[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dùng lời của Thôi Sàm mà nói thì chính là trên thế gian này có một thứ lợi hại nhất, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc ấy vị thiếu niên quốc sư áo trắng, cố ý không nói rõ, nhưng Trần Bình An không muốn tiếp lời, thiếu niên Thôi Sàm đành phải tự nói, đưa ra đáp án, gọi là "đại thế"
Đại thế là như vậy đấy
Thôi Sàm còn nói những cỏ cây khô héo bên trong mảnh ruộng lớn nhân gian này, đều phải xem hướng đi của đại thế
Lúc ấy đối với những thứ thần thần bí bí mà Thôi Sàm nói, Trần Bình An vốn không có hứng thú, bởi vì hoàn toàn không hiểu, thật ra cũng sợ bị hắn lừa
Đừng thấy Lâm Thủ Nhất, Lý Hòe, cùng với Vu Lộc, Tạ Tạ, đều không được xem là thân cận với Thôi Sàm, nhưng thật ra trong lòng họ, hẳn là đều có sự kính sợ nhất định, thậm chí là khâm phục dành cho y
Đương nhiên chỉ có tiểu cô nương áo bông đỏ Lý Bảo Bình là ngoại lệ
Là thiếu niên Thôi Sàm sợ cô bé mới đúng
Thông qua lời nói của Lưu Cao Hinh, Trần Bình An biết được trong quận thành khắp nơi đều là chiến hỏa, các cao thủ giang hồ và tu sĩ trên núi bao gồm Từ Viễn Hà cùng Trương Sơn Phong, mỗi lần trở về chỉ nghỉ ngơi và băng bó vết thương một chút, rồi lại nhanh chóng chạy ra ngoài tiếp tục trấn áp ma chướng
Trong lúc đó Từ Viễn Hà và Trương Sơn Phong còn gặp phải một cao thủ ma đạo tuổi còn trẻ, hẳn là một trong những nhân vật chủ chốt bố trí trận pháp của ma đạo
Hai bên giao chiến chưa tới một chén trà, nguy hiểm trùng trùng, đại hán râu quai nón bị đối thủ tay không xé mất một mảng thịt lớn trên vai, sau đó Sùng Diệu đạo nhân mang theo lực sĩ đồng thay đến tiếp viện, mới ép lui được tên ma đầu ra tay tàn nhẫn kia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa không biết vì sao, tỷ tỷ và ca ca của cô rõ ràng đã an toàn ra khỏi thành, giờ lại theo sư phụ cô trở về phủ
Sau khi nói chuyện với cha cô trong thư phòng một lúc, sư phụ liền mang theo đại tỷ và nhị ca cô đi tới hậu viện, hình như là gặp chuyện rất kỳ lạ, hơn nữa tạm thời không phân biệt được là tốt hay xấu
Nếu là tốt, mọi người đều vui vẻ, nếu là xấu, mọi chuyện đều hỏng bét
Tóm lại, cha và sư phụ của cô đều không muốn Lưu Cao Hinh nhúng tay vào, đêm nay cô bận rộn cứu hoả khắp nơi, cũng không rảnh để ý tới
Tiếp đó chính là bé gái Triệu phủ được Trần Bình An cứu về, và bé trai quật cường sống nương tựa lẫn nhau với bé gái kia đã được sắp xếp ở lại trong phủ quận thủ
Khi Trần Bình An và Lưu Cao Hinh tới gần chính sảnh, phát hiện không khí nghiêm trọng, bèn bước chân nhanh hơn tiến vào trong đó, phát hiện trong phòng ngập tràn mùi máu tanh, một vị đạo nhân già nua đạo bào rách nát ngồi liệt trên ghế, mặt đầy vết máu, tóc tai bù xù, nơi ngực máu chảy không ngừng, cả người vết thương chồng chất, muốn băng bó cũng không biết bắt đầu từ đâu, chính là hoàn cảnh thê lương gần như không thể hít thêm được hơi thở nào được nữa
Lưu thái thú, Từ Viễn Hà, đạo sĩ Trương Sơn Phong, lão giả bên hông giắt một cây bút lông đều đang vây quanh bên cạnh lão đạo nhân, lão giả lúc trước từng cứu bé gái nhẹ nhàng lắc đầu với mọi người, vẻ mặt khổ sở và áy náy, Lưu thái thú cũng thở dài một tiếng
Lão đạo nhân gần chết, chính là Sùng Diệu đạo nhân với ấn tượng đầu tiên mang lại cho mọi người là sự kiêu căng và thực dụng
Ông lão hơi hồi quang phản chiếu, tầm mắt vốn đục ngầu dần dần sáng ngời vài phần, ngẩng đầu cười nói với Lưu thái thú:
"Lưu đại nhân, nếu lần này tiên sư Linh Tê phái tới cứu quận Yên Chi, diệt trừ lũ yêu ma lớn nhỏ, về sau cả nhà già trẻ mấy chục nhân khẩu của ta, e rằng phải làm phiền Lưu đại nhân là vị quan phụ mẫu chiếu cố nhiều hơn
Lưu thái thú gật đầu trầm giọng nói:
"Sùng Diệu đạo trưởng cứ yên tâm, cho dù một ngày nào đó ta không còn nhậm chức ở quận Yên Chi, thì ta cũng sẽ nói rõ với tân quận thủ về chiến sự hôm nay, để hắn biết Sùng Diệu đạo nhân đã trả giá bao nhiêu cho quận Yên Chi, tóm lại, ta tuyệt đối sẽ không để cho gia quyến của đạo trưởng chịu ấm ức
Lão đạo nhân vất vả ôm quyền cảm tạ, sau đó quay đầu về phía đạo sĩ trẻ tuổi Trương Sơn Phong, đôi mắt hắn ửng đỏ, cười nói:
"Trương Sơn, nếu không phải ngươi ngốc nghếch không màng sống chết, e rằng lúc ấy ta đã bị người ta đánh cho tắt thở mất mạng, nói không chừng còn để cho tên yêu ma kia bỏ trốn mất dạng, làm sao ta có được hành động vĩ đại tự tay tiêu diệt yêu ma này..
Lão đạo nhân ho khan, ho khan dữ dội, mọi người liền khuyên can Sùng Diệu đạo nhân đừng mở miệng nói chuyện nữa
Hán tử râu quai nón Từ Viễn Hà nhẹ giọng hỏi:
"Lão đạo trưởng, có muốn gọi vãn bối trong nhà tới đây một chuyến hay không
Lão đạo nhân gật gật đầu
Lưu thái thú lại đi dặn dò hạ nhân, nhanh chóng đi thông báo gia quyến đích hệ của lão đạo trưởng ở trong quận thành
Lão đạo nhân thừa dịp một hơi tinh thần khí của mình dâng lên, ở trong lòng yên lặng tính toán lộ trình và thời gian con cháu trong nhà chạy tới bên này, sau khi yên lặng nghỉ ngơi một lát thì lại nhìn quanh mọi người, chậm rãi cười nói:
"Thật ra ta cũng biết, lúc trước các ngươi xem thường ta, kẻ nhân lúc cháy nhà mà hôi của, chỉ là buôn bán mà thôi, người tu hành, đừng ngại ngùng bàn chuyện làm ăn, cũng đừng xấu hổ nói chuyện tiền bạc, biết làm sao được, chúng ta là những kẻ tán tu nơi sơn dã, không có cây lớn để hưởng mát, không có tổ tiên sư môn che chở, chỉ có thể dựa vào bản thân mà kiếm tiền, để tranh thủ một tia cơ hội kia
Không làm vậy thì sao được chứ
Nói tới đây, lão đạo nhân lại lâm vào trầm mặc, vẻ mặt hoảng hốt, tựa như nhớ tới những thăng trầm vinh nhục của đời này
Thật lâu sau, lão đạo nhân thu hồi suy nghĩ, đột nhiên cảm khái một câu, "Nhưng dù phải làm những việc buôn bán đó thì người tu hành cũng phải sống cho ra người
Có đúng không
Lão đạo nhân tự mình ho khan cười, "Nhưng có lẽ tư chất của ta quá kém, sớm biết mình vô vọng đại đạo, cho nên mới có ý nghĩ ấu trĩ buồn cười như vậy
Người tu hành chân chính trên núi, có kẻ nào đầy mùi tiền tanh đâu chứ
Lại càng không ai để ý tới chuyện sống chết của bách tính dưới núi
Lão đạo nhân kinh ngạc nhìn về phía cửa lớn, tựa như đang tìm kiếm những bóng hình quen thuộc kia, Ông lão lẩm bẩm:
"Bị người ta gọi là Sùng Diệu đạo nhân cả đời, cũng chẳng đổi được một chữ, được người ta cung kính tôn xưng một tiếng ‘Sùng Diệu chân nhân’, thật đáng tiếc
Đáng tiếc lắm thay
Lời tiếc nuối vừa nói ra khỏi miệng, tinh thần khí của Ông lão giống như lập tức sụp đổ, hai mắt nhìn mọi vật trở nên mơ hồ, hô hấp đã yếu ớt đến cực điểm, tiếng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy, "Sao vẫn chưa tới..
Tới cuối cùng ông lão vẫn không đợi được người nhà chạy tới, cứ như vậy dựa vào lưng ghế, đột ngột lìa đời
Không thể xem là chết không nhắm mắt, cũng không phải nhắm mắt an yên, chỉ giống như một ông lão đang nheo mắt nhìn về phương xa, muốn nhìn thấy điều gì đó, nhưng lại chẳng thấy rõ.