Trần Bình An cười nói: "Ngươi chỉ cần lấy thính yêu linh treo trên kiếm gỗ đào ra treo gần cửa sổ là được, ta không có hiểu biết gì đối với yêu quái tinh mị, cho nên vẫn cần có chuông nhắc nhở, về phần gác đêm, ta rất am hiểu, ngươi yên tâm ngủ, thực sự có chuyện, ta không đến mức ngay cả báo cho ngươi biết cũng làm không được
Đạo sĩ Trương Sơn suy nghĩ, tìm lý do, "Treo kiếm gỗ đào và thính yêu linh xong, tiểu đạo sẽ đốt lửa sưởi ấm, đợi thân thể ấm dần rồi mới ngủ cũng không muộn
Khi đạo sĩ trẻ tuổi treo nghiêng kiếm gỗ, Trần Bình An nói: "Bên khung cửa sổ từng có người vẽ bùa, nhưng thời gian qua lâu, đã không còn nhìn rõ nữa, nhưng có lẽ là phù lục của Đạo gia các ngươi, ngươi có nhận ra không
Đạo sĩ trẻ tuổi vốn không chú ý, sau khi Trần Bình An lên tiếng nhắc nhở thì mới cẩn thận nhìn ngắm, lúc này mới phát hiện dấu vết, không khỏi bội phục Trần Bình An can đảm và cẩn trọng
Sau khi tỉ mỉ đánh giá, sắc mặt hắn ta càng lúc càng nghiêm trọng, cuối cùng đưa ngón tay ra nhẹ nhàng quét qua vết sơn đỏ, đưa lên mũi ngửi, yên lặng ngồi xuống ghế dựa, "Nếu đúng như tiểu đạo suy nghĩ thì sẽ có chút phiền phức, phù được vẽ trên cửa sổ này chính là xích thư dùng để đuổi quỷ, nhìn những tàn tích này, có lẽ là một loại Thanh từ phù của Thần Cáo tông, lấy sơn đỏ đặc thù viết tên của thần tiên thanh từ, uy lực thật lớn, hơn nữa nếu là bút tích của tiền bối cao nhân Thần Cáo tông, lại còn viết tràn ngập hơn phân nửa cửa sổ, chữ viết dồn dập, có thể tưởng tượng ra tai họa quỷ vật mà vị tiền bối kia phải đối mặt có đạo hạnh sâu cỡ nào
Đạo nhân trẻ tuổi ai thán một tiếng, hối hận nói: "Sớm biết như vậy, lúc trước tiểu đạo không nên tiết kiệm viên hồi dương đan kia, lẽ ra nên ăn sớm hơn, sẽ không đến mức tới gần tòa nhà này rồi mà vẫn hôn mê bất tỉnh, bằng không tiểu đạo cũng có chút tâm đắc đối với chuyện phong thuỷ, từ xa xa quan sát sẽ có thể nhìn ra tòa nhà này tàng phong tụ thủy theo lưu phái gì, cùng với phương pháp tụ long phong thuỷ, là dương hay thuần âm, có lệch khỏi quỹ đạo chính đạo hay không, chỉ cần phân biệt ra đại khách dòng chính thì sẽ có thể suy tính ra rất nhiều chuyện..
Trần Bình An, xin lỗi, tiểu đạo đã hại ngươi rơi vào cảnh nguy hiểm..
Nghe những lời đạo sĩ trẻ tuổi tự trách, Trần Bình An không nói lời an ủi nào, chỉ trêu ghẹo nói: "Trương đại thiên sư, trừ ma vệ đạo, không phải trò sở trường của ngươi hay sao
Đạo sĩ trẻ tuổi vội vàng xua tay, "Đừng đừng đừng, tiểu đạo không gánh nổi hai chữ 'Thiên sư' này
Nói tới đây, Trương Sơn có chút khát khao, nhẹ giọng nói: "Thiên sư thực sự phải là đệ tử đích hệ Trương thị của Thiên sư phủ nơi Long Hổ Sơn, người người mặc áo vàng khoác áo tím, là Tể tướng trên núi truyền đời mấy ngàn năm, trừ những người đó ra, thiên sư họ khác chen chân trung ngũ cảnh, cũng có tư cách được ban thưởng danh hiệu 'Thiên sư', nhưng cùng là thiên sư Long Hổ Sơn cũng chia ra rất nhiều loại
Nhất đẳng thiên sư là lão thần tiên thượng ngũ cảnh, được đưa vào tổ sư đường Long Hổ Sơn để hưởng thụ nhang khói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xếp tiếp theo là đích truyền Trương thị, sinh ra là quý nhân cao quý, một người trong đó tương lai sẽ phụ trách 'Thiên sư ấn' cùng một thanh kiếm tiên
Xuống chút nữa, đó là rất nhiều thiên sư khác họ dựng nhà tranh tu hành ở Long Hổ Sơn, Long Hổ Sơn là một phúc địa thiên nhiên, cởi mở với bên ngoài, chỉ cần những Luyện khí sĩ này đồng ý sau khi tu đạo thành công sẽ xuống núi trảm yêu trừ ma, thì đến lúc đó Long Hổ Sơn sẽ ban thưởng một thanh kiếm làm từ gỗ đào, cái này cũng là sự độ lượng của Long Hổ Sơn, khiến cho đạo sĩ châu khác như bọn ta đều phải vô cùng khát khao hướng tới
Trần Bình An nghe rất cẩn thận, cảm thấy Long Hổ Sơn và nhóm các Trương thiên sư này cũng không tệ
Mưa to giàn giụa
Hai pho thạch sư tinh xảo ngoài cửa tòa nhà thi thoảng sẽ phát ra tiếng nứt vỡ rất khẽ
Bà lão đứng ở bên ngoài chính phòng của tam tiến viện, đứng trên một băng ghế nhỏ, treo chiếc đèn lồng kia trên cột hành lang, đèn đuốc lờ mờ, phiêu diêu theo gió
Bụp một cái, đèn đuốc tắt ngóm, thì ra là nến bên trong đèn đã cháy cạn
Bà lão ho khan, một lần nữa đứng lên trên băng ghế, tháo đèn lồng xuống, lấy từ trong tay áo ra một cây nến mới tinh đỏ tươi như máu, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy không có bấc đèn, bà lão xoay người đưa lưng về sân viện, đưa tay lên đầu nhổ một sợi tóc bạc, đột nhiên cắm vào giữa nến, giống như lấy thứ này làm bấc đèn, sau đó bà lão nhẹ nhàng hà một hơi vào nến, cây nến lập tức cháy lên
Bà lão bỏ nến vào đèn lồng, lại lần nữa treo lên trên cột hành lang
Chiếc đèn lồng cứ như vậy khẽ lắc lư, đèn đuốc lập lòe bên trong đại trạch
Nếu là đêm sáng trăng, tất nhiên sẽ rước lấy thiêu thân lao đầu vào lửa, chỉ là không biết trong mưa đêm rừng núi hoang vắng, tồn tại của nó có ý nghĩa gì
Đạo sĩ trẻ tuổi không muốn ngủ, Trần Bình An uống từng hớp nhỏ rượu mạnh bên trong hồ lô rượu màu đỏ, nghe Trương Sơn nói trước đó hắn ta từng vài lần trải qua yêu ma mạo hiểm, Trần Bình An dùng tay làm dấu chớ có lên tiếng, đạo sĩ trẻ tuổi theo bản năng nhìn phía kiếm gỗ đào nơi cửa sổ, chuông vẫn im lặng, cũng không gì khác thường
Rất nhanh sau đó, bên cửa phòng kia vang lên tiếng đập cửa, thì ra là hai người đọc sách nọ dắt tay nhau tới hỏi thăm
Trần Bình An tay cầm hồ lô rượu, đi tới mở cửa, ngoài cửa trời vẫn mưa to đáng sợ như cũ, hơn nữa là mưa nghênh gió lệch, cho nên nền hành lang không còn một chỗ khô ráo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thư sinh họ Sở cao gầy một cầm tay ô che, một tay xách theo bầu rượu, nở nụ cười
Người đọc sách họ Lưu hai tay để kề bên miệng, hà hơi sưởi ấm, cười nói: "Sở huynh lần này xuất môn, có mang theo mấy bình rượu ngon, hôm nay còn dư lại một bình, nói ra không sợ các ngươi cười chê, tối nay ta không dám đi ngủ, nên đang suy nghĩ có thể nương cơn say, sau khi trở về đặt người xuống là ngủ hay không
Sở huynh nói vui một mình không bằng rủ mọi người chung vui, nếu hai vị bằng lòng uống mấy hợp rượu, thì chúng ta cùng uống nha
Nhưng trước tiên phải nói rõ, với tửu lượng của ta thì ít nhất nửa cân mới gục, cho nên các ngươi chỉ có thể uống ít ít thôi, thứ lỗi thứ lỗi."