Bà lão hiếm hoi mới có được người cùng ngồi nói chuyện phiếm, liền cười nói:
"Ngày mưa đất trơn, hại công tử bị thương
Ngôi nhà này của bọn ta vốn đã có vài chỗ bị hư hại rồi, lúc trước gặp phải tình cảnh gian nan hổ lang rình mò nên càng không dám phô trương bốn phía, chỉ đành đắp vá tu sửa tường viện, ban đêm cũng rất ít treo lồng đèn
Chúng ta đã dọa sợ dân chúng nhiều năm nên cũng không dám gọi thợ xây tới làm giúp, đều do một tay ta mần mò lung tung, tay nghề đương nhiên rất kém cỏi, nhiều chỗ đá xanh lát nền gồ ghề nhấp nhô chứ không được bằng phẳng
Nếu là trong gia đình giàu có nơi thành trấn, không nói người trong nhà nhìn mà ngứa mắt, nếu để người nhà khác nhìn thấy, sẽ bị cười chết, sau lưng chắc chắn phải cắn lưỡi đầu, nói ra vô vàn lời khó nghe, cũng may lão gia và phu nhân chưa bao giờ so đo chuyện này, đây là phúc phần của ta
Bà lão giọng điệu bình thường, như sông sâu nước lặng, thời gian đã trôi qua trăm năm, hỉ nộ ái ố, thăng trầm đều từng chút một lắng đọng lại trong lòng
Đây là phúc phần của ta Đây chính là luận định cái quan của cả cuộc đời bà lão
(Luận định cái quan: đậy nắp hòm mới khen chê hay dở.) Trần Bình An nhẹ giọng nói:
"Ngôi nhà có được lão bà bà bận rộn trước sau, cũng là phúc của vợ chồng hai người bọn họ
Bà lão sửng sốt một chút, mang theo ý cười, quay đầu trêu ghẹo nói:
"Đứa nhỏ này, nhìn rõ thật thà mà sao có thể nói như vậy chứ
Trần Bình An đã lột xong toàn bộ số măng, cho hết vào trong một giỏ trúc sạch sẽ, ngẩng đầu nói:
"Lão bà bà, những lời ta nói đều là thật đó
Bà lão nhìn đôi mắt trong suốt có thần của thiếu niên, ừ một tiếng, xoay người sang chỗ khác, trên mặt ý cười càng lộ rõ hơn, thuận miệng nói:
"Trần công tử, có thích cô nương nào chưa, những cô gái bên quận thành Yên Chi của Thải Y quốc bọn ta nổi tiếng là xinh đẹp, nếu như không vội lên đường, có thể đi tới bên đó dạo hội chùa các thứ, nói không chừng sẽ có một đoạn nhân duyên tốt đẹp
Hơn nữa tuy công tử có cảnh giới võ đạo không cao, nhưng ở những vùng đất nhỏ không chính thần không địa tiên như quận Yên Chi, cũng không bị xem là kém
Nếu như nguyện ý cắm rễ ở đây, làm tướng quân đô úy gì đó thì dư sức, đến lúc đó kết hôn với một tiểu thư khuê các trong môn đệ thư hương không phải rất tốt sao
Trần Bình An hơi ngượng, lí nha lí nhí, không dám đáp trả đề tài này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà lão quay đầu, liếc mắt nhìn thiếu niên lang mặt mày cũng khá thanh tú đứng đắn, bà hiểu ý cười, nhẹ giọng nói:
"Biết rồi, chắc chắn Trần công tử đã có cô nương trong mộng
Trần Bình An nín nhịn nửa ngày, đỏ mặt hỏi:
"Lão bà bà, nếu cô nương mà ta thích, từng hỏi ta có thích nàng hay không, lúc ấy ta nói không thích, kết quả bây giờ ta đi tìm nàng, lại nói với nàng ta thích nàng, bà nói xem nàng ấy có cảm thấy ta là kẻ lừa gạt hay không
"Trần công tử nói những lời nói này nghe thật lòng vòng rắc rối.” Bà lão không kìm được cười ra tiếng, trong lúc chờ đồ ăn chín, bà ngồi trên ghế đẩu nhỏ bên cạnh bếp lò, cười hỏi:
"Vậy lúc ấy vì sao ngươi lại không nói thích nàng
Nhát gan, xấu hổ
Hay là cảm thấy gật đầu nói có thì sẽ mất mặt trước cô nương đó, cho nên cố ý ra vẻ anh hùng
Trần Bình An nghiêm túc suy nghĩ thật kỹ, đưa ra một đáp án thành tâm thành ý, "Ta ngốc mà
Bà lão lần này bị chọc cười thực rồi, cười mà cả khuôn mặt già nua đều trở nên hiền hòa,
"Ta cảm thấy cô nương ngươi thích kia, hẳn là sẽ không tức giận
Một cô nương, nếu được người ta thích, hơn nữa người ta thích mình chân thật như thế, dù sao cũng là một chuyện tốt đẹp
Trần Bình An có chút buồn rầu, bưng rổ trúc đầy măng mùa xuân đến bên cạnh bếp lò, "Nhưng mà cô nương kia nói với ta, nàng chỉ thích đại kiếm tiên..
Bà lão nhịn cười, "Ui, vậy thật đúng là làm khó ngươi, đại kiếm tiên, kiểu gì cũng phải là thần tiên cảnh thứ sáu, công tử nhà ta thiên tư rất tốt, còn từng tu hành tại Thần Cáo tông động thiên phúc địa cao cao tại thượng như vậy, nhưng cũng chưa từng chen thân vào Trung Ngũ cảnh, đạt tới Động Phủ cảnh trong truyền thuyết
Trần công tử, bà bà đề nghị với ngươi thế này, ngươi cứ thương lượng với cô nương ấy, xem có thể khiến yêu cầu đại kiếm tiên biến thành tiểu kiếm tiên, kiếm tiên bình thường được không
Ví dụ như Động Phủ cảnh rất cao, vậy tứ cảnh ngũ cảnh có được không
Phải biết rằng kiếm tu trên đời này, dù cảnh giới thấp thì vẫn rất nổi tiếng, tứ cảnh ngũ cảnh đã là rất giỏi rồi
Trần Bình An muốn nói lại thôi
Cái gọi là đại kiếm tiên của Ninh cô nương, chắc chắn ít nhất ít nhất cũng là mười hai cảnh a
Cho dù Ninh Diêu chịu thương lượng, đồng ý cho mình hạ xuống từng bậc từng bậc, thì cũng phải cỡ kiếm tiên cảnh giới ngang ngửa Phong Tuyết miếu Ngụy Tấn
Trần Bình An thở dài, đột nhiên nhắc nhở:
"Bà bà, đồ ăn chín rồi
Bà lão nhanh chóng đứng dậy, mở nắp nồi ra, rất nhanh sau đó, để lên khay đồ ăn một món ăn sơn trân dã vị thôn quê hương vị đầy đủ mùi sắc, nhờ Trần Bình An bưng khay đồ ăn nhắm rượu đưa tới đại sảnh sân tam tiến
Bà lão còn kêu hắn mang dĩa đồ ăn này đi rồi không cần trở về, cứ ở bên đó dùng bữa uống rượu, lát sau bà sẽ bưng thức ăn và đưa rượu đến là được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An nhanh như chớp chạy tới lại chạy về, nhìn thấy bà lão bộ dáng giả bộ tức giận, Trần Bình An cười hỏi:
"Lão bà bà, ta tới lấy rượu, hơn nữa ta cũng đánh tiếng với Dương lão gia rồi, hắn đã đồng ý tặng rượu cho ta uống..
Nói tới đây, Trần Bình An tháo hồ lô rượu xuống, quơ quơ, tươi cười sáng lạn nói:
"Đổ đầy mới thôi
Bà lão lấy muỗng múc rượu từ trong tủ chén sơn màu đỏ đã cũ kỹ ra, sau đó cười chỉ chỉ mấy vại rượu lớn nơi chân tường,
"Lấy một vò chưa mở nắp qua đây, bên cạnh có một vò đã mở nê phong, còn lại non nửa bình rượu trắng tự chưng cất, ngươi có thể đổ vào hồ lô rượu, cỡ nào đủ
Sau đó bà lão mặc kệ thiếu niên ngồi xổm góc tường múc rượu vào hồ lô, bà chỉ quan tâm chuyện xào đồ ăn, cuối cùng Trần Bình An lên tiếng chào tạm biệt, rồi cầm một vò rượu rời khỏi phòng bếp
Bà lão cười quay đầu nhìn một cái, hồ lô rượu màu đỏ thắm bên hông thiếu niên, cũ kỹ tầm thường, cũng không nổi trội, đứa nhỏ này tuổi còn nhỏ mà đã là tửu quỷ rồi sao
Không biết sau khi gặp cô nương trong mộng kia, sẽ biến thành một hồ lô rượu mừng, hay là rượu đoạn trường đây
Nhưng đương nhiên bà lão vẫn hy vọng thiếu niên có thể được thỏa lòng mong đợi, như công tử tiểu thư trở thành lão gia phu nhân vậy
Nhà giữa sân tam tiến, hoà thuận vui vẻ
Nam nữ chủ nhân cổ trạch, trành quỷ Dương Hoảng và thụ mị nữ quỷ tên là Oanh Oanh ngồi ở bên tay trái, đao khách râu quai nón được mời ngồi ở ghế trên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Viễn Hà hào sảng tính tình, cũng lười từ chối, đạo sĩ Trương Sơn Phong ngồi ở bên phải, sau khi Trần Bình An bưng thức ăn đưa rượu đi qua, liền bắt đầu chè chén, nữ quỷ nhìn hơi buồn cười, rễ cây thật dài từ tú lâu bên kia như dây leo lan tràn, từ cửa phòng len vào chính sảnh, vì để mọi người không mất hứng, nàng còn cố ý mang khăn che mặt thật dày để che đi dung mạo.