Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1061: Hoá giải nguy cơ




Phải.

Hắn cũng căm hận Thanh Nha Độc Sĩ.

Bạch Khâm Vân liếc nhìn Lâm Bắc Thần đang chém giết Thanh Nha Độc Sĩ, nàng nhìn chằm chằm vào hắn như muốn khắc sâu thiếu niên này vào trong nội tâm, sau đó nàng đột nhiên quay đầu tăng tốc rời đi.

Nếu có thể không chết, thì không ai thực sự sẵn sàng chấp nhận cái chết.

Huống chi trên người nàng còn mang theo sinh tử tồn vong của toàn bộ Khư tộc.

Cũng không biết qua bao lâu, ý thức tựa bãi biển cát sau khi thủy triều trút xuống chậm rãi trở lại trong cơ thể của nàng.""Đã lâu lắm rồi không có khai trai."

Trong lúc hôn mê, Bạch Khâm Vân mơ hồ nghe được cuộc đối thoại như vậy, không khỏi vừa lo lắng vừa tức giận, nhưng nàng đã mất đi khí lực phản kháng, một ngụm máu phun ra, kế đó mềm oặt ngất đi...

Mỹ thiếu niên với vẻ mặt khiếp sợ và mờ mịt nhìn con chim bị cháy, dường như khó có thể hiểu nổi vì sao cùng một loại gia vị cùng các bước thao tác, mà đồ mập mạp Tiêu Bính Cam nướng chim lại thơm ngon như thế, vậy mà mình lại nướng ra hiệu quả như vậy.""Là một nàng gái.

Mười mấy nam tử đầu bù tóc rối, khí tức hung hãn đang vây quanh một đống lửa trại, mùi rượu thịt tràn ngập, vừa ăn uống vừa thấp giọng thương lượng cái gì đó.

Đợi đến khi bọn họ phản ứng lại, Bạch Khâm Vân đã không còn sức để đứng vững, mềm nhũn ngã xuống.

Bạch Khâm Vân chạy trốn trong chốc lát, mạnh mẽ vận chuyển bí thuật thu liễm tung tích, lau đi vết máu trên người kế đó tiếp tục chạy trốn..

Hình ảnh trước khi ngất đi như một bộ bức tranh nghiền nát bắt đầu chắp vá, sau đó mạnh mẽ hoàn toàn ghép lại, điều đó khiến cho Bạch khâm Vân lập tức nhớ tới trước đó đã xảy ra chuyện gì.

Trong lòng Bạch Khâm Vân lóe lên một tia bối rối."

Tiếng gầm giận dữ đột nhiên dừng lại..

Nụ cười trên mặt vừa ấm áp vừa hiền lành giống như gió tuyết có thể làm tan chảy mùa đông lạnh lẽo..

Không có bất kỳ lưu luyến nào, Bạch Khâm Vân rời khỏi chiến trường.

Vậy mà nàng không hề phát hiện ra?

Nàng ý thức được mình đang nằm trên mặt đất, lập tức trong cổ họng phát ra một tiếng gầm giận dữ, giãy dụa muốn nhảy dựng lên.

Rốt cục nàng mơ hồ nhìn thấy, phía trước có một cái sân bỏ hoang, tường viện sụp đổ, mấy tòa nhà đá đã bị vứt bỏ.

Trong mưa gió bão bùng, gió mưa tuyết lạnh trong mùa đông, thiếu nữ đang sử dụng sức mạnh cuối cùng còn sót lại, điên cuồng bỏ chạy.

Nàng cảm giác mình đang liều mạng chạy, liều mạng phản kháng, nhưng không thể trốn thoát được, dần dần bị bóng tối cắn nuốt.

Trong đầu có một âm thanh nói với nàng rằng nàng hãy chờ đợi, cho dù là dừng lại chờ đợi mấy giây thôi cũng được, có khi phép lạ sẽ xảy ra...

Kết quả cũng chỉ làm rách mấy vết thương kia, đau nhức truyền đến, nàng miễn cưỡng dùng hai tay chống đỡ, Bạch Khâm Vân gào thét: "Ta giết các ngươi..

Tầm mắt nàng đã sắp không nhìn thấy cảnh vật nữa, bóng tối ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn..

Mà khi nàng đột nhiên xông vào cũng làm cho mấy nam tử này hoảng sợ.

Bên cạnh lửa trại là mỹ thiếu niên mặc bạch y, trong tay cầm một thanh đại ngân kiếm, phía trên cắm một con chim cũng không biết từ đâu bắn xuống, hắn mổ bụng nhổ lông rồi nướng trên lửa, bên ngoài con chim bị cháy xém." "Cái này cũng đúng...

Bởi vì sau khi nàng ngẩng đầu lên, vậy mà nhìn thấy hình ảnh vô cùng bất ngờ.

Nàng giống như đang nằm mơ, lại giống như đang trải qua cái gì đó.

Không chỉ là một người."

Nghe được tiếng gầm nhẹ của Bạch Khâm Vân, mỹ thiếu niên đã sớm viết xong kịch bản chậm rãi quay đầu lại.

Tác dụng phụ của Ngọc Quyết Ưu Đàm Hoa bắt đầu phát tác.

Lửa trại trong phòng đang bùng cháy, mang theo một tia ấm áp."Ngươi tỉnh rồi?.

Nàng cố gắng hết sức để xông vào.

Chết tiệt...""Nàng gái này thương thế nặng như vậy, còn có thể chạy trốn đến nơi này, sợ là có lai lịch không tầm thường, không nên bị sắc đẹp mê hoặc.

Ý thức rơi vào bóng tối vô tận.""Cả người đều bị thương, sao lại chạy tới đây?

Nhưng tại giây phút nàng vọt vào trong phòng, ánh mắt lại ngạc nhiên phát hiện trong nhà đá rách nát vậy mà lại có người.

Cảm giác mất sức ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

Chỉ cần trốn trong phòng, vượt qua giai đoạn mất sức này thì coi như thực sự vượt qua được nguy cơ... bộ ngực cũng rất hùng vĩ, chậc chậc, chẳng lẽ là đại lễ ông trời đưa tới?

Tiếng kêu giết phía xa dần dần không nghe thấy nữa.

Thời gian tựa như mất đi giá trị.

Trong bóng tối dường như có một đôi mắt đẫm máu nhìn chằm chằm nó, dã thú ẩn giấu bên ngoài tầm mắt đang chậm rãi mở cái miệng như chậu máu, để lộ ra răng nanh.

Một mùi khét tràn ngập căn phòng.""Sợ cái gì, thoả mãn xong sau đó giết đem đi chôn, không để lại dấu vết.

Tư thế, góc độ, âm điệu."Ấy?

Tuy nhiên lý trí nói với nàng rằng hãy chạy đi, chạy càng xa càng tốt.

Mọi thứ đều vô cùng hoàn hảo..""Trông xinh đẹp ấy nhỉ, he he.

Mười mấy tên đạo tặc đầu bù tóc rối, quỳ gối ngay ngắn trong viện, mặt mũi của cả đám bầm dập, bị cởi sạch áo cứ vậy quỳ gối trong gió tuyết, cả người lạnh run....

Đây không phải Lâm Bắc Thần thì là ai?

Không biết tại sao tại giây phút này, Bạch Khâm Vân có một loại ảo giác kỳ lạ rằng trong nhà đá rách nát lại có một loại cảm giác tươi sáng như xuân ấm hoa nở rộ.

Bấy giờ nàng mới ý thức được, trên người mình đã được thay áo choàng trắng sạch sẽ, nhìn kết cấu và kích thước hẳn là xiêm y bên ngoài của Lâm Bắc Thần, nơi lúc trước nằm được trải một tấm da thú màu trắng mềm mại, ấm áp vô cùng, vết thương trên người hình như đều đã thay thuốc, băng bó gọn gàng, ngay cả mấy vị trí che giấu đặc thù cũng không ngoại lệ.

Không hề có dấu vết bị xâm phạm.

Rõ ràng trước khi mấy tên cướp táo bạo kia thật sự hành động thì Lâm Bắc Thần đã chạy tới nơi đây hóa giải nguy cơ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.