Nữ tử trầm ổn, hào phóng, hiền lành nữ tử ở trong sách kia biến thành thủ đoạn độc ác ghê tởm như hôm nay.“Nhiễm Thù,” Tô Thanh Y nhìn dáng vẻ chật vật của nàng ta, thản nhiên mở miệng: “Thực ra ta rất muốn biết, ngươi như thế nào mà lại đi tới ngày hôm nay? Ta tự nhận đối đãi với ngươi không tệ.”“Ngươi đối đãi với ta không tệ,” Khóe miệng Nhiễm Thù tràn ra máu tươi, ngay cả nói chuyện cũng có vài phần khó khăn. Tô Thanh Y thu hồi uy áp, vung tay lên, một cái ghế lập tức rơi vào phía sau Nhiễm Thù, Tô Thanh Y cũng biến một cái ghế ra ngồi, chậm rãi nói: “Nói đi. Lại nói, chúng ta có khoảng hơn ba mươi năm không tâm sự rồi.”
Nói xong, nàng quay đầu đi, nâng lên ấm trà ở bàn nhỏ, rót nước trà vào trong chén trà, chậm rãi nói: “Ba mươi năm, hơn một nửa đời người đấy.”
Nhiễm Thù không nói chuyện, nàng ta nhìn chằm chằm vào Tô Thanh Y, vẻ mặt không ngừng thay đổi.
Tô Thanh Y đưa một ly trà cho nàng ta, có chút không hiểu nói: “Cũng bởi vì đố kị à?”“Ngươi đã từng đố kỵ ai chưa?” Nhiễm Thù chậm rãi bình tĩnh lại, thu dù, tiếp nhận chén trà từ trong tay nàng, thong dong ngồi xuống ghế. Tô Thanh Y chăm chú suy nghĩ, đố kị, nàng từng có rất nhiều lần.
Nàng đã từng đố kị một nữ tử tên là Trần Hàm Ngữ, đố kỵ rất nhiều năm.“Sư tỷ, thật ra ta rất thích ngươi.” Nhiễm Thù rũ mày xuống, yên lặng xuất thần, dường như nhớ lại quá khứ xa xôi: “Ta cũng con gái duy nhất của tu sĩ Nguyên Anh, sau khi phụ mẫu tự bạo Nguyên Anh giết một tu sĩ cao giai, ta trở thành mồ côi, được Nhiễm gia thu dưỡng, mang danh dưỡng nữ, nhưng tất cả mọi người coi thường ta. Trong lòng ta biết nhưng cũng không oán hận.”“Ngươi là người tốt nhất với ta.”
Tô Thanh Y không nói lời nào, lẳng lặng nghe nàng ta nói: “Nhưng cũng là người tàn nhẫn nhất với ta. Ngươi tốt với ta, thế nhưng bởi vì ngươi quá tốt, quá ưu tú, tất cả mọi người chỉ có thể nhìn ngươi. Ta vẫn muốn đuổi theo ngươi, nhưng ta chưa từng thành công đuổi kịp.”“Ta cũng rất nỗ lực,” nàng ta run rẩy nói: “Nhưng ngươi như một cơn ác mộng, ngươi vẫn luôn chạy ở phía trước ta! Luôn luôn! Cho tới bây giờ đều như vậy!”“Ngươi thiên tư tốt, ngươi thông minh, ngươi lớn lên xinh đẹp, nhưng nếu ngươi ưu tú như vậy, vì sao tính tình không hỏng một chút, đáng ghét một chút! Ngươi không phải như vậy, không nên là như vậy!”
Nhiễm Thù rống giận: “Ngươi nên tàn nhẫn một chút, kiêu căng một chút, như vậy mọi người sẽ nghĩ ta tốt, sẽ phát hiện được ta thiện lương. Trầm Trúc sư huynh sẽ không vĩnh viễn cho ngươi đồ chơi rồi mới nhớ tới ta, sư phụ sẽ không vĩnh viễn sau khi chỉ bảo ngươi rồi mới tùy tiện hỏi ta hai câu bài vở, những sư huynh đệ khác sẽ không vĩnh viễn tới tìm ta hỏi ‘Nhiễm Diễm sư tỷ ra sao, thế nào’, Hàn Đàm cũng sẽ không thích ngươi, toàn tâm toàn ý nghĩ cho ngươi! Hắn là của ta! Là của ta!”
Nói xong, Nhiễm Thù giống như nhớ lại chuyện cũ đau khổ cỡ nào, quỳ rạp xuống đất khóc: “Ta không muốn ngươi chết... Sư tỷ, ta không muốn.”“Thế nhưng ngươi thành ma chướng trong lòng ta, ngươi sống, ta không vượt qua nổi.”
Nàng ta cúi đầu khóc, Tô Thanh Y không nói gì.
Nữ tử nàng coi là thân muội muội, trong lòng lại mang tâm tư như thế, vài chục năm, nàng hoàn toàn không biết gì cả.
Thật ra Nhiễm Thù đúng.
Tô Thanh Y nghĩ thầm, nếu như không phải là nàng xuyên vào Nhiễm Diễm, nếu như không phải hệ thống tồn tại, nếu như không phải là bọn họ nhiễu loạn thiên mệnh cùng số mạng đã định, vậy những gì Nhiễm Thù nói đều sẽ là thật.
Không để cho tất cả mọi người thích Nhiễm Diễm, ánh mắt mọi người sẽ tập trung lên trên người Nhiễm Thù, nàng ta có thể kiên trì thiện lương của nàng ta, dịu dàng của nàng ta, sau đó đợi được Tạ Hàn Đàm tới, cùng hắn ta dắt tay thành Thần.“Nhiễm Thù, thật ra ta đã từng cảm thấy ngươi là một người rất hiền lành.” Tô Thanh Y nghĩ rồi chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía nàng ta, trong ánh mắt đều là thương hại: “Thế nhưng hôm nay ta cũng không nghĩ như vậy nữa. Một người thiện lương, khi trải qua bóng tối, đau khổ, phản bội, ức hiếp vẫn còn có thể thủ vững bản tâm. Người thiện lương lại bị cuộc sống này vặn vẹo không gọi là thiện lương, mà gọi là ngây thơ, hoặc là dối trá.”“Ta và ngươi cùng tu thiện đạo, nhưng ngươi vẫn không đuổi kịp ta, là bởi vì Nhiễm Thù, thiện của ngươi là làm cho người ta nhìn, thiện của ta là ở đáy lòng. Ta không cần người khác tán thành thiện ác của ta, mà ngươi cần.”
Nghe nói như thế, Nhiễm Thù cười to trong mắt đều là điên cuồng: “Ngươi cho là ngươi là thứ đồ sạch sẽ gì sao?”
Tô Thanh Y hơi sững sờ: “Ngươi có ý gì?”“Ngươi cho là,” Nhiễm Thù nôn ra một búng máu, cười lạnh nói: “Khi ngươi đối mặt với hắc ám thì có thể thủ vững thiện đạo à? Ta cho ngươi biết... Ta và ngươi đều là bị hủy, ai cũng không tốt hơn ai! Lúc đầu...”
Nhiễm Thù vừa nói ra khỏi miệng thì quanh người dường như truyền đến tiếng lách tách của điện, đầu Tô Thanh Y đau nhức. Nhiễm Thù nắm đúng thời cơ, xoay người rời đi. Tô Thanh Y gầm lên: “Còn muốn chạy!”, sau đó đánh một đạo pháp ấn tới.
Nhiễm Thù nôn ra một ngụm máu tươi, nhưng vẫn chạy ra bên ngoài không dừng lại, Tô Thanh Y lại đánh ra ba đạo pháp ấn, Nhiễm Thù rơi xuống tại chỗ. Cũng chính trong nháy mắt đó, một đạo pháp ấn từ trên trời đi xuống, Tô Thanh Y giơ tay lên đỡ thì thấy Trầm Trúc cùng Tạ Hàn Đàm xuất hiện ở trên bầu trời, Trầm Trúc tiếp được Nhiễm Thù bị trọng thương, gầm lên: “Lá gan ngươi thật lớn!”
Vừa dứt lời, một đạo pháp quyết đánh về phía Tô Thanh Y. Cũng chính là trong chớp nhoáng này, hướng Thương Châu đột nhiên bùng lên ánh sáng mạnh, đất rung núi chuyển.
Trong nháy mắt Tô Thanh Y hoảng loạn.
Có cái gì chợt lóe lên trong đầu nàng, nàng có cảm giác với Thiên Đạo, rõ ràng cho thấy đã xảy ra chuyện!
Hệ thống ở trong đầu nàng “Đinh” lên tiếng, một nhiệm vụ xẹt qua trong đầu nàng.
[Nhiệm vụ: Cứu Tần Tử Thực] Miêu tả nhiệm vụ: Đi Thương Châu, tìm được Tần Tử Thực, dưới sự nhắc nhở của hệ thống tranh đoạt cơ duyên của nam chính, tẩy kinh phạt tủy tạo thành tiên cốt.
Thưởng tích phân: 10.000.
Tiếp nhận/Tiếp nhận Vừa nhìn thấy số tích phân thưởng này, trong lòng Tô Thanh Y lập tức lộp bộp một chút.
Mười ngàn tích phân, đây là chuyện chưa từng có, có thể thấy được độ khó của chuyện lần này. Tô Thanh Y không chút do dự xoay người, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, chạy về phía Thương Châu.
Tạ Hàn Đàm ngẩng đầu nhìn về phía Thương Châu, một lát sau lạnh lùng nhìn Nhiễm Thù: “Ngươi làm cái gì?”“Chưởng môn bảo ta làm cái gì,” Nhiễm Thù cười nhạt nói: “Thì ta làm cái đó.”“Là ai phụ trách việc này ở bên kia?”“Tô Thanh Liên.” Nhiễm Thù lau sạch vết máu ở khóe miệng. Trầm Trúc có chút mờ mịt nhìn bọn họ: “Các ngươi đang nói cái gì vậy?”“Thương Châu xuất hiện thiên thạch Thần giới,” Nhiễm Thù cười nhẹ ôn hòa nói: “Chưởng môn phái người đến cướp rồi.”“Vậy à.” Trầm Trúc gật đầu rồi ngẩng đầu lên cũng nhìn về phía Thương Châu.
Mà bên Thương Châu, mấy trăm tu sĩ vây quanh Tần Tử Thực, trong tay Tần Tử Thực nắm thiên thạch Thần giới, nhìn những tu sĩ kia lạnh lùng nói: “Thiên thạch đã ở trong tay ta, chư vị đạo hữu có thể tự rời đi rồi.”
Mọi người nhìn Tần Tử Thực một chút, lại nhìn nhau một chút. Tần Tử Thực ở ngay trước mặt bọn họ, nhét thiên thạch vào trong một thanh kiếm.
Đó là một thanh kiếm dài nhỏ, thân kiếm như mặt hồ, sạch sẽ mà mềm mại. Giống như còn có thể thấy gợn nước sóng ở phía trên, sắc xanh sáng uyển chuyển, đẹp đến hoa mắt.
Không người nào dám tiến lên ngăn cản, cũng không ai dám rời đi. Bọn họ nhìn chằm chằm kiếm trong tay Tần Tử Thực, một lát sau, đột nhiên nghe được một tu sĩ Hợp Thể kỳ nói: “Vừa hay, bản tọa lấy luôn cả kiếm!”
Nói xong lập tức có một đạo lưu quang bắn thẳng về phía Tần Tử Thực, tay Tần Tử Thực hiện lên trường kiếm hoa quang, sắc mặt bình thản, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy trong mắt hắn có vài phần dịu dàng.“Đây là kiếm bản mạng bản tọa tặng đạo lữ, hôm nay lấy các người khai kiếm” Hắn ngẩng đầu lên, quét về phía bốn phía: “Vừa vặn thích hợp.”
Vừa dứt lời, hắn chém một kiếm ngang qua, kiếm khí ngang dọc sơn hà, vọt thẳng về phía trăm vị tu sĩ ở đây!
Mà ở bên kia, trong Huyễn Âm cung, một nữ tử mặt mày thanh tú, tay cầm sáo trúc, vừa đùa nghịch với chim trong lồng vừa hỏi nữ tử đeo mặt nạ bên cạnh.“Trận pháp chủ tử nhà ngươi cho bản tọa, chắc chắn không có tý sơ hở nào chứ?”“Đó là tất nhiên,” Giọng của nữ tử đeo mặt nạ khàn khàn khó phân biệt, nói xong, nàng ta chậm rãi gỡ mặt nạ của mình xuống, mỉm cười nói: “Hơn nữa không phải còn có ta à?”
Dưới ánh đèn, khuôn mặt nữ tử thanh tú động lòng người, giống y như đúc khuôn mặt của Tô Thanh Y.
Nữ tử cầm sáo cười cười, nhìn về phía ánh nến một bên đang đốt một hồn phách. Hồn phách kia hung ác thét lên, nữ tử cúi đầu ôn hòa nói: “Chuyện Bồng Lai, các ngươi thay bản tọa giải quyết Tiêu Vân Vân, bản tọa rất cảm kích. Nếu như lần này bản tọa thật sự có thể đạt được Tĩnh Diễn đạo quân, như vậy Huyễn Âm cung...”
Nữ tử cười nhẹ: “Tất nhiên bản tọa xin dâng hai tay.”
