Cái gì?
Mọi người ở bên ngoài doanh trại đều cho rằng mình đã nghe nhầm rồi.
Lại...
Làm thật sao?
Vị kiếm đạo đại tông sư lúc này, toàn bộ khuôn mặt đều dính đầy băng tuyết và bùn đen, không ngừng khấu đầu, ngay cả những người lòng dạ sắt đá nhìn thấy cảnh này cũng sẽ nảy sinh lòng thương hại.
Hai cường giả của Khôi Ưng Vệ ở phía sau khiêng một cái rương sắt đã được niêm phong tiến lên trước.
Chẳng lẽ không nhìn ra được Tỉnh chủ đại nhân xuất quân tới, khí thế hùng hổ, rõ ràng là sắp xảy ra chuyện không hay sao?
Thêm đồ ăn?"Ha ha, Lâm đại thiếu khẩu vị thật tốt.
Nếu như một kẻ điên bình tĩnh lại, sẽ gây ra nỗi kinh hoàng càng lớn hơn.
Không biết Lương Viễn Đạo suy nghĩ như thế nào, nhưng mà những người khác nghe thấy câu này đều có một loại xung động muốn trực tiếp lôi Lâm Bắc Thần từ trong tiểu viện trên ngọn cây xuống đây đánh cho một trận thật tàn nhẫn..
Mọi thứ diễn ra hoàn toàn không theo nhịp điệu và quỹ đạo như trong tưởng tượng của rất nhiều người.
Ai có thể ngờ rằng, những người quyền quý hàng đầu trong toàn bộ Triều Huy thành lại tụ tập lại một chỗ, không phải chờ đợi để xem tên tiểu bạch kiểm não tàn mới nổi này kinh hồn bạt vía, nịnh nọt và nhận tội, mà là trơ mắt nhìn người ta hưởng thụ cuộc sống và ăn mỹ thực ở trên đó ư?
Không khí lại lần nữa trở nên yên tĩnh.
Hắn thậm chí còn không thèm liếc nhìn tâm phúc của mình...
Vẫn là tiếng khấu đầu của hoạn quan đại tổng quản Tiếu Tiếu, có thể nghe thấy rõ ràng.
Cũng không muốn đa nghi như Tào Tháo nữa..
Hắn dựa vào cái gì chứ?..
Rất nhiều đại quý tộc nhìn thấy cảnh này đều hãi hùng khiếp vía."
Trên khuôn mặt mập mạp của Lương tỉnh chủ, bởi vì cười động dung mà nặn ra hàng loạt nếp nhăn và gợn sóng, hắn nói: "Ha ha, như vậy đi, ta đến làm thêm cho ngươi một bữa nữa, nhất định sẽ khiến ngươi ăn càng vui vẻ hơn.
Điều này thực sự là não tàn..
Cánh tay bị chặt gãy vẫn còn đang rỉ máu từ bên trong lăn ra ngoài.
Để nhiều người như vậy trơ mắt nhìn ngươi ăn sao?
Tên gọi và chủng loại của điểm tâm sáng phản ánh đầy đủ cuộc sống của một tên quần là áo lượt xa xỉ, ngợp trong vàng son.
Lại còn ăn sáng nữa sao?
Trên chiếc bàn to lớn, đặt ít nhất hơn 40 món ăn với nhiều màu sắc và hương vị khác nhau.
Không sợ nàng bóp nát xương cốt nhỏ bé của tên tiểu bạch kiểm này sao?.
Khung cảnh này dù sao cũng rất kỳ lạ.
Tiếng gió xào xạc.
Bên trong sẽ là cái gì đây?
Con mẹ nó..
Hắn là một kẻ điên không sai.
Nhưng Lương Viễn Đạo hiển nhiên là một người vô tâm.
Khóe mắt của Khấu Trung Chính giật giật.
Các đường hắc tuyến khó có thể khống chế được từ trên trán của mọi người trượt xuống.
Một số quý tộc hàng đầu, ngày thường cũng không phải là không phô trương như vậy. ngưỡng mộ ghen tỵ quá!
Lúc này, Lâm Bắc Thần lại thực sự dùng bữa trước cổng của căn lều sang trọng trên ngọn cây.
Còn thiếu nữ mặc váy trắng giống như nữ thần kia, lại có thể 'nguyện ý hạ mình' để đút cho một nam nhân ăn cơm như vậy sao."
Giọng nói vừa dứt.
Ngay sau đó, Lương Viễn Đạo còn chưa kịp mở miệng thì đã nhìn thấy hai tỳ nữ trẻ tuổi xinh đẹp chuyển bàn ghế ra ngoài, đặt ở cổng của căn lều xa hoa, sau đó là đủ các loại bộ đồ ăn dát vàng khảm bạc được đặt chỉnh tề..
Thật sự là tìm chết mà.
Bùm.
Thậm chí tỳ nữ thân cận hầu hạ ăn uống còn nhiều hơn cả Lâm Bắc Thần.
Chẳng qua là hầu hết thời gian, kẻ điên sẽ cảm thấy rằng dùng đầu óc để suy nghĩ là một chuyện không có lợi cho lắm, cho nên bọn họ không muốn dùng đầu óc để suy nghĩ mà thôi..
Nhưng mà, cho dù số lượng có nhiều đến đâu cũng không thể bù đắp được sự chênh lệch về chất lượng giống như trời phạt này.. người đâu, bưng lên.
Thiến Thiến thân mặc bộ giáp trụ màu đỏ đứng sau lưng duỗi đôi tay thon dài mềm mại ra xoa bóp cho Lâm Bắc Thần, còn Thiên Thiên thân mặc bạch y, tư thế ưu nhã gắp từng món ăn một đút vào miệng Lâm đại thiếu.
Hai Khôi Ưng Vệ mở rương sắt ra.
Hay là nói, cái tên ăn chơi trác táng này thực ra là trong lòng đã có dự tính trước, không chút hoảng sợ, cố ý dùng phương thức này để khiêu khích và chọc giận Tỉnh chủ Lương Viễn Đạo?
Điều này có nghĩa là bảo Tỉnh chủ Lương Viễn Đạo hung uy lẫm liệt sau khi đợi hắn thay y phục xong, còn phải ở đây đợi hắn ăn sáng sao?
Cái rương sắt bị đá lật.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào chiếc rương sắt.
Đối diện với sự khiêu khích của Lâm Bắc Thần, Lương Viễn Đạo sau khi hơi kinh ngạc một chút thì đã chìm vào trong suy tư ngắn ngủi..
Hắn lại có thể khiến cho cái người tựa như thiên nhân, một quyền đánh bay hoạn quan đại tổng quản Tiếu Tiếu xoa bóp cho mình sao?
Nhưng kẻ điên cũng có não.
Đột nhiên, một mùi máu tanh nồng nặc lan tràn ra.
Rất nhiều người đều giật mình.
Đây rõ ràng là một người đã bị cực hình giết chết đồng thời phanh thây không lâu trước đó.
Đó có thể là ai chứ?
Một số đại quý tộc theo bản năng vén tay áo lên che mũi miệng, lùi lại phía sau vài bước.
Trong đôi mắt gần như chìm sâu trong thịt mỡ của Lương Viễn Đạo, loé lên một nụ cười giễu cợt và khoái ý, hắn biết Lâm Bắc Thần là người bao che khuyết điểm nhất, cũng quan tâm đến những người bên cạnh nhất, bất kể đây có phải là hình tượng nhân vật mà hắn xây dựng cho mình hay không, hay là tính cách thật của hắn thì việc đem thi thể người huynh đệ kết bái tươi mới ra lò của tên tiểu bạch kiểm não tàn này đặt ở đây, đối với hắn đều là một đòn đả kích nặng nề.
