Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1038: Thanh Nha Độc Sĩ




Máu tươi từ vết thương hình tam giác ồ ạt chảy ra.

Nữ nhân dùng miệng bịt chặt vết thương, hút hết máu tươi vào trong miệng rồi nuốt xuống.

Như vậy có thể phòng ngừa mùi máu tanh phiêu tán, tránh bị kẻ địch truy sát phát giác được, cũng có thể miễn cưỡng bổ sung một chút thể lực.

Nàng trốn trong đống củi ở lối vào hậu viện của một tửu lâu, cách bức tường thành thứ ba khoảng 500 mét, đã trốn trọn vẹn ba canh giờ.

Vẫn còn khoảng hai canh giờ nữa trước khi mặt trời lặn xuống núi, cửa thành sẽ đóng lại.

Lần này.

Một tên Thanh Nha Độc Sĩ bày ra lệnh bài trong tay, nói: "Cực Nhạc sơn trang làm việc, cút.

Tất cả đều kết thúc rồi.

Thế lực của Cực Nhạc sơn trang to lớn đến thế nào, xúc tua khủng khiếp đến mức nào, người bình thường hoàn toàn khó có thể tưởng tượng nổi.

Đối phương không kịp phòng bị, bị một kiếm chém trúng vai.

Trong lòng nàng nóng như lửa đốt..

Tầm nhìn bị nhiễm một tầng huyết sắc mơ hồ.

Hai tỷ muội mạo hiểm ra khỏi thành trước đó lại lần nữa rơi vào tay của đám cầm thú này..

Suy nghĩ này vừa mới hiện lên.

Trong bóng tối âm u, đột nhiên có một tia sáng như có như không loé lên...

Trong phút chốc, máu khắp cơ thể của nàng đều giống như ngưng tụ lại, trong lòng hiện lên một tia tuyệt vọng...

Là hắn sao?

Lại lục soát tới rồi.

Tiếng bước chân của Thanh Nha Độc Sĩ, nàng thực sự đã quá quen thuộc rồi...

Nàng chỉ cảm thấy tâm can chấn động mạnh, xương ức vang lên tiếng gãy giòn giã, cả người không tự chủ bay ra ngoài, hung hãn đập vào bức tường ở hậu viện của tửu lâu..

Kết thúc rồi.

Chính vào lúc này-- Phộc.

Dưới cổng thành, thiếu niên thân cưỡi Lôi Quang Hổ chậm rãi tiến lại gần."Lại dám động đến người của Vân Mộng ta, các ngươi đều phải chết.

Trước khi cổng thành đóng lại, nàng bắt buộc phải tìm cách thoát ra khỏi bức tường thành thứ ba, tiến vào khu vực thành thứ hai, tìm đến Vân Mộng trại, tìm đến vị thiếu niên kia-- chỉ có thiếu niên kia mới có thể cứu vớt nàng và các tỷ muội khác.

Cười với mình sao?

Chờ đợi một tia cơ hội nhỏ nhất có thể xuất hiện." Một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên bên tai.

Giọng nói của thiếu niên đó?.

Xuyên qua từng kẽ hở nhỏ nhất của đống củi, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng xung quanh cổng thành, có ít nhất 50 tên Thanh Nha Độc Sĩ của Cực Nhạc sơn trang, nguỵ trang thành dân thường, bện ra một tấm lưới khổng lồ, đang lặng lẽ chờ đợi con mồi là nàng sa lưới.

Nàng đứng dậy một cách khó khăn, còn chưa kịp phản kháng thì đã bị một tên Thanh Nha Độc Sĩ tát mấy cái vào mặt, đánh đến mức đầu choáng mắt hoa, sau đó lại bị đấm mạnh vào bụng một cái.

Phải tìm cách trốn ra ngoài.

Đó là đám ma quỷ đang đến gần.

Tất cả mọi thứ đều rất không chân thực.

Nhưng cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Một tiếng khẽ vang lên.

Đống củi bị lật tung.""Bắt lấy tiện nhân này."

Quân sĩ đang tuần tra thành này lập tức bỏ chạy thật xa giống như nhìn thấy rắn rết."

Thanh Nha Độc Sĩ xung quanh lên tiếng hoan hô.

Chỉ cần mình phát ra một động tĩnh nhỏ, hoặc là lộ ra một chút khí tức, đều sẽ bị tóm lại.

Nhưng điều này quá khó khăn..

Gay go.

Mặt trời chiếu vào người hắn, mạ một lớp viền vàng.

Nàng giật mình trong lòng.

Quần chúng xung quanh vốn dĩ định xem náo nhiệt cũng đều lần lượt tránh ra xa.

Nhưng cho nàng một cảm giác, thiếu niên cưỡi Lôi Quang Hổ đi tới này dường như đang cười lại dường như đang tức giận.

Cánh tay của Thanh Nha Độc Sĩ đang túm lấy tóc của nàng, đột nhiên nổ thành một đám huyết sương, biến mất không chút dấu vết.

Chỉ có thể hết lần này đến lần khác cầu nguyện Kiếm Chi Chủ Quân miện hạ bảo vệ, trước khi mình bị lục soát ra, cơ hội hư vô hảo huyền đó sẽ đến.

Hai lần trước vận khí tốt, Thanh Nha Độc Sĩ đã không lục soát đống củi này."

Trong lòng nàng hiện lên nỗi tuyệt vọng không thể nào khống chế được...

Đánh đến mức nôn ra máu, khom người như con tôm, Huyền khí vẻn vẹn được tích góp trong cơ thể đã bị đánh tan, mất đi sức phản kháng.

Vũ Hồng từ từ mở đôi mắt bị đánh sưng tấy ra.

Hình như là.

Còn mình là người cuối cùng thành công trốn thoát được.

Đột nhiên, bên cạnh vang lên tiếng bước chân cực kỳ nhịp nhàng.

Bóng dáng nặng nề tiến lại gần.

Tên Thanh Nha Độc Sĩ bị chém một kiếm kia giơ tay túm lấy tóc của nàng, nhấc lên rồi nói: "Tiện nhân, lại dám chạy trốn, còn dám chém ta, ta sẽ khiến ngươi chết thật thê thảm."A a a a a.

Thoát ra khỏi Cực Nhạc sơn trang đã là một kỳ tích rồi..

Có một quân sĩ đang tuần tra thành bên cạnh thấy vậy tiến lại gần, còn chưa kịp hỏi."

Thanh Nha Độc Sĩ rống to, một tay nắm lấy lưỡi kiếm, đồng thời một cước đá bay..

Giống như mộng ảo trước khi chết.

Bùm bùm!

Ngoài ra còn có mấy chục Thanh Nha Độc Sĩ đang lục soát mọi ngóc ngách xung quanh.

Trọng kiếm trong tay chém về phía tên Thanh Nha Độc Sĩ gần nhất.

Vào một buổi chiều mùa đông, ánh nắng vốn dĩ phải yếu ớt, nhưng không biết tại sao lại có chút chói mắt.

Liều thôi.."Ở đây.

Thân hình cao to từ trong đống củi lao ra.

Trong ánh sáng ngược, không thể nhìn rõ khuôn mặt.

Vũ Hồng thở dài một hơi.

Lại là ảo giác, đúng chứ?

Bởi vì đã thất vọng quá nhiều lần, cho nên nàng không dám tin rằng thật sự là thiếu niên kia đã đến.

Mãi cho đến khi giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ đó lại lần nữa vang lên: "Vũ Hồng tỷ, chúng ta lại gặp nhau rồi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.