Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1053: Có chút cảm động




Cảm nhận được sát khí lạnh lùng trên người Bạch Khâm Vân, Lâm Bắc Thần biết rằng nàng thực sự đang muốn giết mình.

Hắn không bảo lưu chút nào nữa.

Nghịch Huyết Hành Khí Cuồng Chiến Thuật.

NetEase Cloud Music BGM Vô địch cô đơn cỡ nào.

Đồng thời mở ra hai con át chủ bài lớn nhất.

Mặt đất và bầu trời đồng thời bắt đầu run lên.

Ở phía xa, quân đội trong thành cũng như cao thủ các phương đều đã bị kinh động, đang nhanh chóng lao đến.

Nhưng chính vào lúc này- Những gợn sóng trong hư không lóe lên.

Ngoài ra cùng nhau biến mất còn có thi thể của Cực Nhạc Tiên Vương.."

Ngay lập tức, ở chốn phía xa có hơn mười đạo khí tức cường đại phá không lao tới.""Trong trang viên này, người chết nhiều như vậy, máu tươi đều đã bị nàng ta hấp thụ rồi, đúng chứ.

Trong Thiên Thảo hành tỉnh kia, những nơi đẫm máu tương tự như Cực Nhạc sơn trang, e rằng càng có nhiều hơn."

Lâm Bắc Thần giơ tay lên muốn cảm ơn ân nhân cứu mạng, cơ mà nhìn kỹ lại.

Nhưng khi Bạch Vân Vân đang tập trung dẫn dắt sát chiêu, trường lực xung quanh cơ thể nàng lại có thể mạnh đến mức tròn trịa như một, căn bản không thể nào tiếp cận.

Lâm Bắc Thần vẫn ở vào thế bất lợi...

Bùm!

Lâm Bắc Thần xuất quyền."Không..

Con mẹ nó, tý nữa thì một phát rơi vào vực sâu không thể sống sót. nữ thần trên giường sao?

Suy nghĩ kỹ càng thì cực kỳ kinh hãi..

Ánh mắt của quân đào khoáng như muốn nứt ra, nhưng hoàn toàn không thể nào tiếp cận.

Bùm!

Vượt lên tiến công trước."

Nữ tử tay cầm Viên Nguyệt Thanh Huy Đại Quang Minh Kiếm, ngưng kết thần lực, một kiếm chém ra..."Không biết là vị đại tỷ thiên sứ.

Hắn phát hiện mình đã lùi về phía sau nửa mét, nhưng thân thể lại bị khí tức của một kiếm này khóa chặt, không cách nào lui lại được....

Lâm Bắc Thần trong lòng nghiêm nghị.

Đây là một cuộc so tài sức mạnh thuần tuý.

Hắn cảm nhận được một loại bóng tối nguy hiểm trước giờ chưa từng thấy đang bao trùm đến.."

Ôi đệt. nói như này, bàn tay này của Bạch Khâm Vân nhuốm máu còn nhiều hơn so với trong tưởng tượng của ta, thậm chí loại nơi như Cực Nhạc sơn trang, e rằng không chỉ tồn tại ở Triều Huy thành.

Hai tay nàng bóp ra một ấn quyết kỳ dị cổ xưa..

Lâm Bắc Thần thở hổn hển, nói: "Không sao."

Giọng nói của Bạch Khâm Vân từ trong hư không xa xôi truyền đến, nháy mắt đã biến mất không thấy đâu nữa. dừng lại ở đây, để ta dùng chiến kỹ đến từ Thần giới để tiễn ngươi lên đường.

Mắt nhìn thấy cơ thể của Lâm Bắc Thần sắp bị phân làm hai, cái khó ló cái khôn, hắn muốn triệu hồi ra điện thoại Tử Thần coi như một cái khiên nhỏ để ngăn cản một kiếm tất chết này..

Mình trong cảnh giới này, không có đại chiêu gì cả...

Đây là uy lực của Thiên Nhân.

Và khoảnh khắc tiếp theo—"Khư Giới Tịch Diệt Chi Kiếm!."

Thiến Thiến hét lên bi thảm, bất chấp tất cả xông tới: "Thiếu gia!

Không ngừng bị búa bổ.

Bùm bùm bùm bùm!

Không ngờ tới lúc này rồi mà Dạ Vị Ương lại hiện thân...

Sắp chết rồi..

Sức mạnh nhục thân lại lần nữa tăng mạnh.

Một kiếm này là không thể nào ngăn cản.

Một Tà Thần nắm giữ sức mạnh chính quyền của phàm gian, sức tàn hoại mạnh mẽ, gần như có thể khiến một mảnh đất cằn ngàn dặm của thế giới hoá thành một vùng chết.

Kiếm và kiếm giao nhau..

Nhưng cho dù nàng có muốn dùng cơ thể của mình để đỡ một kiếm cho Lâm Bắc Thần, cũng không thể nào làm được."Thực lực của Bạch Khâm Vân tại sao lại tăng nhanh như vậy?

Tà Ma thông qua việc thu hoạch tín ngưỡng của tín đồ Tà Ma, nuốt chửng máu tươi để gia tăng sức mạnh.""Nàng ta là Tà Thần đứng sau Vệ Thị của Thiên Thảo hành tỉnh.

Sức mạnh đáng sợ đã khiến cho phần lớn đất đai của Cực Nhạc sơn trang đều hoá thành cát bụi.

Hư không tách ra...

Không lẽ hôm nay thực sự phải chết rồi sao?"Họ Lâm, chúng ta còn có thể gặp lại.

Bấy giờ hắn mới cảm giác được chữ nguy hiểm màu đỏ tươi trên trán mình đang dần dần suy yếu biến mất.

Lâm Bắc Thần thở hổn hển, thiếu chút nữa bị chém tan thành tro bụi rồi." "Đúng rồi, ta hiểu rồi.

Một quyền một cước va chạm đều tràn đầy sức mạnh hủy diệt và phá hoại đáng sợ.

Hắn nhanh chóng lùi lại phía sau, thở hổn hển.

Hai người không ngừng đối chiêu.""Không lẽ đây mới là sức mạnh thực sự của Thiên Ngoại Tà Ma sao?

Một đạo trong số đó mạnh mẽ vô cùng, giống như đại nhật kinh không, mênh mông bao la, mặc dù không bộc phát hoàn toàn khí thế nhưng mà uy áp phóng thích ra lại vượt qua áp lực mà Bạch Khâm Vân mang đến trước đó, khiến cho Lâm Bắc Thần cũng kìm lòng không được sinh ra một loại cảm giác hô hấp đến nghẹt thở, có một loại xúc động muốn quỳ xuống thuần phục.

Lâm Bắc Thần cảm thấy sự áp chế và khoá chặt khí cơ toàn thân đột nhiên biến mất."

Bạch Vân Thâm thấp giọng hét, hai tay chắp lại, sức mạnh viễn cổ cưỡng chế rút ra từ giữa trời đất ngưng tụ lại thành một thanh đại kiếm, xuyên qua không trung chém tới..

Đây không phải là."Lâm Bắc Thần .

Bóng tối của tử vong cuối cùng cũng tan biến rồi.

Cuộc giao tranh giữa thần với thần.

Cmn..

Mình chỉ có sức mạnh của bán bộ thiên nhân, nhưng lại không có chiến kỹ tương xứng với sức mạnh này."

Lâm Bắc Thần càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ..."

Khuôn mặt xinh đẹp vô song, sợ hãi đến mất biến dạng, nước mắt rơi lả tả."Tọa Vong Nhất Kiếm Trảm!

Hắn hoảng hốt.

Không hề có kiếm kỹ chiến kỹ gì.

Một bóng dáng nữ tử thân mặc áo choàng đen hiện ra trước mặt hắn..

Đây không phải là một kiếm mà hắn có thể chống đỡ nổi.

Lâm Bắc Thần chỉ có thể nhanh chóng rút lui.."

Mái tóc dài của Bạch Khâm Vân điên cuồng nhảy múa, giống như một vòng ngọc nhảy nhót sau lưng.

Chỉ có thể rơi vào trong thế phòng ngự.

Toi rồi.

Khí tức thần lực trên người Dạ Vị Ương dần dần thu liễm lại, nàng không đuổi theo mà quay đầu nhìn về phía Lâm Bắc Thần, nói: "Không sao chứ?

Sức mạnh cổ xưa và khủng khiếp được rút ra từ giữa trời đất và bắt đầu ngưng tụ.

Hả?

Ở phía xa.

Đây là muốn phóng ra đại chiêu sao?

Có chút cảm động là sao nhỉ?

Cao Thắng Hàn đến rồi.

Lần đầu tiên Lâm Bắc Thần cảm nhận được sự khủng bố của cường giả Thiên Nhân Cảnh, đó là nỗi khiếp sợ không một ngôn ngữ nào có thể diễn tả, nó sẽ mang đến cho ngươi sự run rẩy từ sâu trong linh hồn."Bản thân ngươi cẩn thận chút."

Dạ Vị Ương rõ ràng cũng cảm nhận được sự mạnh mẽ của Cao Thắng Hàn, nàng liếc nhìn Lâm Bắc Thần, sau khi để lại một câu liền hóa thành một luồng ánh sáng, phá không bay lên, biến mất ở phương hướng núi Thần Điện.

Chắc hẳn nàng cũng không muốn tiếp xúc chính diện với người mạnh nhất trong Triều Huy đại thành hiện giờ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.