“Chít chít chít.”
Quang Tương ngẩng đầu liếc nhìn Lâm Bắc Thần, vẻ mặt mang theo sự quan tâm
Lâm Bắc Thần ngồi trên tảng đá trên tế đàn cối xay đã sụp đổ, ánh mắt đờ đẫn
“Chủ nhân, không tìm được kim tệ, huyền thạch và của cải sao?”
Quang Tương thấy tâm trạng của Lâm Bắc Thần hình như không được tốt
lắm, thế là cẩn thận hỏi
Lâm Bắc Thần không nói lời nào
Quang Tương nhăn nhó nhìn trong chốc lát, lại hỏi: “Chủ nhân, đừng đau lòng...”
Nó tự thấy mình nắm bắt được của chủ nhân, biết rằng bởi vì chuyện của Bạch Khâm Vân mà ưu sầu, vì thế viết xoạt xoạt trên bảng viết, “Biết người biết mặt không biết lòng, vẽ da vẽ hổ khó vẽ xương.”
Nó an ủi: “Chít chít.”
Lâm Bắc Thần không thèm nhìn nó một cái
Quang Tương suy nghĩ chốc lát, lại nói: “Từ xưa hồng nhan họa thủy, không bằng giết sạch tất cả.”
Đến đây đã bắt đầu không có vần có điệu điệu
Lâm Bắc Thần nhìn nó một cái, tát cho phát: “Mù chữ..
không biết nói thì
đừng có nói.”
Quang Tương cười ha ha
“Nàng đã chạy trốn, chủ nhân không cần để ý.” Nó viết xoạt xoạt
Lâm Bắc Thần lắc đầu: “Không, ta có một dự cảm rằng nàng vẫn còn ở trong thành.”
“Chủ nhân..
ngươi muốn tìm nàng sao?” Quang Tương viết chữ
Lâm Bắc Thần gật đầu: “Nhất định phải tìm được nàng.”
Hắn nhìn tế đàn cối xay đã sụp đổ, rồi nhìn máu tươi và xương vụn chảy xuôi, cùng với thi thể người vô tội, thở dài một hơi
Quang Tương cúi đầu
Nó đã từng tiếp xúc với Bạch Khâm Vân, ấn tượng đối với giống cái có bộ
ngực rất lớn này vô cùng tốt
Cũng biết trong lòng chủ nhân, đối với giống cái có bộ ngực rất lớn kia có địa vị và tình cảm rất quan trọng
Nếu như chủ nhân thật sự giết chết nàng ta, vậy sau này chắc chắn sẽ hối hận
Tuy nhiên nó cũng không dám thao túng suy nghĩ của chủ nhân, bởi vì chủ nhân ở trong tâm trí của nó, có địa vị giống như thần
Lâm Bắc Thần khoát tay áo, nói: “Ngươi đi đi.”
“Chủ nhân...”
Quang Tương còn muốn viết gì đó
Điều nó muốn biết nhất là rốt cuộc ở trong ba cung điện khác chủ nhân đã phát hiện ra cái gì
Bởi vì sau khi trở về từ trong ba cung điện kia, biểu cảm của chủ nhân trở nên càng thêm u ám, hơn nữa sát ý trên người cũng càng ngày càng nồng đậm
Rất rõ ràng, đó là một vài việc hoàn toàn không có lợi đối với Bạch Khâm Vân
Nó muốn nói thêm gì đó
Nhưng nhìn thấy biển máu thu cốt trong cung điện dưới lòng đất, nó không nói nên được bất cứ câu nào
Trong một thời gian dài như vậy, nó thực sự hiểu được một chút cảm xúc của con người
Đặc biệt là chủ nhân, thoạt nhìn không quan tâm tất cả, tuy nhiên trên thực tế, sâu trong nội tâm còn có nguyên tắc và điểm mấu chốt của mình
Một khi có người thật sự đụng phải điểm mấu chốt của chủ nhân, vậy sẽ bị hủy diệt không chút lưu tình
Chỉ là nó không cách nào hiểu nổi, vì sao hai nhân loại vốn đứng ở một phía, từng sống chết nương tựa lẫn nhau, cũng từng hoàn thành mọi việc với nhau, giờ đây sẽ đi tới bước đường này, chuyện như vậy ở trong sơn cốc Quỷ Thử, mấy ngàn con chuột già không đuôi sẽ không xảy ra
“Ngươi đi đi.”
Lâm Bắc Thần chống hai tay lên cằm, nói: “Đi đi, ta muốn yên tĩnh một chút.”
Quang Tương cúi đầu cúi đầu, lỗ tai rũ xuống, bộ lông sắc bạc mềm nhũn khoác lên người, xoay người từng bước ba quay đầu lại rời đi
Biểu cảm của Lâm Bắc Thần tiều tụy trước nay chưa từng có
Hắn ngồi ở chỗ cao nhất của tế đàn cối xay đã sụp đổ, trong một mân chất đầy máu tươi xương cốt, rơi vào trầm tư trước nay chưa từng có
.....
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nơi ẩn náu
Máu tươi chảy dài
Bạch Khâm Vân che vết thương trên vai trái, không cầm được máu tươi chảy ra
Lực sát thương đặc thù của Kiếm Chi Chủ Quân một khi trúng chiêu, trong thời gian ngắn rất khó khôi phục được
Gương mặt nàng tái nhợt
“Tại sao lại làm như vậy?”
Giữa hai hàng lông mày Bạch Khâm Vân khó mà che giấu sự tức giận của mình, nàng nhìn chằm chằm Cực Nhạc Tiên Vương trước mắt
Thi thể của Cực Nhạc Tiên Vương đã cứng ngắc nằm trên mặt đất, bay đến trước người Bạch Khâm Vân, là một hồn ảnh hư ảo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tiểu Vân Nhi...”
Trên khuôn mặt đó là sự hiền lành và dịu dàng hiếm hoi
“Câm miệng lại.”
Bạch Khâm Vân giận dữ quát: “Ngươi không xứng gọi cái tên này.”
Trên mặt hồn ảnh Cực Nhạc Tiên Vương hiện lên một nụ cười cưng chiều, kiên nhẫn giải thích: “Ta biết, bây giờ ngươi vô cùng tức giận
Ta và tỷ tỷ của ngươi ở trong Cực Nhạc sơn trang, tất cả mọi chuyện đều không nói cho ngươi biết
Lâm Bắc Thần cũng là do chúng ta cố ý lợi dụng đám người Vân Mộng dẫn tới, ha ha, nếu không với thực lực của mấy người Võ Hồng sao có thể chạy ra khỏi Cực Nhạc sơn trang chứ?”
Bạch Khâm Vân mạnh mẽ đứng lên, tức giận bộc phát, vết thương trên vai máu tươi bắt đầu chảy ra, gắt gao nhìn chằm chằm hồn ảnh Cực Nhạc Tiên Vương, nói: “Tại sao làm như vậy?”
“Bởi vì...”
Hồn ảnh Cực Nhạc Tiên Vương cười nói: “Bởi vì ngươi thích Lâm Bắc Thần.”
“Vớ vẩn.” Bạch Khâm Vân trợn mắt liếc nhìn
Cảm xúc kịch liệt làm cho lồng ngực của nàng phập phồng vô cùng
“Nếu không phải vậy thì sao lần trước ngươi không giết hắn?” Hồn ảnh Cực Nhạc Tiên Vương mỉm cười hiền lành, hỏi ngược lại
“Đó là bởi vì...”
Bạch Khâm Vân phẫn nộ đáp trả, nhưng nói đến phía sau, lại nói không nên lời, sau mấy lần bởi vì, nàng tức giận nói: “Cho dù ta thích hắn thì sao chứ?”
Biểu cảm của hồn ảnh Cực Nhạc Tiên Vương trở nên nghiêm túc: “Ngươi không thể thích thần quyến giả này, ngươi không có tư cách, ngươi quên mất lý do vì sao ngươi đi vào thế giới này sao
Ngươi quên mất còn có tộc nhân của ngươi, ở trong vô tận dày vò chịu khổ hay không
Ngươi có tư cách gì để thích người này
Hơn nữa còn vì người này mà lần lượt hy sinh lợi ích của tộc nhân ngươi?”