Chương 92 - Ám Sát
Hôm nay lúc trời tối Cảnh Ngôn rời khỏi trạch viện Cảnh gia.
Rời đi vào ban đêm vì hắn không muốn khiến nhiều người chú ý tới.
Gần nửa canh giờ sau Cảnh Ngôn ra khỏi Đông Lâm thành, lao nhanh trên hoang dã.
Bỗng tim Cảnh Ngôn rớt cái bịch:- Hưm?
Kỳ lạ, không lẽ có người bám theo ta? cách Cảnh kỳ luôn lạ tại người, ra tìm của trí giác không thể nào dõi theo Ngôn Cảm cụ vị tồn. giữ lướt độ Ngôn Cảnh tốc nhanh dần. có Bước Võ mạng trí cảnh gã Nửa Thiên một kích qua thể này của né giả giới Tiên? dùng hiểm nhỏ khí vi, khí phát cho khống chế dao mồi tiên phạm Dạ pháp động có vận đặc nguyên chuyển con, môn nhất ở nhanh biệt trước Nguyên nguy Kiêu hiện tránh. chống nào đuôi dữ lòi Ngôn:- Cảnh tợn này đầu giấu nhếch phương Ta mép mắt thần khốn xem là thánh đồ! cũng mạnh Long hơn Thiên phương có Cảnh, để là Thiên nhiều hắn Ngôn Cảnh do cường dù Tiên giả lo lý tin đối tự thì không. mặt mặc tối, tử bám Trong trường nạ bào, luôn Cảnh đen đệ đeo Ngôn đêm đen theo.
Bùm!
Dạ giả công kỳ cảnh thành trung Thiên từng ám Tiên giới sát Kiêu võ.
Ám sát giữ thủ nào pháp Đây hợp phải cách bất nắm cứ Dạ đều trong là chức tổ môn. không siêu cường rõ phương sợ là giác, không đáng Cảnh giả ai Ngôn mình cảm hắn dõi theo đối. lẽo lạnh thân ý bao Sát Ngôn toàn phủ Cảnh. so là kỳ võ Tiên sơ Thiên với Đúng giả có thể.
Cho người cũng thực lực thì Ngôn dù có không Kiêu được ngại giới thật cảnh tám sự có không, sơ Cảnh vẫn Tiên e trong mười Thiên võ kỳ tay bảy chết giả Thiên kỳ Dạ sơ, gã Tiên. phát đục trầm người hai học va tiếng chạm Võ của ra.
Cơ hội đến!
Bước Khúc Thiên nguyên sánh Lam bằng chưa Tiên này, võ Dạ Nửa gã trời nào trên sao gặp như Thiên nhiều Tiên Kiêu giả gặp quận.
Cảnh ngực Ngôn màu Kiếm ra vạch quang dán sát đen. đêm thủ gã Kiêu một nóng nay định, Cảnh phú kinh vốn không, sát Làm vào nghiệm sát Cảnh Dạ ám phong gia nảy lẻn Ngôn. rằng võ là chí kỳ giả, giả sơ Tiên Nếu e Tiên, Thiên là là Thiên sẽ hiện được dù không kỳ bình trung thậm võ thường phát.
Dạ phải ngụ rõ Thiên vị Cảnh võ cường hiểu trí Tiên, tình rõ trạch hiểu ràng Kiêu lại tìm huống giả, tìm cần đại gã gia viện. kỳ Tiên Thiên cũng là Bản gã sơ thân.
Dạ tĩnh con với chết, người đối gã giết giẫm, đã như bình một kiến Kiêu giết gã người thường Lòng nhiều người. dễ bàn trở có tay như mồi đầy dù sát kiên nhẫn đối mặt thủ cần ưu đủ Một tú vẫn con. chắc sao Một kích trúng bị hụt chắn vì?? bịch sợ đáng kích Công Cảnh:- Tim rớt cái Ngôn! ngạc lại Nguyên khí Cảnh, nhiên Kiêu mạnh mình giật:- Dạ nhìn quá Ngôn! khỏi Cảnh Khiến Kiêu viện trạch là ra Ngôn bất Dạ Cảnh gia ngờ.
Con nhanh rút kiếm Dạ đoản như đen ra Kiêu rút ngươi màu A co:- chớp? vị khí ra liên bộc thay, đổi chân Cảnh bỗng phát trí Nguyên Ngôn tục. gần Cảnh lẽo theo kẻ chết có phong ngực cảm, Cảnh một dõi kinh động lạnh này dư đến thừa vào không vô phú chiêu, Ngôn dồn trước người Ngôn, nghiệm hiển tác nhiên cùng giác chỗ giết. chuyển sợ đáng khỏi vận lại gã kích, Kiêu Cảnh đối Dạ chóng kia vỗ chỉnh nhanh Ngôn đúng chưởng thoát ngờ điều thủ nhưng giơ, sẽ là không dù một. như con Kiêu Dạ lao mồi mèo rừng hướng. với đối cảnh đầu cần hắn là đuôi tiếp ác, lòi thể phương giấu mắt hiện vậy Đạo thì giả đánh nháy Linh Vì, hắn ý có xuất không như trực cường có chết nếu. lóe sáng ra tay Rốt Cảnh:- cuộc mắt tia Ngôn! một Ngôn ai thoát kích Cảnh kia, to tiếng Là hét:- né một! an đi thì cũng chết Kiêu dù không Cảnh lẻn Nếu đánh Dạ vào gia khó công Cảnh thành Ngôn toàn rời. khỏi này võ khó Tiên sơ Ngôn kỳ cảm giác giả Cảnh cũng né Thiên kích một trí mạng.
Hưm ngờ không hụt Kiêu mình đâm:- Dạ?
Thần trình nguy Công bám Khung vẫn ngũ hắn lòng trong, tu thì cảm dù khủng bố độ, giác đến Thương trực người loại Đệ nên Ngôn Nhất với theo có Cảnh cách luyện rất giác hiểm, Nhưng hắn xa ứng một. có Ngôn đôi Trên độ lướt hoang dã Cảnh khi tốc giảm nhanh khi.
Ngôn võ ngửa giới Dạ mà bụng một Kiêu gã, Nửa Thiên giới lực cảnh không sơ ngang Tiên thực giả của Bước Thiên cảnh kỳ giả tin Tiên để võ không Cảnh. hắn Ngôn phương không Thiên hắn đuổi đối không, đi phỏng chừng Không lại phương kịp học theo đối đánh lực, có Chi năng có võ Dực Cảnh chuồn lỡ.
Cảnh tả cảm Ngôn có khó ứng. đã tay giác đó ra áo vào vạt chạm Kiêu mồi đoản mình đen Dạ là máu, sẽ sau cảm kiếm phun ngay trong con. chữ niệm Kiêu Chết Dạ một:- thầm! chết Ngôn đã một động Nếu là né tác làm hắn chậm Cảnh giây.
Vèo! trung giới kiếm che dù hậu kỳ chí giả, hay hoàn mỹ kỳ giấu Tiên là Tiên Thiên không Vì khi Thiên cũng bị cảnh Cảnh võ thể thậm ý tìm Ngôn cố. lại Cảnh Triệu có Nên đêm, linh vạn năm còn về nay gáp gia thể là thạch giết gã lĩnh khối không Dạ gấp Kiêu lao Ngôn thù. phân tránh Dù chất tâm tích lý khỏi của tố cao tắc Dạ Kiêu khó một tâm cũng. sợ chấn Ngôn động đáng:- không Kẻ giả, thường bình Cảnh tuyệt Lòng võ phải đối! tia lộ áo mặt quét năng giả Nguyệt kiếm uy hướng kiếm võ pháp Quang kèm đen Trảm chớp nhanh Lưu như.
Đạo bảo có Cảnh Miễn phải Linh mình tự cảnh cường giả thì không Ngôn tự tin lực năng vệ. một tìm Dạ sát hội cơ kích tất Kiêu đang. tác nhanh Động quá! hội tốt Ngôn bám thành lặng, là đi cơ theo ra Lâm Kiêu Dạ hơn Đây Cảnh lẳng Đông. trạch quanh Kiêu nhận viện nhiệm lúc Dạ luôn đã Cảnh, qua gia Từ gần ngày gã hai vụ quẩn.
Dạ Kiêu cảm giác cảnh giới của Cảnh Ngôn không phải Tiên Thiên, nhưng mức độ nguyên khí hùng hồn không kém gì những võ giả cảnh giới Tiên Thiên sơ kỳ.
Cảnh Ngôn không chút do dự vận chuyển võ học Thiên Không Chi Dực:- Thiên Không Chi Dực!
Ngay mặt giao đấu khiến Cảnh Ngôn biết võ giả này có thực lực Tiên Thiên sơ kỳ.
Người này kinh nghiệm chém giết rất phong phú, Cảnh Ngôn lựa chọn phát huy thực lực đến tận cùng, giải quyết đối phương trong thời gian ngắn, nếu không hắn sẽ đối mặt nguy cơ hung hiểm.
Thi triển võ học Thiên Không Chi Dực làm tốc độ của Cảnh Ngôn mau kinh người.
