Kiếm Lai

Chương 633: Kiếm Tiên (4)




Trong đầu thư sinh họ Sở đã có ý định rút lui, ít nhất cũng có thể tránh được mũi nhọn của đối phương, không cần ngu ngốc để người ta tùy ý đấm vào người mình
Ngay khi y có ý định di chuyển, thiếu niên lại đột nhiên biến mất, rồi trong nháy mắt đã đi tới trước mặt thư sinh, nện một quyền trúng phần bụng có giáp hoàn che chắn
Khí thế hùng hổ, lực đánh mạnh, khiến thư sinh họ Sở lảo đảo bay ngang sang một bên, nhưng mà đồng thời để cho hắn nhẹ nhàng thở ra, sau khi bày ra quyền thế đàng hoàng đúng đắn, quyền ý của thiếu niên tuy rằng dọa người, nhưng mà sức lực dường như cũng không tăng thêm bao nhiêu
Ông lão đi chân đất ở lầu trúc Lạc Phách Sơn từng mỉm cười nói, Thần Nhân Lôi Cổ Thức của lão phu, quan trọng nhất là quyền đầu tiên, sau khi ra quyền đầu tiên, thần ý sẽ dẫn dắt, đầu đuôi liên kết, sau mười quyền trăm quyền sẽ tự nhiên hơn
Cho nên quyền đầu tiên nhất định phải đánh trúng đối thủ, sau đó có thể đánh ra bao nhiêu quyền, thì phải xem một hơi đó có thể chống đỡ tới khi nào thì thôi
Cho nên vì muốn quyền đầu tiên không bị đánh hút, Trần Bình An không tiếc sử dụng một lá bùa Súc địa
Sau đó, Trần Bình An ra quyền càng lúc càng nhanh, lực đánh ra cũng mạnh hơn so với trước đó, từng quyền đánh lên các khí phủ của thư sinh họ Sở, giáp hoàn bảo giáp có hào quang lóng lánh, nắm đấm của Trần Bình An đánh trúng nơi nào, ánh sáng sẽ đột nhiên sáng lên ở nơi đó, không hổ là pháp bảo quý giá hàng đầu của Cổ Du quốc
Mỗi lần ý đồ tránh né, thư sinh họ Sở đều như chỉ kém nửa bước, cứ vậy mà không trốn thoát được một quyền, không còn chút lực hoàn thủ, sau khi bị trúng quyền thứ mười mạnh mẽ cứng rắn, sắc mặt y bỗng nhiên trở nên trắng bệch
Đầu vai, ngực, xương sườn, bụng, phía sau lưng tâm, huyệt Thái Dương trên đầu, mi tâm, khuỷu tay, đầu gối
Không một chỗ không phải là “đất lập thân” của nắm đấm thiếu niên
Trần Bình An ra quyền nhanh như sấm đánh, mấu chốt là ở trong mắt thư sinh họ Sở, thiếu niên trước sau vẫn giữ ánh mắt bình tĩnh, hô hấp ổn định, tâm rất định, mỗi một bước và mỗi một quyền phối hợp rất chuẩn xác, hồn nhiên thiên thành, quả thực là lão quái vật sống mấy trăm năm
Sau mười lăm quyền, nắm tay Trần Bình An đã máu thịt lẫn lộn, lộ ra một ít xương trắng, nhưng mà Trần Bình An sao có thể để ý tới chút xíu khổ sở da thịt không đau không ngứa đó chứ
So với cơn khổ giống như búa sắt gõ từng cú tới nát hết máu thịt mười ngón tay, gõ từng tấc cho tới khi gõ vỡ xương cốt, so với cơn khổ tự mình ra tay lột da rút gân, Trần Bình An phải cảm thấy chút đau đớn ấy giống như mình đang thư thái hưởng phúc kìa
Người đọc sách họ Sở đã hiện ra một nửa chân thân, trở nên thân cao một trượng, đôi mắt xanh đậm, một khuôn mặt phủ kín gân xanh, dưới bảo giáp có thể thấy được dấu hiệu cơ thịt xồ ra, như cây cổ thụ phình rễ
Hai nắm đấm hắn đón đỡ phía trước mặt, lần lượt bị đánh bay văng ra ngoài, kiệt lực hô lớn: "Bạch Lộc đạo nhân, Tần sơn thần, có biến rồi, mau tới giúp ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỗ triền núi ngoài cổ trạch kia, dâm từ sơn thần sau khi nghe tiếng gọi thì khẽ biến sắc
Trên cây đuốc mà trước đó thư sinh họ Sở đã cắm lên trên cột hành lang kia, tia lửa đã nhanh chóng tách ra khỏi ngọn lửa, những đốm lửa lấp la lấp lánh bay ra xung quanh, tuy phần lớn đều nhanh chóng tiêu tan, nhưng mà cũng có một số đốm lửa nhỏ, lục tục thông qua hành lang sao thủ bay tới sân tam tiến bên kia, để sơn thần có thể thông qua hỏa diễm làm đôi mắt quan sát cảnh tượng trong cổ trạch
Cho nên sơn thần có thể quan sát rất rõ quá trình thư sinh họ Sở giao thủ với thiếu niên, điều này làm cho hắn ta thấy hơi khó xử, không phải là khó ra tay tương trợ, mà là khó xử ở chỗ khi nào vào cuộc thì mới có thể giành được lợi thế lớn nhất
Trước khi bảo giáp của thư sinh Cổ Du quốc kia bị phá nát, hắn lười đi đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, làm thịt thiếu niên, giúp thư sinh bảo vệ bộ giáp hoàn bảo giáp, đây không phải tự mình tìm lấy rắc rối hay sao
Đạo nhân trung niên tay cầm phất trần đột nhiên nói: "Cây bảo đao của đao khách râu ria kia có độ sắc bén vượt ngoài tưởng tượng, nếu bần đạo còn không ra tay, chỉ sợ sẽ tổn thương tới chân thân nữ quỷ, sao hả, Tần sơn thần đi cùng bần đạo hay là tiếp tục bàng quan áp trận
Sơn thần dâm từ cười ha ha nói: "Đã là minh hữu của hai ta, nên cùng tiến cùng lui, nào có đạo lý lâm trận lùi bước
Đạo nhân cười ha ha, tung chuôi phất trần trắng như tuyết về phía trước, lúc sắp rơi xuống đất, lại biến ảo thành một con bạch lộc thân hình cao lớn, đạo nhân phóng ra, cưỡi lên bạch lộc chạy nhanh về phía trước, tay áo đạo bào phồng to, cũng may gần đó không có tiều phu dân chúng, nếu không nhắm chừng sẽ khấu đầu bái lạy, hô to thần tiên
Dâm từ sơn thần không sử dụng thuật pháp gì hết, chỉ vô cùng đơn giản bước ra một bước, đi tới bên cạnh bạch lộc và đạo nhân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bạch lộc chạy như gió, rất nhanh thôi đã đến bên ngoài cổ trạch, đạo nhân trung niên đứng thẳng người lên, trong nháy mắt bạch lộc một lần nữa hóa thành phất trần, bay lướt vào trong tay chủ nhân, đạo nhân cười to nói: "Sở huynh, bần đạo đến trợ ngươi giết địch
Sau khi Trần Bình An đánh ra hai mươi quyền thì đã là cực hạn, chỉ tiếc vẫn không thể đánh nát bộ bảo giáp giáp hoàn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy thư sinh họ Sở bị đánh cho thất khiếu đổ máu, hồn phách chấn động, chân thân hoàn toàn bại lộ, hầu như toàn bộ hành lang sao thủ đều bị hai người hủy hoại không còn gì, nhưng mà thư sinh họ Sở chỉ là mất đi lực chiến một trận, dựa vào thiên phú dị bẩm cùng quang minh khải, y dư sức để tự bảo vệ mình, không đến mức bị quyền cương của thiếu niên kia đánh chết tươi
Sau đó Bạch Lộc đạo nhân cầm trong tay phất trần liền từ trên trời hạ xuống
Trần Bình An vừa mới thu hồi một quyền, nhẹ nhàng vỗ hồ lô dưỡng kiếm bên hông
Một cầu vồng trắng lướt ra khỏi tiểu hồ lô màu đỏ, đâm thẳng vào phần kính hộ trên tâm bảo giáp vừa mới bị đánh cho lõm xuống
Hầu như toàn bộ ánh sáng lưu huỳnh của giáp hoàn đều hội tụ trên kính hộ tâm
Bảo giáp phát ra tiếng vỡ vụn rắc rắc rất nhỏ
Luồng ánh sáng trắng kia bắn ngược trở ra, chợt lóe rồi biến mất, chẳng biết đi đâu
Thư sinh họ Sở đang hấp hối kinh hoảng đến cực điểm, nhưng mà rất nhanh thôi vẻ mặt chợt mừng như điên, bảo giáp vẫn chưa bị đâm thủng, mình còn chưa chết
Nhưng mà ngay sau đó, hắn liền cảm thấy chỗ mi tâm chợt lạnh, thân hình khôi ngô suy sụp đổ ngửa ra sau, hắn đang hấp hối hết sức, hổn hển ném ra câu tiếp theo: "Liên tiếp phá hư đại đạo căn bản của ta, chúng ta chờ xem
Sau khi nói xong câu đó, thư sinh họ Sở ngã xuống đất không dậy nổi, ấy thế mà lại biến thành một mảng lớn cây khô màu xanh, đã mục thành tro, bảo giáp mất đi chủ nhân cũng khôi phục thành bộ dáng một quả quang cầu có thể soi bóng người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.