Kiếm Lai

Chương 603: Cũng là mộc kiếm (3)




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An cười cầm lấy hai quả quýt, đưa cho Xuân Thủy Thu Thực, "Các cô ăn quýt xong nhớ giữ vỏ quít lại cho ta
Xuân Thủy Thu Thực đưa mắt nhìn nhau, không hiểu nguyên nhân trong chuyện này, không lẽ vị thiếu niên tay cầm ngọc bội phòng chữ Thiên của côn thuyền lại rảnh rỗi tới mức còn thích tự mình xuống bếp
Cũng không quan tâm đến thánh hiền Nho gia dạy “quân tử xa nhà bếp”
Trần Bình An cũng mặc kệ ánh mắt của người khác, cất ba phần vỏ quít vào trong tay áo, không dám cho vào vật một tấc Mười Lăm, sau đó thúc giục tỷ muội mau ăn đi
Nếu khách quý đã "không câu nệ" thì Xuân Thủy ăn quít Trường Xuân cũng không thấy đang mang gánh nặng, càng miễn bàn muội muội Thu Thực vốn vô tâm
Trần Bình An khẽ mỉm cười
Xuân Thủy đột nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp dào dạt
Thì ra là như vậy
Thì ra là một vị thiếu niên lang ấm áp lòng người như gió mùa xuân
Cuối cùng Trần Bình An mang theo tay áo chứa đầy vỏ quít, đi về phòng ngủ, hai tỳ nữ thì nghỉ ngơi ở gian phòng bên cạnh thư phòng, chỉ cần Trần Bình An kéo chiếc chuông bằng bạc ngay đầu giường, các cô sẽ lập tức đến ngay
Hơn nữa chuông bạc kia, cũng không phải là vật tầm thường, nếu có tà phong dơ bẩn lẻn vào phòng, chuông sẽ tự động vang lên
Lúc này Trần Bình An mới tháo xuống hộp kiếm có chứa thanh kiếm Hàng Yêu và Trừ Ma, đặt tựa lên vách tường bên trong giường, nằm thẳng người trên giường thoải mái quá khiến hắn không quen, nhưng mà một bàn tay vẫn đặt ở phía trên hộp kiếm, sau đó bắt đầu có ý thức kéo dài hô hấp, dùng phương pháp Dương lão nhân truyền thụ mà thổ nạp
Thật ra hai thanh phi kiếm Mùng Một và Mười Lăm bên trong hồ lô dưỡng kiếm đều đã khai khiếu, sinh ra linh trí, cho dù Trần Bình An có ngủ say như chết, gặp phải tình huống nguy hiểm, chúng nó vốn không đi ngủ, đều sẽ có thể tự động ngăn địch, nhưng mà Trần Bình An vẫn không dám ngủ quá say
Cứ ngủ chập chờn như vậy cho đến lúc tảng sáng, khi Xuân Thủy rón ra rón rén mặc quần áo rời khỏi giường, nhẹ nhàng mở cửa phòng bên của các cô, Trần Bình An mới lần đầu tiên
Bởi vì Trần Bình An đã phát hiện, bước chân của Xuân Thủy cùng Thu Thực có sự khác biệt rất nhỏ
Đi ra bên ngoài, cẩn thận như thế nào cũng đều không đủ
Tỳ nữ Xuân Thủy không đi tới gõ cửa đánh thức Trần Bình An, mà ở bên ngoài quét dọn phòng ốc
Mãi đến khi Thu Thực rời giường, tiếng bước chân vang lên, Trần Bình An mới dừng kiếm lô đi cọc, mang giầy rơm vào, vừa xuống giường đi ra ngoài vài bước, hắn lại yên lặng lui về bên giường, hơi tăng thêm lực của bước chân, đi về hướng cửa phòng, dừng phía sau cửa, hôm nay Xuân Thủy đã thay đổi một bộ y phục khác, làm lễ vạn phúc, khi thoáng nghiêng người, y phục càng làm nổi bật lên dáng người đẫy đà của cô, khiến Trần Bình An nhìn mà sửng sốt, lập tức hơi mặt đỏ, cũng may nước da ngăm đen, nhìn không lộ mấy, không phải hắn nổi máu trăng hoa gì, chỉ là cảm thấy bộ y phục này của Xuân Thủy cô nương, đẹp thì đẹp thật, hình như gọi là gấm tơ lụa, nhưng cũng hơi bó sát…
Vào giờ khắc này, Trần Bình An âm thầm hạ quyết tâm, nếu sau này có vợ, khi ra ngoài không thể mặc như vậy được, dễ chịu thiệt thòi
Xuân Thủy nói Thu Thực đi đến phòng bếp bưng hộp thức ăn tới, đã đến giờ dùng điểm tâm sáng
Cô hỏi Trần Bình An hôm nay có muốn đi ra ngoài một chút hay không, tiện thể giới thiệu một số chỗ du ngoạn trên lưng chiếc thuyền côn ngư này, hầu như mỗi chiếc đò vượt châu tại tòa thiên hạ này đều sẽ có khu vực son phấn rực rỡ, cô nửa cố ý nửa vô tình đi lướt qua, trừ nơi đó ra, còn có đủ các loại cửa hàng, có quán rượu sòng bạc, có cửa hàng binh khí, có dịch trạm phi kiếm đưa tin, nhiều vô số kể, thứ gì cũng có, có thể nói chim sẻ tuy nhỏ, nhưng ngũ tạng có đủ, Trần Bình An nghe mà líu lưỡi, không thua kém chút nào so với trấn nhỏ quê nhà
Ba người cùng nhau ăn bữa sáng phong phú, Trần Bình An vẫn không định đi ra ngoài dạo chơi, cảm thấy luyện quyền lợi hơn, hoặc cũng có thể ở trong thư phòng kia đọc sách
Đương nhiên Xuân Thủy Thu Thực không có dị nghị gì về điều này, nhưng Thu Thực vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối, thật ra nếu khách nhân trong phòng mình mua sắm trên côn thuyền, các cô sẽ có tiền thưởng, trong lịch sử mậu thương trên côn thuyền Đả Tiếu sơn, từng có một người có một hành động kinh người khiến người khác nghẹn họng nhìn trân trối, có một tỳ nữ nhờ vậy mà một đêm phất nhanh, lúc ấy khách nhân cô chăm sóc chỉ ngủ lại ở phòng tầm thường, nhưng cô vẫn tận tâm hết sức, cẩn thận chu đáo, không lơ là chút nào, cuối cùng không ngờ người trẻ tuổi trông rất bình thường kia lại chính là độc đinh của một tiên gia hào phiệt hàng đầu, đang đi ra ngoài rèn luyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một ngày trước khi chuẩn bị rời thuyền, hắn mang theo tỳ nữ đi qua từng cửa hàng một, ngay cả cửa cũng không đi vào, cứ như vậy một hơi mua hết toàn bộ hàng hóa trong toàn bộ cửa hàng trên côn thuyền hạng nhất, mí mắt cũng không nháy một cái, chỉ riêng tiền hoa hồng chia theo phần trăm thôi cũng là một khoản tiền đồ sộ
Điều này đại khái chính là cuộc đời vô thường, nhưng nơi nào chẳng phải thanh sơn
Trần Bình An tiếp tục trải qua những ngày buồn tẻ chán ngắt, Xuân Thủy vẫn bình thường như cũ, Thu Thực lại thấy hơi tẻ nhạt, công tử ca kia thật không thú vị, mỗi ngày hoặc là ở đài ngắm cảnh đi bài quyền kỳ quái, tới tới lui lui, nhẹ nhàng chậm chạp, không có khí thế chút nào, nhìn miết khiến cô phát chán, hoặc là đứng ở nơi đó nhìn về biển mây xa xa, hoặc là mặt trời mọc mặt trời lặn, vẫn không nhúc nhích, có thể đứng suốt một canh giờ không dịch bước
Nhiều nhất là ở thư phòng đọc sách luyện chữ, ban đầu Thu Thực còn giúp mài mực, chỉ là nhìn Trần Bình An viết chữ theo trật tự nề nếp hồi lâu, thật sự là không hưng thú nỗi, nhưng tỷ tỷ Xuân Thủy thì vẫn luôn đứng ở bên cạnh thiếu niên, thi thoảng đứng mỏi chân sẽ ngồi xuống cách bàn đọc sách không xa, Thu Thực vì chuyện này còn trêu ghẹo tỷ tỷ, cái này gọi là hồng tụ thêm hương tay trắng mài mực, đặt giữa tài tử giai nhân, thường xuyên qua lại, nên đôi bên mến thương cùng chăn cùng ổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khiến tỷ tỷ Xuân Thủy vừa tức vừa buồn cười, nhéo cô một cái thật mạnh
Mỗi ngày khi ăn cơm Trần Bình An đều sẽ hỏi hôm nay côn thuyền đang đi trên không trung lãnh thổ vương triều nào, còn muốn Xuân Thủy Thu Thực giới thiệu phong thổ vương triều này, sau khi nghe các cô kể chuyện, mới biết được thì ra Bảo Bình châu mặc dù bé nhất trong chín lục địa của Hạo Nhiên thiên hạ, nhưng vẫn khiến cho Trần Bình An cảm thấy quốc gia đông đúc, chỉ mỗi dòng họ hoàng đế, cũng đã một lưới bắt hết dòng họ trong bộ Bách Gia Tính
Mà Nam Giản Quốc ở trung bộ Bảo Bình châu, cũng không xa cách thư viện Quan Hồ một trong bảy mươi hai thư viện Nho gia
Nói đến học cung và thư viện Nho gia, Trần Bình An liền tò mò hỏi vì sao Bảo Bình châu cộng thêm thư viện Sơn Nhai, cũng chỉ có hai tòa mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.