Trần Bình An dẫn theo các cô đi xuống lầu, đi về hướng đầu thuyền
Bức tranh hoa điểu tổ truyền của Đả Tiếu Sơn có các loại phi cầm màu sắc trông rất sống động, bay tới bay lui ở phía trên bức họa cuộn tròn, còn có thể phát ra tiếng kêu đa dạng, vang vọng khắp không linh
Lúc bức tranh được mở ra hoàn toàn, treo ở phía trên trời cao nơi đầu thuyền, sẽ dài đến năm sáu trượng, rộng chừng hai trượng, nếu đứng gần sẽ thấy cực kỳ lớn, nhưng nếu ngồi ở lầu cao nhìn từ xa, cho dù nhiều Luyện khí sĩ trên đò nhìn thấy rõ ràng nhưng vẫn sẽ cảm thấy không đã mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa kiếm tu xuất kiếm, nhanh như sấm đánh, nhỏ như sợi tóc, lôi đình vạn quân
Kiếm đạo ẩn chứa khí phách tinh vi, giây lát lướt qua, đương nhiên là quan sát gần mới là lựa chọn tốt nhất
Vì thế mới phân ra ba bảy loại vị trí, ba tòa trạch viện độc môn độc đống, sắp xếp vị trí ở đệ nhất, chẳng những chuẩn bị điểm tâm dưa và trái cây, thuyền đò còn bỏ ra số tiền lớn mời một ít mỹ tỳ do bàng môn bang phái dạy dỗ đào tạo ra, cùng với vài vị Hạnh Hoa phường làm hồng hoa khôi, về phần ba nhóm người thấy hài lòng hay không cảm kích, lại là chuyện khác
Sau đó chính là nhóm khách trọ ở phòng chữ thiên như Trần Bình An, nếu như tâm trạng tốt, có thể mang theo tỳ nữ, nếu cô độc một mình mà tới, tự nhiên càng không cần phải nói
Bởi vì không thể tự tiện vận dụng thuật pháp thần thông, hơn nữa thân hình huyền không rất kỳ cục, ai cũng đều muốn chiếm cứ tầm nhìn cao hơn, sẽ càng loạn, nói không chừng sẽ xảy ra lộn xộn, cho nên đối với điều này thuyền đò nghiêm lệnh khách nhân không được ngự phong lên không, không thương lượng
Cho nên đại đa số mọi người đều ngồi dựa vào ghế, không khác gì dân chúng dưới núi đi vui xem hội chùa
Xuân Thủy Thu Thực tuổi không lớn, nhưng rất quen thuộc việc này, còn có lãnh sự giúp dẫn đường, thuận lợi đi đến chỗ ngồi ỏmojt vị trí rất tốt
Khiến cho thiếu niên giầy rơm dung mạo không sâu sắc, trong lúc nhất thời rước lấy rất nhiều ánh mắt tò mò
Chẳng lẽ là một hào phiệt đích truyền tính tình quái đản, thích giả nghèo
Bằng không ngươi mang một đôi giầy rơm như vậy, là muốn xuống ruộng giẫy cỏ hay là ra đồng cấy mạ a
Ba chiếc ghế lớn làm bằng gỗ tử đàn, giữa hai ghế có kê một chiếc bàn dài, trên đó đặt một xấp lá danh trà đặc sản Câu Lô châu tên là Khổ Tước Thiệt, tức là trà đắng lưỡi, không cần dùng nước suối để pha trà, cứ nhai sống lá trà là được, lúc mới ăn hơi chát, dần dần trở nên đắng, ngậm chừng nửa nén nhang sẽ hoàn toàn thay đổi, ngọt lành thanh mát hơn xa nước trà, cho nên được xưng vui là "Trà nửa nén hương"
Đại chiến vẫn chưa mở màn, ba người nhàn rỗi không có gì làm, Xuân Thủy liền giảng giải điều tuyệt diệu của lá trà cho Trần Bình An nghe
Thì ra vật ấy có thể lọc gan sáng mắt, là món ưa thích của thế tộc hào phiệt ba châu, giữa các văn hào đại nho không thiếu tiền, thích tặng loại linh trà này cho nên, cho nên ở một vài vương triều quốc gia tôn trọng trà đạo, trà này lại được thúc đẩy thành món đồ để hối lộ, không còn là mấy lạng Khổ Tước Thiệt, mà là một hộp lớn để tặng lễ
Còn khi quan viên bị biếm trích, khi bạn tốt đưa tiễn, có đập nồi bán sắt cũng muốn kiếm chút Khổ Tước Thiệt, xem như ký thác ngụ ý tốt đẹp "Khổ tận cam lai"
Ngoài thứ này còn có điểm tâm đa dạng tinh mỹ và trái cây linh quả, giá cả xa xỉ, chỉ là so với Khổ Tước Thiệt một lạng khó cầu thì kém xa hơn nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mối quan hệ giữa trên núi dưới núi còn mật thiết hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Trần Bình An, giữa đôi bên có thể tồn tại cách biệt một trời một vực, nhưng mà trên đó có rất nhiều cây cầu, đủ loại lễ thượng vãng lai, trong đó đều là món tiền kếch sù
Trần Bình An vừa dựng tai lắng nghe những lời của Xuân Thủy, vừa không lộ tâm tình quan sát bốn phía, chủ yếu vẫn là ba nhóm khách nhân trước, không có gì bất ngờ, là kẻ có tiền trong số những thần tiên trên núi
Độ thuyền đến từ Câu Lô châu, tuy cũng có người đi tới đi lui để làm ăn, nhưng quá nửa vẫn là người bản thổ Câu Lô châu, bởi vì hầu như ngay cả con nít cũng đeo kiếm, chẳng qua không mang kiếm dài mà đổi thành kiếm ngắn
Nhưng mà bất luận già trẻ lớn bé chỉ cần là bội kiếm, thì sẽ không phù phiếm, hầu như không có trang sức gì dư thừa, vỏ kiếm không khảm kỳ trân dị bảo, càng không có tuệ kiếm hoa mỹ đi kèm
Ở ngay phía trước Trần Bình An là một đại gia đình, người phụ nữ dáng người rất cao, ngồi ở chủ vị, xương gò má cao ngất, tư sắc tuyệt đối không thể gọi là mỹ nhân, nhưng mà khí thế ép người, theo thói quen mím môi lại, thích híp mắt nhìn người khác
Bên người bà ta là một vị nam tử văn nhã ân cần chạy vặt, tướng mạo đường đường, mặt như quan ngọc, nhưng mà chỉ cần là nói chuyện với phu nhân, sẽ là vẻ mặt ý cười, cong người khom lưng, không giống như là người đứng đầu một gia đình, nếu không có vị trí chỗ ngồi dưới mông không đánh lừa được người, thì sẽ giống cảnh quý phụ đa tình lén nuôi dưỡng trai trẻ hơn
Ông ta ôm một đứa nhỏ bốn năm tuổi trong lòng, mặt mũi trắng trẻo rất giống ông ta, nhìn khá đáng yêu, nhưng khí chất lại giống hệt người phụ nữ, tất nhiên không thể thấy đáng yêu nổi
Một vị bà lão tóc bạc da nhăn, là giáo tập ma ma của gia tộc, bên cạnh có một nha hoàn xinh đẹp đi theo, khí chất lạnh lùng không khác gì mấy so với bà lão
Còn có một nam tử trung niên thân hình cao lớn lực lưỡng, ngồi ngay ngắn ở ghế bên tay trái phụ nhân, thi thoảng quay đầu, nhìn phía nam tử ân cần kia, khóe miệng hiện lên vẻ châm chọc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu nhìn thẳng mặt ông ta, y không những không che giấu ý khinh thị, ngược lại công khai trề khóe miệng, thế mà vị nam tử thân phận đứng đầu một nhà kia vẫn chủ động gật đầu cười
Trần Bình An nương cơ hội thưởng thức bức họa quyển, thu hết toàn bộ những chi tiết này vào trong đáy mắt
Thu Thực nhịn không được nhìn chằm chằm mấy lần, nhanh chóng bị Xuân Thủy nhéo cánh tay một cái, không ngờ tên nam tử cao lớn kia ngửa thân thể ra sau, quay đầu, ngoài cười nhưng trong không cười mà nhếch miệng, lộ ra một hàm răng nhọn trắng hếu mọc, Thu Thực sợ tới mức nhanh chóng cúi đầu, thở cũng không dám thở mạnh
Sau khi nam nhân quay đầu đi, Xuân Thủy tức giận hung hăng đạp Thu Thực một cước, đau đến nỗi người sau thở hắt ra một hơi, vẻ mặt ai oán nhìn phía tỷ tỷ
Bên rìa trái nhất, một ông lão mặc nho sam ngồi cô đơn, đầu đội chiếc mũ lông chồn cũ kỹ, cởi giày ngồi xếp bằng, rúc trên chiếc ghế rộng thùng thình, nhìn hơi buồn cười.