Kiếm Lai

Chương 664: Trong Hộp Có Hai Kiếm, Hàng Yêu Trừ Ma (1)




Lưu Cao Hoa thắc mắc nói:
"Sao vậy, ba người quen nhau sao?”
Cuối cùng thư sinh họ Liễu đành bịa chuyện, ho khan một tiếng rồi giải thích:
"Tối nay ta với tỷ tỷ ngươi tản bộ ở bên hồ, vừa mới gặp gỡ vị công tử này, lưng đeo hộp kiếm, thật sự là long tương hổ bộ, khí khái phi phàm, nhất thời bị khí độ của công tử thuyết phục, tự nhiên gặp rồi khó quên, lúc này gặp lại, thật sự vinh hạnh
Thư sinh chắp tay hành lễ với Trần Bình An, trong ánh mắt tràn ngập khẩn cầu và đáng thương
Lúc ấy hắn chỉ là nhìn thấy thiếu niên dưới cây hạnh tay nhỏ chân ốm, bèn nghĩ lão thiên gia ban cho cơ hội ngàn năm một thuở, để mình được làm anh hùng cứu mỹ nhân, nếu bỏ qua, chẳng phải là uổng phí Nguyệt lão đã kéo tơ hồng
Vì thế cho nên mới có một trận "hiểu lầm" kết cục không được tốt đẹp như vậy
Trần Bình An cũng không có quá nhiều ác cảm đối với người này, nhưng chắc chắn là không có hảo cảm, liền cười ha ha, nhưng cũng không vạch trần lời nói dối của thư sinh, xem như để lại đường sống cho y
Nói đến cùng, Trần Bình An vẫn là không muốn xen vào việc nhà của Lưu Cao Hoa
Mối nhân duyên này là tốt hay là xấu, là phu quân mỹ quyến, ông trời tác hợp cho, hay là đã định một hồi nghiệt duyên uyên ương sương sớm thì cũng chẳng liên quan gì đến hắn
Nhưng nói đi nói lại, nếu Lưu Cao Hoa đổi thành đạo sĩ Trương Sơn Phong được Trần Bình An xem là bạn bè thật sự thì Trần Bình An chắc chắn sẽ nói ra, cho dù không nói toạc trước mặt, nhưng sẽ âm thầm nhắc nhở Trương Sơn Phong một tiếng, nói tỷ phu tương lai của ngươi, làm người không đứng đắn, không giống như là công tử ca xuất thân từ thư hương môn đệ
Cuối cùng, nghe nói là thư sinh họ Liễu một đường đi xa đến đây học, trong một lần hội chùa ngẫu nhiên gặp được Lưu cô nương này, gã thư sinh này đúng là nghèo kiết xác đến mức phải ở nhờ nhưng vì quán trọ đã không kiếm được phòng trống, nên Lưu Cao Hoa liền đi tới bên kia cười cầu tài, xin hán tử râu quai nón và bọn Trương Sơn Phong cho ở nhờ, điều này làm cho Từ Viễn Hà mở rộng tầm mắt, cậu em vợ làm được đến mức này, cũng coi như hiếm thấy, chẳng những không có ghét bỏ gia thế của thư sinh họ Liễu, ngược lại giúp đỡ tỷ tỷ giấu giếm mối tình môn không đăng hộ không đối này
Thư sinh họ Liễu không dám ở chung phòng với Trần Bình An, cũng không muốn ở cùng hán tử râu quai nón, luôn cảm thấy mình da mỏng thịt mềm, bộ dạng của hán tử râu quai nón chay mặn đều không kiêng trông rất đáng sợ
Y liền chọn đạo sĩ trẻ tuổi bình thường nhất thuận mắt nhất, đối với điều này Trương Sơn Phong cũng không có ý kiến gì
Lưu Cao Hoa mang theo tỷ tỷ đang lưu luyến không nỡ rời khỏi khách trọ
Tỷ đệ hai người đi trên đường cái cấm đêm tịch liêu, khi sắp đến cửa nhà quận phủ, Lưu Cao Hoa nhẹ giọng nói:
"Tỷ, đệ không thích người kia mấy, nhưng mà tỷ đã thích hắn, chuyện gì có thể làm đệ đều đã làm
Nếu có một ngày tỷ phát hiện mình sai rồi, cũng đừng cảm thấy có vấn đề gì hết, trời cũng không sập được, cha đánh chửi cũng tốt, trong lúc tức giận làm ra những chuyện gì cũng thế, đến lúc đó tỷ đừng sợ, có đệ đây, đệ là đệ đệ của tỷ mà
Cô gái nhẹ nhàng đá đệ đệ một cước, thẹn quá thành giận nói:
"Lưu Cao Hoa
Ngươi không thể nói với tỷ tỷ chuyện gì tốt đẹp sao, nói cái gì xui xẻo quá
Lưu Cao Hoa quay đầu làm mặt quỷ
Cô gái ra vẻ kinh hách, kêu đồ quỷ, nhấc váy lên, chạy chầm chậm về hướng đại môn quận thủ phủ
Lưu Cao Hoa thở dài, bước nhanh đuổi theo
Lưu Cao Hoa đột nhiên dừng bước chân, đột ngột quay đầu lại, trên con đường vắng vẻ, lại nhìn quanh bốn phía, vẫn là không thấy gì khác thường, hắn lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước
Bởi vì trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm thấy phía sau cổ và lưng rất lạnh lẽo
Lưu Cao Hoa trong lòng không ngừng an ủi mình, sợ cái gì, mình và cha vừa đi gặp lão thần tiên, còn nói chuyện phiếm vài câu với vị lão tiên trưởng tiên phong đạo cốt, cũng có lây dính chút tiên khí, cho dù là những thứ thực sự dơ bẩn trên thế gian này, ví dụ như thụ yêu trong cổ trạch, thì hôm nay chắc chắn cũng không thể tới gần mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong khoảnh khắc tạp dịch đóng cánh của hông của phủ đệ lại, xa xa trên một con đường yên lặng trống trải, vừa vặn có phu canh tuần tra ban đêm bắt đầu gõ canh, chỉ là không biết vì sao, rõ ràng là gõ báo canh ba, lại gõ thành canh tư
Trên con đường trong quận Yên Chi, giọng nói khàn khàn yếu ớt vang lên, "Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa.”
Lão phu canh mắt mù tuần tra ban đêm nhiều năm, cầm trong tay đồng la, vốn dĩ phải dẫn theo một đồng bạn câm điếc phụ trách cầm mõ gõ thanh la, nhiều năm phối hợp, hai người họ đã quen thuộc vô cùng
Nhưng mà lão phu canh cũng không biết, đồng bạn đã đổi thành một cô gái áo trắng, nàng lần lượt gõ thanh la, phía trên thanh la có máu tươi văng khắp nơi, nhưng mà không đợi máu tươi rơi xuống mặt đường, đã hóa thành từng đợt từng đợt khói đen nhanh chóng tán đi
Lão phu canh mắt mù vẫn là liên tục khàn khàn hô Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khách trọ bên này một đêm vô sự
Trần Bình An một mình ở trong căn phòng cuối hành lang, trước khi đi vào giấc ngủ, hắn luyện tập lục bộ tẩu thung và kiếm lô lập thung một canh giờ, cuối cùng lấy ra chiếc chén gốm có vẽ Ngũ nhạc chân hình đồ, cùng với cây mun bị đốt thành cháy sém, lật tới lật lui, cẩn thận nghiên cứu nửa ngày cũng không nhìn ra chút dấu vết nào
Mong rằng hai món đồ này có thể có giá trị một hai trăm đồng tiền Tuyết hoa, Trần Bình An cất cây mun nặng trịch đi, đổ rượu cay trong hồ lô dưỡng kiếm ra vào trong chén trắng nhỏ, sau đó chong đèn lật xem hai bản sơn thủy du ký Lưu Cao Hoa đưa cho mình, thi thoảng uống mấy hớp rượu nhỏ, cũng là có tư có vị
Sau khi tắt đèn lên giường, Trần Bình An nhắm mắt lại, bắt đầu nhớ về trận chiến trên phố nhỏ với Mã Khổ Huyền, suy ngẫm lại lợi hại được mất của mỗi một quyền, ông lão chân đất truyền thụ mấy chiêu quyền pháp, Trần Bình An lúc ấy nào dám tàng tư, đại chiến say sưa, thời thời khắc khắc giữa lằn ranh sinh tử, đành phải dốc túi ra hết, vô hình trung đối với mấy thức quyền pháp trong Thiết Kỵ Tạc Trận đã có cảm ngộ sâu hơn một tầng
Đáng tiếc nhất là chỉ đánh ra mười lăm quyền Thần Nhân Lôi Cổ Thức, trực giác nói với Trần Bình An, nếu để cho mình một hơi đánh ra hai mươi quyền, tựa như đối phó thư sinh thụ yêu thân mặc giáp hoàn quang minh khải nơi cổ trạch, Mã Khổ Huyền rất có khả năng sớm phải nhận thua
Nhưng mà, Trần Bình An lại suy nghĩ, luôn cảm thấy để cho Mã Khổ Huyền tự cho là thắng hiểm một chiêu là lựa chọn tốt nhất lúc ấy
Nhưng so đấu với thiên chi kiêu tử Chân Võ sơn này cũng miễn cưỡng xem như đánh ngang tay, Trần Bình An thật ra cũng không có cảm xúc gì nhiều ngoài thắng bại, thứ nhất là căn bản không biết ý nghĩa Mã Khổ Huyền một năm phá ba cảnh, thứ hai Mã Khổ Huyền chán ghét Trần Bình An ngõ Nê Bình, Trần Bình An sao có thể không chán ghét bạn cùng lứa tuổi ngõ Hạnh Hoa này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.