Ánh nắng ban mai rọi vào quán rượu
Lão chủ quán đang huýt sáo, trêu đùa con chim sẻ trong lồng kia
Chim sẻ nhỏ kiêu ngạo lạnh lùng như tiên tử trên núi
Ông lão lại đấu chí sục sôi, ra sức thi triển kỹ năng, huýt sáo càng nhanh hơn
Thiếu niên phục vụ đang siêng năng quét dọn nhà cửa, bàn ghế vốn không nhiễm hạt bụi lại càng sạch sẽ
Thỉnh thoảng hắn còn hà hơi lên bàn ghế, dùng tay áo cẩn thận lau chùi, tỏ ra hài lòng
Giống như đối với thiếu niên bán rượu ở núi Đảo Huyền này, dọn dẹp đồ vật trong nhà chính là hạnh phúc lớn nhất trên đời
Trần Bình An nằm trên bàn rượu khoan thai tỉnh lại, cũng không có cảm giác đầu muốn nứt ra sau khi say mèm, chỉ là cả người lâng lâng
Hắn ngỡ ngàng ngồi yên tại chỗ, cố gắng nghĩ xem đêm qua đã xảy ra chuyện gì
Chỉ nhớ mình đáp ứng đôi vợ chồng kia tới uống rượu vong ưu gì đó, ngay cả tu sĩ cảnh giới Ngọc Phác cũng khó được uống, sau đó thì không nhớ gì cả
Đôi vợ chồng kia là ai, mình và bọn họ đã nói chuyện gì, bọn họ đã đi khi nào, tất cả đều quên hết
Rõ ràng đã nói là rượu vong ưu, rốt cuộc thứ bị quên là gì
Trần Bình An càng ưu sầu, luôn cảm thấy trong lòng có một sự thương cảm nhàn nhạt, đuổi cũng không đi
Giống như trời tờ mờ sáng, có một con chim sẻ đậu trên cửa sổ đất vàng ở nhà tổ ngõ Nê Bình, hót líu lo, quấy nhiễu mộng đẹp của người khác, nhưng lại không nỡ đuổi đi
Trần Bình An nhìn quanh, chỉ thấy thiếu niên phục vụ đang siêng năng dọn dẹp và lão chủ quán nhàn nhã
Hắn thử dò hỏi:
- Tính tiền
Thiếu niên phục vụ đang ngồi xổm dưới đất lau một cái chân bàn, chỉ nhếch miệng không nói gì
Ông lão cười nói:
- Các ngươi tổng cộng đã uống bốn vò rượu, trong đó ba vò là ta tặng
Thằng nhóc ngươi còn thật nợ một vò
Trần Bình An hỏi:
- Bao nhiêu tiền
Ông lão cười ha hả:
- Tiền
Nếu thật sự muốn dùng tiền mua một vò rượu hoàng lương, vậy thì hơi nhiều rồi
Thiếu niên được ông chủ gọi là Hứa Giáp cười hì hì nói:
- Đêm qua có một thiếu gia nhà giàu của Ngai Ngai châu mộ danh tìm đến, muốn mua một vò rượu vong ưu mang về nhà
Ông chủ không muốn bán, nói là không phải chuyện tiền bạc
Thiếu niên kia vẫn cứ dây dưa, muốn hỏi rõ giá cả, kết quả vừa nghe được giá tiền đã bị dọa cho sững sờ
Hắn ngồi trên bậc thềm ngoài cửa ngẩn người cả đêm, có lẽ còn chưa hết hi vọng
Trần Bình An hỏi:
- Lưu U Châu
Ông lão gật đầu:
- Chính là thằng nhóc này, gia chủ tương lai của họ Lưu Ngai Ngai châu
Được khen là đa bảo đồng tử, trong vật một trượng chứa rất nhiều pháp bảo
Bởi vì phủ Viên Nhu nên núi Đảo Huyền cũng biết đến danh hiệu của vị thiếu gia giàu có này
- Có lần hắn ở Trung Thổ Thần Châu kết bạn rèn luyện với người khác, bảy người đồng hành
Khi gặp phải kình địch, thằng nhóc này một hơi lấy ra bảy món pháp bảo tấn công thượng phẩm
Sau đó biến mình thành giống như mai rùa, không nói đến búa chú mang tên thánh nhân gì đó, chỉ riêng giáp thần tiên hứng sương đã mặc đến hai bộ
Mọi người dựa vào pháp bảo, đã đánh chết một âm vật địa tiên cao hơn bọn họ hai cảnh giới
Rất dễ thấy, trong mắt lão chủ quán thì thằng nhóc này đáng để bàn luận mấy câu
Ông ta cười ha hả nói:
- Một thằng nhóc thú vị như vậy, ngay cả ta cũng thiếu chút nữa không nhịn được, muốn tặng cho hắn một chén rượu hoàng lương
Trần Bình An hơi xấu hổ, Lưu U Châu này sợ chết đến mức nào chứ
Hắn thấp thỏm nói:
- Lão tiên sinh, tính tiền ra sao
Ông lão ngẫm nghĩ:
- Tạm thời chưa nghĩ ra phải tính nợ với ngươi như thế nào, sau này nghĩ ra rồi sẽ tìm ngươi
Trần Bình An lập tức lo lắng bất an
Ông lão cười nói:
- Cũng có thể hết đời này của ngươi, ta vẫn không nghĩ ra, cho nên đừng sợ
Trần Bình An khẽ thở phào một hơi
Hắn đứng dậy muốn rời khỏi quán rượu
Ông lão lại hỏi:
- Thằng nhóc, rượu hoàng lương còn dư non nửa vò, không uống hết rồi mới đi à
Trần Bình An đưa tay lắc vò rượu một chút, quả thật còn dư lại non nửa vò, bèn nghi hoặc nói:
- Không thể mang đi sao
Ông lão lắc đầu nói:
- Mang đi rồi thì không quên sầu được nữa, còn không bằng rượu bình thường, phung phí của trời, khuyên ngươi đừng làm chuyện ngu ngốc như vậy
Rượu này có điểm đặc biệt, thực ra vợ chồng bọn họ mời ngươi uống bây giờ là lãng phí rất lớn, càng uống trễ mới càng tốt
Chỉ là thế sự khó cầu hai chữ "tốt nhất", một chữ "tốt" là được rồi
Trần Bình An lại ngồi xuống, tò mò hỏi:
- Không phải gọi là rượu vong ưu à, sao ông chủ lại nói là rượu hoàng lương
Hứa Giáp mở to hai mắt, biểu cảm giống như gặp quỷ ban ngày:
- Ngươi không biết đây là đâu sao
Trần Bình An càng khó hiểu:
- Chẳng lẽ không phải là núi Đảo Huyền
Hứa Giáp nhếch miệng nói:
- Vậy chắc ngươi đã nghe nói đến đất lành Hoàng Lương chứ
Trần Bình An vẫn lắc đầu
Ông lão giải vây giúp Trần Bình An:
- Ngươi không biết cũng bình thường
Mảnh đất lành này cũng giống như động tiên nhỏ Ly Châu quê nhà ngươi, đã bị hủy rồi
Hứa Giáp vội vàng ném khăn lau, lo lắng không yên nói:
- Ông chủ, ông chủ, tiếp theo để tôi nói
Tiểu thư bảo lúc tôi kể lại chuyện này thì rất anh tuấn
Ông lão cười ha hả nói:
- Một là khuê nữ của ta mắt mù, hai là nó uống nhiều rượu nên mê sảng rồi
Ngươi cảm thấy cái nào có khả năng hơn
- Tiểu thư rất tốt
Hứa Giáp hắng giọng một tiếng, thấm ướt cổ họng, nghiêm túc nói:
- Hôm nay đất lành Hoàng Lương chỉ còn lại một chút di chỉ đổ nát
Năm xưa lúc đất lành Hoàng Lương vinh quang nhất, người chán nản trên thế gian đều muốn tới một chuyến, rất náo nhiệt
Mỹ nhân cảnh đẹp, rượu ngon mộng đẹp, trong mảnh đất lành này đều có, hơn nữa bảo đảm phù hợp tâm ý, đây mới là điểm hiếm có nhất
- Nơi này còn có thể chiếu rọi ra đạo tâm của một người
Rất nhiều tu sĩ cảnh giới Ngọc Phác miễn cưỡng bước vào năm cảnh giới cao, ban đầu may mắn đột phá cảnh giới, thực ra đã dùng rất nhiều bí pháp các nhà và tà đạo dị đoan
Cho nên bọn họ muốn đến cửa tiệm ở núi Đảo Huyền này một chuyến, trước tiên tách ra một hồn một phách bảo trì thanh tỉnh, sau đó uống một vò rượu vong ưu
Mượn cơ hội này quan sát đạo tâm của mình, phân tích kỹ càng, hoặc là bổ sung thiếu sót..
Hứa Giáp đang kể chuyện say sưa, ông lão lại không kiên nhẫn nói:
- Dừng lại, dừng lại
Một quyển lịch cũ lật tới lật lui, cũng sắp bị ngươi lật nát rồi
Tóm lại, hiện giờ đất lành Hoàng Lương chỉ còn lại một nơi là quán chúng ta mà thôi
Trần Bình An rót một chén rượu, nhìn xung quanh, thật sự không thể liên tưởng một mảnh đất lành với một cửa tiệm
Hắn uống một hớp rượu, hỏi:
- Lão tiên sinh, hôm qua tôi không say rượu nói năng lung tung đúng không
Còn có đôi vợ chồng kia đâu rồi
Ông lão hỏi ngược lại:
- Không nhớ à
Trần Bình An lắc đầu
Ông lão cười nói:
- Chính ngươi cũng không nhớ được, tại sao một người ngoài như ta phải nhớ
Trần Bình An không thể phản bác, yên lặng uống rượu
Vẫn không uống ra ngon dở, nhưng lại cảm thấy dễ vào miệng
Ông lão nghĩ tới một chuyện, bèn chỉ vào một bức tường, nói với Trần Bình An:
- Nhìn thấy bức tường kia không, người có thể ngồi xuống uống rượu, đều có thể đề thơ lên đó, hoặc là viết mấy câu cũng được
Hứa Giáp ra vẻ cụ non nói:
- Uống rượu rồi, một loại là say ngã, nửa đời sau sống trong vò rượu, đến chết cũng không thể tỉnh rượu
Một loại là hoàn toàn tỉnh táo, nhìn thấu nhân sinh, một đời còn chưa qua hết đã nếm trải tư vị mấy đời
Những chữ do hai loại người này viết ra, ta đều cảm thấy rất thú vị
Quan khách, ngươi có muốn thử không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông lão vừa bực vừa buồn cười nói:
- Ngươi cũng vừa té ngã đúng không, răng sắp rớt hết rồi
Người lớn bằng cái rắm, lại suốt ngày muốn học theo A Lương, ngươi không thấy xấu hổ à
Hứa Giáp hùng hồn nói:
- Tiểu thư thích A Lương như vậy, tôi không học hắn thì học ai
Ông lão cảm khái nói:
- Học hỏi ta thì sống, bắt chước ta thì chết
Ngươi đã thấy nhiều sâu rượu như vậy, nghe nhiều lời say như vậy, chút đạo lý này cũng nghĩ không thông sao
Hứa Giáp cười hì hì nói:
- Tôi học A Lương, cũng không học ông
Ông lão ném một chén rượu qua:
- Suốt ngày chỉ biết khua môi múa mép với ta
Hứa Giáp nhẹ nhàng chụp lấy chén rượu, ném trả cho ông lão, sau đó chạy đi mang một cây bút lông tới cho Trần Bình An:
- Hãy lưu lại một chút tưởng niệm trên đó
Trần Bình An để chén rượu xuống, bất đắc dĩ nói:
- Chữ ta viết rất xấu
Hứa Giáp trợn trắng mắt, nói:
- Có thể xấu hơn mấy con giun bò của A Lương à
Hơn nữa dù là những chuyên gia thư pháp nổi tiếng thiên hạ, không phải cũng bị người trong nghề nói thành cóc bị đá đè, rắn chết treo cành, võ tướng thêu hoa, bà già mặc giáp sao
Hắn thấp giọng nói:
- Ta nói thật với ngươi, bất cứ chữ của người nào trên đó, cho dù có xấu, đứng trước chữ của A Lương đều sẽ thành đẹp như thiên tiên
Không tin ngươi tự đi qua xem thử
Trần Bình An cũng không cầm lấy bút lông, đứng dậy đi tới bức tường
Nhìn từ xa thì đây chỉ là một bức tường trắng, không có bất cứ thư pháp nào
Nhưng đến gần nhìn lại, mới phát hiện trên đó viết đầy thơ từ, câu cú và lời răn, muôn màu muôn vẻ
Có thư pháp như hạc đứng giữa bầy gà, câu từ viết theo lối chữ thảo, diện tích rất lớn
Giống như gấm hoa rực rỡ, cỏ cây khoe sắc, chỉ có một vị tuyệt thế giai nhân chiếm hết cảnh quan
Cũng có một số bút tích không ăn khớp
Trong đó nổi bật nhất là một hàng chữ lớn xiêu xiêu vẹo vẹo, ngay cả Trần Bình An cũng cảm thấy khó coi
Nội dung càng khiến người ta không còn gì để nói:
"Vừa nghĩ tới có nhiều cô nương si mê chờ ta như vậy, lương tâm của ta lại cảm thấy đau"
Mấu chốt là cuối câu còn nguệch ngoạc vẽ một gương mặt cười và một ngón cái
Không cần hoài nghi, đây nhất định là do A Lương tự tay viết, người bình thường cũng không có mặt mũi viết những chữ này
Trần Bình An nhịn cười, quay đầu hỏi:
- Lão tiên sinh, câu này cũng giữ lại sao
Hứa Giáp chán nản nói:
- Một là A Lương không biết xấu hổ, nói rằng cứ lau một chữ thì coi như hắn đã trả xong một vò rượu
Hai là tiểu thư nhà ta rất thích những lời này, cảm thấy A Lương đang khen cô ấy
Tiểu thư nhà ta còn đặc biệt dùng một vò rượu hoàng lương, thuê một vị tổ sư tiểu thuyết gia viết một bộ tiểu thuyết son phấn, chuyên môn viết về cô ấy và A Lương..
Ông chủ, gọi là gì ấy nhỉ
Ông lão cười nhạt nói:
- Buồn Triền Miên
Hứa Giáp gật đầu nói:
- Đúng
Thực ra khi đó tiểu thư còn ám thị cho vị tổ sư tiểu thuyết gia kia, viết càng thẳng thắn lộ liễu càng tốt
Sau đó đoán chừng người nọ thật sự không hạ bút được, liền viết súc tích một chút
Tiểu thư rất không vui, chuyến này rời nhà ra ngoài, nói là bỏ nhà theo trai
Thực ra còn có một mục đích khác, đó là tìm tổ sư tiểu thuyết gia kia gây phiền phức
Tiểu thư chê văn chương của hắn viết kém, là kẻ lường gạt mua danh trục lợi, nhất định phải ở trước mặt nhổ nước bọt vào mặt hắn
Ánh mắt Trần Bình An đảo qua bức tường cao, cuối cùng cúi đầu, lại nhìn thấy một hàng chữ nhỏ trong góc, vẫn do A Lương viết, nhưng không hề nổi bật:
"Tiểu ■, giang hồ không có gì hay, cũng chỉ có rượu là tạm được
A Lương lại bôi đen hết một chữ phía sau chữ "tiểu"
Trần Bình An hỏi:
- Viết gì cũng được sao
Hứa Giáp đưa bút tới, gật đầu nói:
- Đương nhiên, chỉ cần viết ở chỗ trống, cái gì cũng được
Hứa Giáp không quên nhắc nhở:
- Quan khách, cũng đừng viết là ta đến chỗ này dạo chơi gì đó, quá tầm thường rồi
Cho dù là nội dung không biết xấu hổ như A Lương, cũng tốt hơn là câu trên
Trần Bình An cầm bút, đột nhiên xoay người chạy đến bàn rượu, uống một hớp rượu lớn
Sau đó mới trở lại bức tường, ngồi xổm cầm bút, viết một chữ "Tề" nho nhỏ phía trên chữ bị bôi đen kia
Tiểu Tề, giang hồ không có gì hay, cũng chỉ có rượu là tạm được
Ông lão trêu chọc:
- Thực ra chữ này không có linh khí gì, chỉ là ngay ngắn, nhưng nằm bên cạnh chữ của A Lương lại rất tốt
Cái này gọi là gian dối, không được, cứ tùy tiện viết một chút ở chỗ khác
Trần Bình An gật đầu, tiếp tục tìm chỗ trống
Thế nhưng khu vực chính giữa bức tường đã chi chít chữ, nếu muốn tận dụng triệt để không gian thì cũng được, nhưng lại cảm thấy bất kính với tiền nhân
Hơn nữa người dám đặt bút ở chính giữa, phần lớn chữ viết đều rất đẹp, rất có ý vị
Trần Bình An thật sự không dám đặt bút ở chính giữa, bèn cố gắng nhìn về hai bên và trên dưới
Hứa Giáp lên tiếng nhắc nhở, đưa tay chỉ vào hai nơi, ở đó còn chỗ trống không nhỏ
Một chỗ ở cao nhất bên phải, một chỗ ở thấp nhất bên trái
Trần Bình An liền rời bước ngồi ở ngoài cùng bên trái, hít thở sâu một hơi, viết xuống ba chữ
Trước khi viết chữ, hắn nhớ tới lầu Kính Kiếm có nhiều kiếm tiên và tiên kiếm như vậy, cho nên ba chữ dưới ngòi bút là "kiếm khí dài"
Hứa Giáp cảm thấy ba chữ này chẳng có gì đặc biệt, rất nhàm chán, bèn khẽ lắc đầu, không cho là đúng
Hắn không nhịn được nhỏ giọng nói:
- Vừa nhìn đã biết là không đọc sách nhiều
Ông lão hiếm hoi hùa theo người phục vụ, gật đầu cười nói:
- Còn có không uống rượu đủ
Này, thiếu niên họ Trần Đại Ly, đừng gấp gáp
Trước tiên cứ uống một chén rượu lớn, uống sảng khoái rồi thì viết một chút lời thật lòng, cũng không khó khăn như ngươi nghĩ
Mời các ngươi uống ba vò rượu, có thể viết ba câu, còn một cơ hội cuối cùng
Trần Bình An đã trả bút lông cho Hứa Giáp, cười nói với ông lão:
- Không viết nữa
Ông lão cũng không để bụng
Tiên nhân say rượu lưu thư pháp, vốn là một chuyện nhỏ để cầu điềm lành, thêu hoa trên gấm mà thôi
Thiếu niên đã không viết được chữ tốt, hiện giờ càng không phải là kiếm tiên, ông ta đương nhiên cũng không ép buộc
Trần Bình An do dự một thoáng, hỏi:
- Lão tiên sinh, nửa vò rượu này có thể bảo lưu không
Tôi muốn đi Kiếm Khí trường thành một chuyến, sau khi trở về lại uống, được không
Hứa Giáp lắc đầu:
- Quán rượu chúng ta cũng không có quy củ này
Một vò rượu hoàng lương đã mở nắp, phải uống một hơi cạn sạch, không có lý nào bước ra cửa rồi lại tới uống
Ông lão suy nghĩ một lúc, gật đầu nói:
- Lần này có thể
Hứa Giáp bực bội hỏi:
- Vì sao
Ông lão đặt lồng chim xuống bên tay, nằm trên quầy, mỉm cười nói:
- Ta thích cách nói "bảo lưu" này, may mắn, tốt lành
Trần Bình An bước ra ngưỡng cửa quán rượu, lại lảo đảo một cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi đứng vững, hắn quay đầu nhỉn, lại chẳng thấy quán rượu nào, hoàn toàn trống rỗng
Trong quán rượu không biết đã đi đâu kia, ông lão mở lồng chim ra, chim sẻ nhỏ có mỏ màu vàng bay ra khỏi lồng
Chỉ là nó không bay đến gần bức tường kia, thành thạo điều tra khí vận võ đạo của một người, mà nhanh chóng quay trở về lồng chim, khiến cho Hứa Giáp trợn mắt há mồm
Ông lão ngẫm nghĩ, thở dài nói:
- Bỏ đi, một thiếu niên ở châu nhỏ mà thôi, cho dù có manh mối duyên phận này thì thế nào
Trăm năm ngắn ngủi, có điều tra hay không cũng không quan trọng nữa
Hứa Giáp trừng mắt nhìn một hàng chữ viết ở nơi cao nhất
Phần lớn mọi người đều viết từ trên xuống dưới, chữ thành một hàng
Trăm năm nay ngoại trừ A Lương, một vị nữ khách trước đây không lâu là người thứ hai viết chữ ngang
Hơn nữa còn dọa cho chim sẻ nhỏ bay lung tung, cả buổi cũng không dừng lại, giống như bị mắc bệnh nặng
Hứa Giáp không nhịn được oán giận nói:
- Đều do khí vận võ đạo của cô gái võ thần kia, khí thế quá dọa người
Ông lão hiền hiền từ nhìn còn chim sẻ nhỏ đáng thương kia, lẩm bẩm nói:
- Khổ cho ngươi rồi
Thế gian có một đôi chim sẻ đặc sắc, có thể mổ khí vận văn học, ngậm khí vận võ đạo
Tương truyền chim sẻ trống bị chưởng giáo Lục Trầm của Đạo gia bắt được, chim sẻ mái thì được tổ sư Tạp gia chăn nuôi
Trần Bình An đi trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh
Mặc dù bữa rượu này uống một cách hồ đồ, nhưng đã uống rượu rồi, đi ra khỏi quán, hắn đột nhiên nghĩ rõ một chuyện
Hắn lấy hồ lô nuôi kiếm xuống, uống rượu hoa quế còn dư lại không nhiều, vừa uống vừa nhỏ giọng lẩm bẩm
Ninh cô nương, có lẽ thật sự không thích ngươi
Nếu không lúc trước ở động tiên Ly Châu, đã nói là muốn tặng vỏ kiếm cho ngươi, lần này sao có thể giả vờ quên mất
Trần Bình An, ngươi đúng là một tên xui xẻo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ninh cô nương nào có thích hay không thích, rõ ràng là ghét hay không ghét ngươi mới đúng
Nghĩ đến đây, thiếu niên tìm vui trong khổ, cảm thấy thanh thản
Dù sao chuyến đi giang hồ này cũng không uổng phí, mình đã tăng thêm rất nhiều kiến thức
Hắn vẫn quyết định tự mình đi đến Kiếm Khí trường thành một chuyến
Hắn không ngừng tự nói với mình, chỉ là muốn đi xem những chữ lớn khắc trên đầu tường Kiếm Khí trường thành
Chẳng qua ở một nơi một lúc nào đó, "vô tình" gặp được một cô nương, mỉm cười chào hỏi nàng
Chỉ là giữa "trùng hợp vậy à" và "cô cũng ở đây à", hắn không chắc lời mở đầu nào thích hợp hơn
Trần Bình An nghĩ rất chuyên chú, đến nỗi không phát giác phía sau mình, có một cô nương mặc trường bào màu xanh sẫm đã sắp tức chết rồi
Chú thích, Tạp gia là một học phái thời Tiên Tần, dung hợp các học thuyết thành một
Hết chú thích.