Trần Bình An nín thở ngưng thần, tiếp tục chậm rãi đi về phía trước, sau nghi môn là đại điện, treo tấm biển chữ vàng, thần linh được đại điện hiến tế không phải Thành Hoàng gia, mà pho tượng ngồi đó là một vị khai quốc công huân võ tướng Thải Y quốc, hai bên trái phải là văn võ phán quan cùng với tổng cộng tám vị chúc quan
Tấm biển do tiên đế Thải Y quốc tự tay viết chữ đề danh, giờ phút này nước sơn màu vàng kim bong tróc hơn phân nửa, có một con đại xà màu đen to chừng cái chén, uốn lượn trên đó, thân hình buông thõng xuống dưới, thò đầu phun xà tín về phía Trần Bình An, phát ra tiếng rung xì xì, như là đang thị uy và cảnh cáo
Khi Trần Bình An vượt qua cửa, hắc xà chợt nhảy tới, há mồm to như thau máu, Trần Bình An không ngẩng đầu lên mà vặn thắt lưng nghiêng người, dùng năm ngón tay nắm lấy phần đầu hắc xa, cổ tay búng nhẹ một cái, súc sinh này nhất thời mềm yếu không có xương, khi nó bị ném văng ra sau đó rơi mạnh xuống đất thì đã mất mạng trước đó rồi
Trần Bình An đi theo Thiêu Đăng phù lảo đảo tiếp tục đi về phía trước, khi đi qua đại điện, lại là một khoảnh quảng trường, chỉ là diện tích nhỏ lại, cổ thụ dày đặc, có một tấm bia đá đứng sừng sững, là cáo văn lặc thạch mà Hoàng đế Thải Y quốc sắc phong thần linh Thành Hào các, lúc ấy Trần Bình An còn cố tình đứng ở trước bia đá xem xét đánh giá nửa ngày, cuối cùng đưa ra một kết luận, chữ viết thật bình thường, thậm chí không thể so được với thiếu niên Thôi Sàm
Cũng may Đại Ly quốc sư đã cải danh thành Thôi Đông Sơn kia không ở bên cạnh mình, nếu không chắc chắn sẽ bị chọc giận không ít
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trái phải quảng trường đều có Tài Thần điện và Thái Tuế điện, một bên là thắp hương dập đầu, khẩn cầu tiền tài vào nhiều như nước, một bên là lễ bái bản mạng thái tuế, hy vọng vô tai vô họa, cho nên dân chúng dập đầu ở trong này, có vẻ còn thành kính hơn so với khi tới đại điện lễ bái
Thiêu Đăng phù bay thẳng vút về phía trước, Trần Bình An bám sát theo, không dừng lại chút nào
Trần Bình An đột nhiên quay đầu nhìn lại, tấm bia đá cao lớn đứng sừng sững ở dưới tàng cây bách cổ thụ, hình như có bóng trắng chợt lóe rồi biến mất
Hai sườn Tài Thần điện Thái Tuế điện, lóng thoáng truyền ra tiếng nói oanh oanh yến yến của con gái, cực kỳ nhỏ, như đang trêu đùa lẫn nhau, quấn quít sau lưng, lộ ra một cỗ âm hàn, giống như là nữ quỷ ở âm phủ phát ra tiếng nơi dương gian, tiếng cười cứ như vậy từng chút một len qua giới tuyến âm dương, nương nhờ cổ thụ thụ ấm che đậy, từ hai điện xuyên thấu qua cửa sổ, tiến vào quảng trường, chỉ là bị ánh mặt trời thưa thớt chiếu tới, như tuyết tan rã, đã loãng hơn rất nhiều, nhưng vẫn truyền tới tai Trần Bình An
Trần Bình An nhíu nhíu mày, quay đầu đi về phía trước
Chỉ cần đi thêm về phía trước hơn mười bước, sẽ có thể đi tới chính điện của tòa Thành Hoàng các này, Thành Hoàng điện nơi cung phụng tiền Ngự Sử đại phu Trầm Ôn
Bỏ đi hộp gỗ song kiếm tạm thời chỉ để làm dáng, ngoài một thân quyền pháp thì hai thanh phi kiếm trong hồ lô dưỡng kiếm là chủ lực tuyệt đối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà giữa những ngoại vật tương tự như Dương Khí Thiêu Đăng phù lấy từ bản sách cổ Đan Thư Chân Tích được Lý Hi Thánh tặng, Trần Bình An còn có hai tấm Bảo Tháp Trấn Yêu phù có chất liệu màu vàng, là lúc trước ở cổ trạch sau khi tiêu diệt vật âm tiền đồng trong cây dù giấy dầu, Trần Bình An sợ xảy ra sự cố ngoài ý muốn, ngay lúc đó vẽ bùa mà thành, sau lại chiến một trận với thụ yêu họ Sở Cổ Du quốc, chưa kịp dùng tới, y đã bị Mùng Một Mười Lăm trước sau hai kiếm làm cho mất mạng, đánh chết một nhánh Cổ Du thụ hóa thân
Còn lại chính là một tấm Dương Khí Thiêu Đăng phù cùng ba tấm Súc Địa phù, cái sau chủ yếu là phối hợp Thần Nhân Lôi Cổ Thức, đương nhiên nếu dùng để trốn chạy bỏ trốn, chắc chắn không thể kém cỏi hơn so với Thần Hành phù đạo sĩ Trương Sơn Phong cho hắn mượn
Trong khoảnh khắc Trần Bình An quay đầu lại, phía trên tấm bia đá bỗng xuất hiện một cô gái áo trắng, ngồi ở đỉnh chóp tấm bia đá, tóc tai bù xù, một đầu tóc đen che khuất khuôn mặt, thấy không rõ gương mặt
Nhưng mà ả vươn ra một ngón tay, chỉ còn xương khô mà không có máu thịt, ngón tay khô xương nhẹ nhàng gõ lên đỉnh tấm bia đá, nháy mắt xuất hiện một cái con suối phun trào máu tươi chảy xuôi xuống, bên trên tấm bia đá hàng ngàn chữ viết theo phong cách cổ xưa đã trở nên giống như biến thành một phong huyết thư đỏ tươi
Nhưng kỳ quái là, quần áo cô gái áo trắng vẫn như trước không dính hạt bụi nhỏ, không hề dính dù chỉ là một giọt máu tươi
Cô gái ngẩng đầu, vẫn như trước là tóc đen phủ mặt, bắt đầu uyển chuyển ca xướng, không biết có phải là một khúc hát quê hương sớm thất truyền từ xưa của Thải Y quốc hay không, ê ê a a, cô gái áo trắng vừa nhỏ giọng ca xướng, vừa nâng cánh tay lên, thò ra hai ngón tay bạch cốt, nhón lấy một nhúm tóc đen, nhẹ nhàng lay động, hai chân không mang giày, đan vào nhau, nhưng thật ra lại nhiều máu thịt hơn so với ngón tay, hai chân lắc lư, làm tung tóe từng đợt huyết hoa chảy trên tấm bia đá
Nơi góc trái phải hai điện tiếng hoan hô cười nói mơ hồ, tiếng ca của cô gái áo trắng có thể nghe thấy rõ ràng, nơi đỉnh đầu cổ bách ào ào rung động theo gió, như là đang phụ xướng cùng
Cô gái dường như ca xướng rất vui vẻ, lại nâng lên một bàn tay xương khô, nhẹ nhàng uốn chuyển
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tài Thần điện Thái Tuế điện hai sườn cửa phòng đóng kín, bốp một cái mở ra, mỗi bên đều có một vị nam tử lảo đảo đi ra, nam tử đi ra bên Tài Thần điện, tuổi còn trẻ, một cánh tay bị chém đứt nơi vai, không biết tung tích, nhưng mà đã cầm máu, tay còn lại kia kéo lê một cây thanh phong trường kiếm, sắc mặt tuyết trắng, hai mắt vô thần
Nam tử đi ra bên Thái Tuế điện là thanh sam nam tử trung niên, cúi đầu, khập khiễng vượt qua cửa, nhìn kỹ lại, người này đúng là bị người ta dùng lợi khí chém lên cổ, cái đầu chỉ trông vào một chút da thịt còn dính lại mới không rời khỏi thân thể
Theo chuyển động của cổ tay cô gái áo trắng trên tấm bia đá, hai vị nam tử đi lại tập tễnh chỉ trong nháy mắt thôi động tác chợt trở nên linh hoạt mạnh mẽ, bắt đầu nhảy múa ở trên quảng trường
Thì ra đầu ngón tay nơi ngón tay xương khô của cô gái áo trắng, có một tia ánh sáng trong suốt bắc giữa không trung, giống như một cây sợi tơ nhện tuyết trắng, tơ nhện quấn lấy tứ chi hai nam tử đã chết, khống chế mỗi một động tác rất nhỏ của bọn họ
Trong hai tòa đại điện đã mở cửa, không ngừng có cô gái áo trắng kéo theo cuồn cuộn khói đen, nhanh chóng bay bổng ở nơi gần cửa, nhìn bộ dáng nam tử, các nàng ha ha mà cười, tràn ngập châm chọc cùng cừu hận, chỉ là dương quang chiếu rọi ngoài cửa, giống như một lạch trời, khiến cho các nàng không dám dễ dàng bước ra, nhưng mà vẫn đang có bốn năm cô gái áo trắng không nhẫn nại được, mang theo từng trận khói đen, vọt mạnh ra, quay lượn vòng xung quanh thi thể hai nam tử, không ngừng lấy tay chỉ trêu chọc nam tử khuôn mặt trắng bệch, vòng qua từ sau lưng bọn họ, từ dưới nách bay vút hướng về phía trước, nhưng mà trò vui đùa nhất thời của các nàng phải trả giá bằng sau khi phơi mình dưới ánh mặt trời, đã hoàn toàn tan thành mây khói.