Kiếm Lai

Chương 604: Cũng là mộc kiếm (4)




Thu Thực một tay ôm bụng cười to, buồn cười không nhịn được, tay kia chỉ vào thiếu niên ngây thơ, một câu nói toạc ra móng heo, "Bởi vì Bảo Bình châu của các ngươi thật sự quá nhỏ, Câu Lô châu chúng ta có tới sáu thư viện, càng không cần nói tới Trung Thổ mênh mông
Xuân Thủy lặng lẽ trừng mắt liếc muội muội một cái, Thu Thực vẫn không nhịn được cười, "Trần công tử hỏi câu này, thật sự buồn cười mà
Trần Bình An ngồi ở phía sau bàn đọc sách, vò đầu mãi
Thì ra Hạo nhiên thiên hạ lớn như vậy
Hôm nay, sau khi Trần Bình An đi cọc ở đài ngắm cảnh xong thì cứ lơ đễnh không mục đích nhìn mây cuộn mây tan, đột nhiên lại nhìn thấy đạo sĩ trẻ tuổi lưng đeo mộc kiếm kia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xuân Thủy đi tới bên cạnh Trần Bình An, nhìn theo tầm mắt hắn, dịu dàng nói: "Xem hình thức đạo bào, có lẽ là đạo sĩ Trương gia Long Hổ Sơn, tổ đình ở Trung Thổ Thần châu, nhưng đạo nhân ở lan can bên kia chắc chắn là một đệ tử ngoại môn, nếu không sẽ không ăn mặc như thế
Xuân Thủy vốn định nói "Nếu không sẽ không keo kiệt nghèo túng như thế", chỉ là lời đến bên miệng thì không nói ra nữa
Đã ở bên nhau khoảng mươi ngày, vị Trần công tử khách quý phòng chữ Thiên phòng đang đứng bên cạnh mình, thật ra cũng rất keo kiệt, hơn nữa Xuân Thủy có thể xác định, thiếu niên này đích thực xuất thân nghèo khổ chứ không phải là loại này hào phiệt đệ tử, phú quý thích "cải trang vi hành, dạo chơi tứ hải" này nọ, huống chi thiếu niên cho tới bây giờ cũng chưa từng ra vẻ phú quý gì, tỳ nữ trưởng thành sớm hơn tuổi này không thể hiện điều gì trên mặt, nhưng mà ở sâu trong nội tâm, thực sự có một chút lạc lõng không thể giải thích
Cô tiếp tục cười nói: "Có một câu tục ngữ ai cũng biết, truyền khắp Hạo Nhiên thiên hạ, trên núi dưới núi đều không ngoại lệ, đó là: phàm chỗ có yêu ma quấy phá, tất có Đào Mộc Trương thiên sư
Trần Bình An ừ một tiếng
Ma xui quỷ khiến, tên đạo sĩ nghèo túng lưng đeo kiếm gỗ đào kia quay đầu lại
Nhìn phía phong cảnh chỗ cao, đạo nhân trẻ tuổi đạo hạnh thấp kém loáng thoáng thấy được thiếu niên đeo kiếm gỗ, cùng với tỳ nữ xinh đẹp động lòng người bên cạnh, hắn như thất hồn lạc phách
Bần cùng, đói khổ
Trần Bình An mang danh hiệu khách quý, nhưng không phải là nhân vật cao quý kiêu ngạo gì, cho nên không cần hai tỳ nữ hầu hạ gì mấy, cô gái Thu Thực liền để tâm đến chuyện bên ngoài, mỗi ngày đều giống như Nhĩ Báo thần tin tức linh thông, nói hết những kỳ nhân thú sự gần đây phát sinh trên côn thuyền, về phần Trần Bình An thích nghe hay không, cô cũng mặc kệ, dù sao thiếu niên keo kiệt đến từ Đại Ly rất dễ nói chuyện
Cô gái líu ríu, kể chuyện bên sòng bạc bên kia có người chơi đổ thạch, đặt cược mỹ ngọc hiếm thấy, đang thai nghén ngọc tủy hiếm lạ, sau khi cắt ra, ánh sáng rực rỡ, sặc sỡ lóa mắt, ít nhất giá trị ba vạn tuyết hoa ngọc, phát tài to rồi
Cửa hàng binh khí do Lưu Đại Ma Tử làm chủ có gặp hai nhóm hào khách vung tiền như rác, cùng nhắm trúng một thanh linh khí, vì tức khí mà bắt đầu tranh giành, kéo giá lên mãi, cuối cùng gã lên thuyền ở cửa ra Ngô Đồng sơn Đại Ly kia ra tay hào phóng hơn, một thanh phương thiên họa kích ban đầu chào giá tám ngàn tuyết hoa ngọc, lại được mua với giá gần hai vạn tuyết hoa ngọc, điều này làm cho cô gái vừa hâm mộ vừa tiếc của, nào có ai tiêu tiền như nước đến như vậy, thực sự xem tiền là cơn gió lớn thổi qua mà
Còn có người ở phường Hạnh Hoa bên kia mượn rượu làm cànlên cơn gào khóc, tím ruột tím gan gào thét tên một vị cô nương, khiến nhiều khách nhân gần đó chịu không nổi, cuối cùng bị quản sự phường Hạnh Hoa lôi đi, đánh cho một trận, kết quả ngày hôm sau lại tới, nhưng không dám ồn ào nữa, cứ ngồi xổm bên đường ngoài phường Hạnh Hoa cắn bánh nướng, si ngốc nhìn về lầu các của cô nương mình thầm thương, nước mũi nước mắt ròng ròng, cùng nuốt chung với bánh nướng vào trong bụng
Lại có một vị tu sĩ tứ cảnh trẻ tuổi, thì ra đã tiêu sạch của để dành trong nhà, nhắm trúng một kỹ nữ xinh đẹp như bạch liên hoa, hai tháng gần nhất đều dành thời gian ở bên đó phong hoa tuyết nguyệt, ân ái triền miên, điều này vốn chẳng là gì, nhưng có người đồn tu sĩ đó thuộc loại kẻ si tình, đến nay còn không chưa từng sờ tay kỹ nữ, thật sự là chính nhân quân tử
Thu Thực nói những chuyện này, thao thao bất tuyệt, thêm mắm dặm muối, còn phấn khích hơn tiên sinh kể chuyện, chỉ là Trần Bình An cũng chỉ là nghe rồi bỏ đó
Thứ Trần Bình An dành nhiều hứng thú hơn không nằm ở trên thuyền, mà là dưới chân
Một ngày giữa trời chiều, cộng thêm côn thuyền gặp phải cương phong mạnh mẽ, buộc phải hạ độ cao xuống, khiến cho Trần Bình An phát hiện trên lãnh thổ lục địa, có liệt hỏa hừng hực thiêu đốt, khói nổi lên bốn phía, từng cây cột khói phiêu đãng ở không trung, như là từng gốc cây đang ươm mầm trong ruộng, xiêu xiêu vẹo vẹo
Xuân Thủy biết được rất nhiều tin tức Bảo Bình châu, bèn vào thư phòng tìm đọc địa lý dư đồ, rất nhanh thôi đã tìm ra đáp án, thì ra đó là một hồi huyết chiến liên quan tới vận mệnh hai quốc gia giáp ranh, hai đại vương triều đã trở mặt nhiều thế hệ, sau khi trải qua chiến sự kéo dài đến mấy trăm năm, rốt cuộc được ăn cả ngã về không, dốc hết quốc lực, hơn nữa còn điều động một lượng lớn Luyện khí sĩ
Trải qua trận này, hai bên tất nhiên bị đại thương nguyên khí, kể từ đó, toàn bộ Bảo Bình châu lấy thư viện Quan Hồ làm ranh giới, nơi phương Bắc, trừ Đại Tùy Cao thị văn võ đều xem trọng, những vương triều có thể đối kháng Đại Ly Tống thị lại càng thưa thớt
Xuân Thủy nhìn phía dưới mặt đất đang sinh linh đồ thán, nhẹ giọng cảm khái: "Nếu đánh thê thảm như vậy, nói không chừng Bảo Bình châu sẽ có thêm một di chỉ chiến trường cổ
Mấy chục năm sau, đợi cho khí cơ ổn định lại, hẳn là sẽ có thánh nhân Chân Võ Sơn hoặc là Phong Tuyết miếu tọa trấn nơi đó, trở thành một địa giới Binh gia mới tinh
Trần Bình An nhìn dưới mặt đất thi thoảng sáng lên hào quang lấp lánh, trong lúc đó còn xuất hiện kim ngân giáp sĩ lớn nhỏ bằng móng tay cái đang tiến hành giác đấu cùng cự thú chui từ bên trong đất nát đại địa mà ra
Trần Bình An đoán hẳn là Luyện khí sĩ có thần thông đang chém giết lẫn nhau
Trừ điều đó ra, còn có rất nhiều phong cảnh để cho Trần Bình An cảm thấy đầu não trống rỗng
Có một đám tiên hạc kêu dài, chậm rãi kéo nhau bay lên, hiện ra từ trong mây, đập cánh bay vào biển mây rất cao, giống một bức họa lưu động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn có chim nhạn kết trận bay về phía nam, lại có một cột mây cuồn cuộn, tia chớp lôi minh, Luyện khí sĩ ngự không phi hành đứng lơ lửng giữa tầng mây, dùng pháp khí độc môn hấp thu lôi điện, thu vào trong túi
Cũng có đại luyện khí sĩ cưỡi thanh loan, tốc độ xé gió hơn xa côn thuyền, chợt lóe rồi biến mất, một thân bảo quang lưu chuyển.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.