Kiếm Lai

Chương 611: Ông trời tác hợp (3)




Tính tình của nàng rất giống đại sư huynh, nếu giống như nhị sư huynh thì mới thú vị, nhưng mà thú vị thì thú vị, khi ở chung chắc chắn cũng không thoải mái gì
Ví dụ như thiếu niên xuất thân từ ngõ Hạnh Hoa nơi trấn nhỏ, Mã Khổ Huyền
Trong lúc kiên nhẫn chờ gạo nấu thành cơm, Lục Trầm đã nói chuyện thẳng thắn với Hạ Tiểu Lương, Trần Bình An tặng hai viên xà đảm thạch, hắn và nàng mỗi người lấy một viên, cái này giống như một con sông có hai bờ, mà mấy tờ phương thuốc, nhất là tờ có đóng dấu đỏ "Lục Trầm sắc lệnh" kia lại là một cây cầu
Tuy đây là chuyện mà Lục Trầm tính kế sâu xa nhưng thật ra cũng không có gì ác ý
Mà hoàn toàn ngược lại, đây mới là một nửa nguyên nhân khiến vận may của Trần Bình An thay đổi sau khi rời khỏi trấn nhỏ, trở nên bĩ tận cam lai, một nửa còn lại là vì sứ bản mạng đã bị đập nát, nhiều lần thu hút được cơ duyên rồi lại bỏ lỡ, chỉ dựa vào trời sinh mệnh cứng rắn, dựa vào sự kiên cường mang từ trong bụng mẹ ra, hoặc là do thân phận đặc thù của quân cờ mấu chốt mà mạnh mẽ duy trì đến khi đại cục đã định, để rồi sau đó trong minh minh vô hình, được thiên đạo bồi thường chút đỉnh
Về phần một nửa khác, là bút tích của Lục Trầm hắn
Có thể Tề Tĩnh Xuân đã sớm nhận ra, nhưng ông lại bằng lòng thuận nước dong thuyền, tin tưởng Trần Bình An là cát nhân ắt có thiên tướng, biết cách chọn lấy hay bỏ, cho nên ông sẽ thấy vui khi thấy việc sắp thành, còn những người không nhìn thấy được như bản thân Trần Bình An thì chắc chắn không hề nhận ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi cây cầu được dựng lên, giữa Trần Bình An và Hạ Tiểu Lương xuất hiện một mối liên hệ huyền diệu khó giải thích, phúc họa liền kề, cùng nhau gánh vác
Cho nên có thể nói, Trần Bình An đã được bớt một nửa phúc duyên của Hạ Tiểu Lương
Nhưng phải nói trở lại, người bình thường sau khi tiếp nhận phần cơ duyên này, nói không chừng đã sớm chết bất đắc kỳ tử
Nếu mệnh mỏng như tờ giấy, đừng nói là mưa to tầm tả, một giọt mưa đã đánh xuyên qua
Hoặc là cho dù mệnh rất cứng, lại khư khư cố chấp, cái gì cũng dám lấy dám cần, có vẻ như nhân quả rất nhỏ, cuối cùng dẫn tới san núi lật biển, đừng nói là con đường lát đá xanh nơi Phúc Lộc phố, chính là là ngọn núi lớn phía tây cũng sẽ bị phá hủy không sót lại chút nào
Ước nguyện ban đầu của Lục Trầm cũng không ác ý, nhưng mà về phần Trần Bình An có thể ăn no căng mà chết hay không, là phúc hay là họa, Lục Trầm hoàn toàn không để ý
Những việc sau đó chỉ có thể gián tiếp chứng minh Tề Tĩnh Xuân đã nhìn lầm người mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe một vị đạo gia chưởng giáo tiết lộ thiên cơ, ngay trong khoảnh khắc kia, tâm cảnh Hạ Tiểu Lương vốn trước sau tĩnh lặng như nước, rốt cuộc bắt đầu xuất hiện sơ hở, như mặt gương xuất hiện vết nứt
Trong lòng nàng biết rõ ràng, Hạ Tiểu Lương cả đời trôi chảy, hồng phúc tề thiên kia, đi tới một vách đá, là phù hợp với tôn chỉ đại đạo nghịch lưu mà lên, gương vỡ lại lành, từ nay về sau một bước lên trời, hay là bước ra một bước, rơi xuống vách núi vạn trượng, tan xương nát thịt, chỉ nằm trong một bước đi kế tiếp của nàng
Nhất là loại cảm giác biến thành quân cờ, không thể do mình làm chủ, cực kỳ tệ hại
Tu hành cũng không phải là để làm con rối của một nhân vật lớn, cho dù nhân vật lớn này là Lục Trầm, một chưởng giáo của thế giới Thanh Minh
So với lần trước, lần này càng khiến nàng cảm thấy tâm tình bực bội
Hơn nữa cho dù chọn đúng rồi, cũng chưa chắc có thể tu hành tiến triển cực nhanh, không hề cản trở như trước đây
Lúc này đây sẽ là thời khắc hiểm trở nhất trong cuộc đời mọi sự như ý của nàng
Nhất là loại cảm giác trở thành quân cờ thân bất do kỷ này vốn cực kỳ tệ hại
Tu hành, không phải là để đi làm một con rối cho đại nhân vật giật dây, cho dù đại nhân vật này có là Lục Trầm, một chưởng giáo đến từ Thanh Minh thiên hạ
So với lần trước thì lần này còn khiến Hạ Tiểu Lương cảm thấy tâm phiền ý loạn hơn
Năm nàng mười bốn tuổi, bắt đầu từ ngày nàng thành công chặt đứt xích long, cô gái Hạ Tiểu Lương đã phát hiện ánh mắt sư phụ nhìn mình đã thay đổi
Theo đạo gia, cơ thể phụ nữ thường ngày huyết khí theo 2 đường mạch máu từ rún chạy xuống lưu hành mang theo bao nhiêu huyết mạch và chất bổ của xác thân về nuôi buồng trứng trong tử cung
Nhưng nếu trứng không đậu thai thì những chất này sẽ được thải ra ngoài, tục gọi là kinh nguyệt
Mỗi lần kinh nguyệt sẽ hư hao chất bổ trong máu và trong xương
Bởi vậy nữ nhân học Đạo phải biết gìn giữ Khí huyết đem nó về nuôi châu thân mình
Trảm xích long là cắt đứt kinh nguyệt, vì huyết màu đỏ, thuật ngữ thiền gọi là trảm xích long
Theo thời gian trôi qua, cô gái đơn thuần bắt đầu biết được, ánh mắt khiến nàng cảm thấy không thoải mái kia đã không còn đơn giản chỉ là trưởng bối hiền lành nhìn vãn bối, mà là pha lẫn ý tứ hàm xúc nam nhân dành cho nữ nhân
Nhưng mà lúc ấy chưởng giáo Kỳ Chân đang bế quan, Thần Cáo tông cao thấp lo lắng vạn phần
Trước khi nàng rời khỏi Thần Cáo tông đi tới Ly Châu động thiên, lão sư phụ đã gọn gàng dứt khoát nói với nàng huỵch toẹt mọi điều, muốn cùng nàng kết làm một đôi đạo lữ
Ông lão còn nói, vì nàng, thậm chí lão có thể rời khỏi Thần Cáo tông, làm một đôi dã uyên ương tiêu dao khoái hoạt nơi núi cao đại trạch, không cần để ý tới ánh mắt của người đời, nếu Hạ Tiểu Lương không muốn lang bạc kỳ hồ, vậy thì cũng không sao, cùng lắm thì tiếp tục làm thầy trò ở ngoài sáng, trong tối âm thầm kết làm đạo lữ, lão cam đoan phần sót lại trong bộ song tu đại đạo có thể giúp thầy trò hai người đều bước chân vào Thượng ngũ cảnh, tuyệt đối không phải loại thuật phòng the hèn hạ, thải âm bổ dương hạ đẳng
Hạ Tiểu Lương không muốn
Hơn nữa nàng cũng không hề giả vờ giả vịt né tránh điều gì Nếu không phải lúc ấy lão ta cũng không chắc chắn có thể vô thanh vô tức bắt được nàng, sợ là lão đã ra tay từ lâu rồi
Vì thế cho nên mới có chuyến đi tới Ly Châu động thiên
Bởi vì Hạ Tiểu Lương muốn nghĩ tự lực đi đến đỉnh núi, tận mắt ngắm nhìn phong cảnh nơi đó
Thật ra đối với phương pháp song tu gì đó trong mắt thế nhân, cái gì thầy trò đạo lữ trái với phong tục, Hạ Tiểu Lương cũng không coi trọng mà cũng không thành kiến gì
Hạ Tiểu Lương chỉ trọng đại đạo
Bí thuật song tu thượng thừa của Đạo gia chân chính thật ra cũng không hề tiêu cực bất kham như phàm phu tục tử lầm tưởng
Nó là một nhánh rẽ của song tu tính mạng, thậm chí không bị gom chung vào hàng bàng môn tả đạo "cũng gọi là đạo"
Bàng môn tả đạo, cái tên nghe thôi là thấy có nghĩa xấu, nhưng thật ra với Luyện khí sĩ trên núi mà nói, đơn giản là không thể cao đến Thượng ngũ cảnh mà thôi, nhưng cũng là một con đường lên núi rất tốt
Sau khi Hạ Tiểu Lương từ Đại Ly quay về, vị ân sư thụ nghiệp kia đã hoàn toàn xé đi lớp ngụy trang trưởng bối hiền lành mà dẫn dụ nàng, dùng những lời nói bức hiếp, phẫn uất đe dọa, thủ đoạn chồng chất
Hạ Tiểu Lương binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, ứng đối bình tĩnh, nhưng mà ở sâu trong nội tâm, nàng cảm thấy hơi đáng thương cho ông lão, bởi vì nàng biết đây là đại đạo mà lão đã lựa chọn, nhưng mà quá nhỏ, rất phiến diện, nàng không muốn cùng lão nhân đi đến cuối con đường hẹp hòi phong cảnh không đủ tráng lệ này
Sau đó, lục địa kiếm tiên Ngụy Tấn Phong Tuyết miếu tiến vào Nam Giản quốc, ông lão nhân lầm tưởng y là viện thủ mà Hạ Tiểu Lương mời đến, trong lúc nhất thời thu mình lại rất nhiều, không ngờ rằng Hạ Tiểu Lương lại từ chối Ngụy Tấn, Ngụy Tấn đần độn, say rượu cưỡi lừa đi xa giang hồ, điều này làm cho ông lão cảm thấy hy vọng lại được nhen nhóm lên, nhưng mà làm việc tốt thường gian nan, đạo sĩ trẻ tuổi kia bối phận tương đương hắn, tu vi không cao, lại dám che chở Hạ Tiểu Lương, đối chọi trực tiếp với lão, còn ném ra câu nói lạnh lùng người ta lạnh sống lưng, khiến ông lão tiến không được lui không xong, vô cùng khó xử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.