Kiếm Lai

Chương 620: Phong Vũ Dạ Hành (1)




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An cũng không có cảm nhận gì, trong lúc vô tình nhìn thấy Thu Thực đứng ở bên kia, cùng tỷ tỷ mỗi người gác một bên, Xuân Thủy khí độ ung dung, không chút sơ hở, gọi giá kêu tiền rất thông thuộc, Thu Thực là người không ruột không gan, cứ nhìn chằm chằm phía Trần Bình An, phải lướt mắt nhìn thấy hắn rồi mới hài lòng mãn nguyện, hơi nâng cằm lên, lộ ra một dung nhan kiêu ngạo
Giống như mãi đến giờ phút này, Thu Thực mới cảm thấy được một lần mình ngồi ngang hàng với Trần Bình An
Trần Bình An không thể nào thực sự hiểu được tâm trạng của cô gái, mời chuyển sự chú ý sang những giấy trắng khắc bia kia, mười lần khắc ấn, càng về sau, linh khí càng loãng, cảnh tượng hình ảnh cũng càng thêm mơ hồ, tới tấm cuối cùng, chỉ có thể quan khán một lần mà thôi, cho nên giá tiền thấp nhất, chỉ có giá ba mươi đồng tiền tuyết hoa
Ngọc cổ dùng để chế tạo tiền tệ tên là ngọc Tuyết hoa, là ngọc quặng đặc sản của Ngai Ngai châu phương Bắc, chủ yếu phân bố ở hai tòa động thiên phúc địa, nếu đặt loại "tiền đồng" thịnh hành trên núi này dưới ánh thái dương, có thể chiếu rọi ánh sáng lóng lánh trong suốt bên trong, như hoa tuyết rơi bồng bềnh
Nó còn gọi là tiền Tiểu tuyết, mặt chính có khắc bốn chữ “Phong niên cát triệu”
Điềm lành năm được mùa, mặt trái có khắc bốn chữ "Tiểu tuyết phong địa"
Bởi vì ngọc tuyết hoa có sản lượng thật lớn, hàm lượng linh khí lại không hề tầm thường, cho nên suốt bao nhiêu năm dài tháng rộng, tiền tuyết hoa dần dần trở thành đồng tiền chung của người trên núi khắp chín châu, lưu thông rộng khắp, là vật cần thiết khi Luyện khí sĩ tầng dưới chót cùng tầng bậc trung khi xuất môn, tiền tuyết hoa tất nhiên có thể đổi vàng bạc, nhưng vàng bạc chưa chắc có thể đổi ngang với tiền tuyết hoa
Đạo lý rất đơn giản, ở dưới núi, đại quan hiển quý, thế lực cát cứ khắp nơi khi cung phụng thần tiên trên núi thì không thể tặng hết xe ngựa bạc này đến xe ngựa bạc khác, vừa không tiện vừa quá chói mắt, nếu như bày đồ cúng là một rương tiền tuyết hoa thì đã là rất có tâm, nếu chú ý hơn một chút đến việc dùng chất liệu gỗ linh tú để làm rương chứa tiền thì sẽ càng văn nhã
Trần Bình An khẽ cắn môi, mua bức họa quyển giấy trắng cuối cùng, ba mươi đồng tiền tiểu tuyết, bởi vì là bức cuối cùng nên chủ thuyền Đả Tiếu sơn tự mình giao cho Trần Bình An, Thu Thực không trầm tĩnh bằng tỷ tỷ Xuân Thủy, không tỏ ra kính sợ đối với vị chủ thuyền này, giống như chim hoàng oanh nhỏ quay đầu líu ríu xung quanh
Cũng may chủ thuyền chứng kiến đôi tỷ muội lớn lên, hơn nữa Thu Thực thiên tư tốt hơn nhiều với Xuân Thủy, không phải không có hy vọng chen chân vào trung ngũ cảnh, cho nên chủ thuyền Đả Tiếu sơn rất kiên nhẫn đối với Thu Thực, thật ra cái này gọi là thả cần dài câu cá lớn, cầm chén cơm kiếm ăn ở trên núi thì thật sự phải có tầm nhìn lâu dài, không đơn giản chỉ nhìn tới trên bàn, trong nồi, nói không chừng còn phải nhìn tới trong ruộng đất
Sau khi tiền trao cháo múc, chủ thuyền trêu ghẹo Thu Thực, lấy một quả hỏa lê từ mâm đựng trái cây bên cạnh bàn gỗ đàn đưa cho cô tỳ nữ này, sau đó nghênh ngang mà đi
Trần Bình An chưa hiểu rõ ý, đã đụng trúng ánh mắt hung hăng của Thu Thực, thì ra quả hỏa lê kia chính là phần chia mà Thu Thực nhận được khi bán giúp Đả Tiếu sơn một bức họa, chỉ là Thu Thực trừng mắt xong lại tự cười lên, giơ hỏa lê trong tay lên, quơ quơ với tỷ tỷ, đắc ý dào dạt
Cuộc đời vô thường, tụ tán không chừng
Sau khi đại chiến giữa Phong Lôi viên và Chính Dương sơn kết thúc, Trần Bình An từ biệt đạo sĩ ngoại sơn Long Hổ Sơn, cùng Xuân Thủy Thu Thực quay về phòng chữ Thiên số Ất, sớm chiều ở chung, nhưng mà khi chiếc côn thuyền này chậm rãi dừng ở cửa ra trên không lãnh thổ Nam Giản quốc, liền biến thành dịp gặp lại của Trần Bình An cùng đạo sĩ Trương Sơn, hai người cùng nhau lựa chọn xuống thuyền tại đây, phất tay cáo biệt đôi tỳ nữ Xuân Thủy Thu Thực, từ nay về sau trời nam đất bắc
Cửa ra Nam giản quốc được xây dựng ở biên cảnh giáp giới với Cổ Du quốc, ở phía trên một chiếc hồ lớn
So với cửa ra Ngô Đồng sơn Đại Ly Long Tuyền vừa mới được mở thì cửa ra này lớn hơn rất nhiều, có thể đồng thời bỏ neo năm chiếc côn thuyền Đả Tiếu sơn
Chia tay với Xuân Thủy Thu Thực, chưa thể nói là chia tay lưu luyến, trong thời gian này, Trần Bình An mặt dày yêu cầu Đả Tiếu sơn rất nhiều dưa và trái cây, hai cô gái bởi vậy cũng bị lây, sau này Đả Tiếu Sơn bắt đầu oán thầm thiếu niên Đại Ly kia, cái gì hốc mắt nông cạn, chưa từng được nhìn thấy thế giới, lại là kẻ thích chiếm tiểu tiện nghi, Trần Bình An cho dù biết nhưng chắc chắn cũng sẽ không để ý, ngược lại Thu Thực nghe thấy những ngôn ngữ âm dương quái khí này thì có phần không vui, rầu rĩ không thích, cuối cùng để Xuân Thủy thay cô đi tới phòng bếp côn thuyền yêu cầu dưa và trái cây
Khi Trần Bình An rời thuyền, hắn mang theo nhiều vỏ dưa và hột quả
Bởi vì người rời thuyền tại Nam Giản quốc không nhiều lắm, cho nên Trần Bình An cùng đạo sĩ kiếm gỗ đào kia lập tức gặp nhau, kết bạn mà đi
Ở lan can đầu thuyền bên kia, Thu Thực hừ lạnh nói: "Tỷ, ngươi xem tên kia, rời thuyền cũng không có một chút thương cảm ly biệt, nói không chừng đang nghĩ tới thế giới phấn hoa dưới núi đây
Xuân Thủy bất đắc dĩ nói: "Trần công tử ngay cả Hạnh Hoa phường còn không có hứng thú, thì làm sao có ý tới thanh lâu câu lan
Cũng không phải muội không biết, bao nhiêu tương tướng công khanh, hào phiệt công tử nhìn quen thế giới, đến khi lên trên côn thuyền, cũng lưu luyến quên đường về ở Hạnh Hoa phường, dù sao trong phường nhiều nữ tử biết khéo léo nịnh hót, lại là thần nữ tiên tử trong mắt thế tục, sau khi say rượu, những nam nhân này ai nấy đều biến thành trò hề, ài, nam nhân dưới núi, nếu như đều giống Trần công tử thì tốt rồi
Thu Thực hơi không phục, "Đó là do Trần Bình An tuổi còn nhỏ, về sau cũng sẽ biến thành thứ xấu xa chướng khí mù mịt, nói không chừng lần sau lên thuyền, Trần Bình An sẽ nói đầy miệng những lời ong bướm, còn động chân động tay đối với chúng ta
Xuân Thủy nheo mắt, liếc nhìn túi thêu bên hông muội muội, "Muội cảm thấy như vậy thật sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thu Thực đột nhiên quay đầu, làm bộ như không nhìn thấy cảnh tượng trên hồ
Xuân Thủy nhìn lại, mới phát hiện Trần Bình An đang ôm quyền cáo biệt đối với hai tỷ muội, rất có khí khái giang hồ, không hổ là một võ phu thuần túy cần cù và thật thà luyện quyền
Xuân Thủy nhanh chóng nâng cánh tay lên vẫy chào
Đợi cho Trần Bình An xoay người rời đi, Thu Thực lúc này mới quay đầu, bộ dáng phụng phịu tức giận, Xuân Thủy trêu ghẹo nói: "Tội gì muội phải như vậy, cách xa người ta như vậy, khách khí tạm biệt cũng không mất đi mấy lạng thịt
Thu Thực liếc xéo nhìn bộ ngực tỷ tỷ một cái, nhịn ý cười, "Tỷ, tỷ thiếu mấy lượng thịt, thì không sợ, dù sao vốn liếng dày, nhưng muội thì không thể được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tỷ muội hai người bắt đầu đùa giỡn
Khi còn trẻ, luôn nghĩ đến ly biệt là khởi đầu của lần tương ngộ tiếp theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.