Kiếm Lai

Chương 601: Cũng là mộc kiếm (1)




Đại Luyện khí sĩ các châu bế quan, đều là chuyện quan trọng bậc nhất của cả tông môn, hơn trăm năm trước Đả Tiếu Sơn đã gặp phải một cơn sóng to gió lớn
Khi đó, một vị trưởng lão "trẻ tuổi" cửu cảnh bế quan, mong muốn phá vỡ bình cảnh thập cảnh, trong lúc đang bế quan, Đả Tiếu Sơn nhất thời sơ sẩy, hoặc là nói đạo cao một thước ma cao một trượng, bị tử địch lẻn vào núi, phá hỏng đại đạo căn bản, cuộc đời này chỉ có thể ngưng lại ở Kim Đan cảnh, sau đó không bao lâu, tâm cảnh mục nát, cho nên hoàn toàn sụp đổ, một vị tiền bối sơn môn danh tiếng đang cực tốt, lại trở nên vô cùng thô bạo, hành hạ đến chết thị thiếp tỳ nữ, thậm chí còn đánh thành tàn phế một đệ tử đắc ý Quan Hải cảnh, thiếu chút nữa chặt đứt cầu trường sinh, cuối cùng có một chưởng luật tổ sư luôn tôn trọng, yêu thương kẻ này như con, đã không thể không tự mình ra tay, giam giữ ở lao ngục phía sau núi
Sau đó chưởng luật tổ sư gia trăm năm chưa từng xuống núi đã làm một quyết định kinh thế hãi tục, bà đến tổ tông từ đường để lấy bội kiếm khai sơn thuỷ tổ của Đả Tiếu sơn, mang kiếm xuống núi, xâm nhập tông môn kẻ địch, đại khai sát giới, sau khi tay thấm đẫm máu kẻ thù, cười to trong trọng thương mà quay về, trở lại tông môn không đầy một năm đã đột ngột qua đời
Về sự việc này, nhất là chuyện chưởng luật tổ sư gia báo thù như vậy có đáng hay không, đệ tử Đả Tiếu Sơn chỉ dám lén thảo luận, nhưng mà nét dũng cảm khí khái của chưởng luật tổ sư gia, cho dù là tiên gia tông môn ở ngoài Đả Tiếu sơn, đều rất tán dương, cảm thấy rất có phong phạm của khai sơn thuỷ tổ Đả Tiếu sơn, từ đó về sau, càng có thêm nhiều cử chỉ thiện ý đối với Đả Tiếu sơn đã bị lấy đi chữ "Tông"
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mã quản sự phụ trách tất cả công việc của phòng chữ Thiên là một ông lão mập mạp, trên tay mang đầy nhẫn ngọc ban các loại màu sắc, hắn muốn đích thân cùng khách quý từng phòng để giải thích với bọn họ về động tĩnh khác thường của côn thuyền, rằng đây không phải là gặp công kích gì, chỉ là côn ngư ngẫu nhiên bướng bỉnh chơi đùa mà thôi, trăm năm khó gặp
Về phần khách nhân ở những phòng còn lại, Đả Tiếu sơn còn không thèm lãng phí nước miếng mà đi giải thích làm gì
Thu Thực mở cửa, sau khi nghe nói Trần Bình An đang tu hành ở đài ngắm cảnh, Mã quản sự cười tủm tỉm nói cô gái chuyển lời lại, lát nữa đừng quên là được
Trước khi rời đi, Mã quản sự đứng ở cửa, ánh mắt lướt qua đầu vai nhỏ nhắn của cô gái trước mắt, nhìn phía tỷ tỷ Xuân Thủy dáng người càng thêm đẫy đà, duyên dáng yêu kiều đứng ở bên cạnh bàn, cho dù là đứng chính diện cũng có thể nhìn thấy hình dáng cái mông cong lên của cô gái, ông lão lưu luyến thu hồi tầm mắt, nói giỡn: "Thu Thực a, ngươi ăn nhiều chút, nhìn đi ngươi gầy quá, con gái gầy quá cũng không tốt, nếu tiếc tiền chi tiêu cũng không sao, Mã lão ca vẫn có đủ số xu lẻ đó, cứ việc tìm ta, không được khách khí với Mã lão ca của các ngươi, biết không
Thu Thực cười khanh khách đồng ý
Đợi đến khi cô đóng cửa lại, ngồi ở bên cạnh tỷ tỷ, không nhịn được khinh thường: "Lão sắc côn, để cho bọn họ liếc mắt nhìn một cái, cũng thấy như bị ốc sên đi qua mu bàn tay, nhớp nháp, quá ghê tởm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn Mã lão ca, tỷ, muội thật muốn một quyền đánh mù mắt chó hắn
Xuân Thủy dịu dàng trêu ghẹo nói: "Mình có ngoại hình xinh đẹp, còn không cho người khác nhìn nhiều một chút, tính tình như đại tiểu thư vậy, thực sự xem mình là tiên tử bên trong tiên gia tông môn à
Cũng không biết tiên tử Thu Thực, cùng vị tiên tử Hoàng Lương Các trên thuyền kia, có phải bạn khuê mật hay không
Có thể tiến cử giúp nô tỳ không
Thu Thực trừng mắt, thở phì phì nói: "Tỷ, nào có ai giễu cợt muội như tỷ
Xuân Thủy đột nhiên nói: "Vị Đại Ly Long Tuyền Trần công tử này, thật ra lại là một người biết nói chuyện
Thu Thực nháy đôi mắt thủy linh, "Như thế nào, tỷ thật sự muốn tự tiến cử làm ấm chiếu gối cho hắn sao, hắn vẫn còn là đứa nhỏ to đầu, tỷ để ý sao
Xuân Thủy bó tay nói: "Nói bậy bạ gì đâu không
Thu Thực vui cười nói: "Muội biết muội biết, tỷ thích vị Hàn tiên sư của Đả Tiếu sơn chúng ta thôi, cũng đúng, đệ tử đích truyền của chưởng môn, thiên tư tốt, người cũng dễ nhìn, mấu chốt là đối với ai cũng đều hòa khí, hai lần xuống núi rèn luyện đều thu được danh tiếng
Trong lễ mừng ba năm một lần của Đả Tiếu sơn, ánh mắt tỷ xa xa nhìn hắn luận bàn kiếm pháp với người ta, chậc chậc, thật đúng là gió xuân thổi qua, tuyết tan thành nước..
Xuân Thủy nghiêng người về phía trước, trong lúc vô tình bộ ngực ép lên bàn tạo ra một đường cong kinh người, đưa tay vỗ trán muội muội một cái, "Muội là nhị cảnh, tỷ là nhị cảnh, hai ta cộng lại cảnh giới cũng không cao như người ta, người ta ba năm trước đã là Động Phủ cảnh, nói không chừng lần này chúng ta trở về, đã là Quan Hải cảnh
Thu Thực cười giữ lấy tay tỷ tỷ, học giọng điệu thần thái của Mã quản sự, nói những lời đùa giỡn không đứng đắn, "Ui, Xuân Thủy cô nương đó nha, bàn tay nhỏ bé này thật sự rất trắng, thật sự là thiên sinh lệ chất, tiên tử nhà người khác, quanh năm suốt tháng mười ngón không ra nắng, cũng chưa chắc đẹp bằng Xuân Thủy ngươi.”
Xuân Thủy một tay bị muội muội nắm lấy không buông, một tay che miệng cười duyên
Sơn đạo khó đi, nhưng vẫn còn có vài chuyện vui vẻ, ví dụ như tỷ muội hai người sống nương tựa lẫn nhau, thuở nhỏ sống cuộc sống nhìn chung thái bình không lo âu, khi nhàn hạ còn có thể lén nghĩ đến một ít người và chuyện cao cao tại thượng
Trần Bình An vốn đã đi tới chỗ ngạnh cửa giáp giới giữa thư phòng và chính sảnh, sau khi thấy một màn như vậy, không muốn đã quấy rầy giây phút ấm áp kia, lặng yên rút về đài ngắm cảnh
Từ đầu tới đuôi, vô thanh vô tức, tỷ muội nhị cảnh Luyện khí sĩ đúng là không hề phát hiện ra
Trần Bình An dứt khoát luyện tập đi cọc ở đài ngắm cảnh
Hắn tự đặt mục tiêu cho bản thân, luyện quyền trăm vạn, không phải một lần cứ xuất quyền thì được tính là một lần, mà là một lần đi cọc đầy đủ sáu bước, mới tính
Nếu như một mực cầu nhanh, thì có thể xem là ngày đó đang tới gần, lần này đi xuống phía nam, nếu mỗi ngày có thể dành ra buổi sáng, tức khoảng sáu canh giờ siêng năng luyện tập đi cọc, cộng thêm số lần tích góp sau một năm đi xa Đại Tùy kia, đại khái còn khoảng chừng hai năm rưỡi nữa
Nhưng mà Trần Bình An lại đang chuyển sang cầu chậm, bởi vì Thập Bát đình A Lương truyền thụ, sau khi phá vỡ quan ải sáu đình, sẽ có cảnh tượng hoàn toàn khác với sáu đình trước, sau đó sẽ chảy như nước sông, thong thả mà hùng hậu, không cho phép Trần Bình An hồ đồ, vả lại dục tốc tắc bất đạt là đạo lý nhiều lần xuất hiện trên sách, Trần Bình An không dám bỏ ngoài tai
Cho nên nếu không xảy ra chuyện ngoài dự kiến, chỉ sợ thành công tới được Đảo Huyền Sơn rồi thì vẫn không hoàn thành được mục tiêu luyện quyền trăm vạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điều này làm cho Trần Bình An có chút bất đắc dĩ
Vốn đang nghĩ lần sau gặp mặt, tốt xấu gì mình cũng làm xong được một việc
Hôm nay Trần Bình An đi cọc đã hơi có ý nước chảy thành sông, cho dù trong lòng suy nghĩ nhiều việc thì cũng không chậm trễ khí lực rèn luyện quyền thế, ích lợi thần hồn
Luyện quyền như đọc sách
Đọc sách, đọc hết vạn quyển, hạ bút như hữu thần, đạo lý trên sách, không hổ là thánh nhân dạy bảo, thực sự không gạt người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.