi chuyển, kiếm tiên Ngụy Tấn Phong Tuyết miếu, người chưa đến kiếm trước đến, thiên địa tỏa sáng muôn nơi…
Một vài chuyện tốt đẹp, nếu như xuất phát từ người khác, sau khi hâm mộ xong người ta sẽ học theo, về phần có học được hay không, thì cứ cố gắng trước rồi tính sau
Sự tình đơn giản biết mấy
Đợi lâu không thấy người ra, cộng thêm chấn động kịch liệt trước kia khiến cho toàn bộ côn thuyền đều thấp thỏm lo âu, Xuân Thủy lo sợ bên đài ngắm cảnh xảy ra chuyện, bất chấp nguy cơ bị khách quý ác cảm, đi qua thư phòng tới gần bậc cửa, phát hiện vị tu sĩ giao hảo với Bắc nhạc chính thần Đại Ly kia, đã biến mất không thấy đâu, Xuân Thủy không nhịn được oán thầm, người này thật sự là xuất quỷ nhập thần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phát hiện Trần Bình An giống như đang tu hành, Xuân Thủy nhanh chóng lặng lẽ xoay người, không hé một tiếng, khi quay về chính sảnh còn cố ý đi nhẹ chân
Quấy rầy một Luyện khí sĩ hoặc võ phu thuần túy tu hành, là điều tối kỵ của trên núi lẫn dưới núi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.