Cao Thắng Hàn vào giờ khắc này, cho người ta cảm giác đã không phải là một người có cơ thể bằng xương bằng thịt nữa.
Mà là một thanh thần kiếm tuyệt thế từ trong vỏ kiếm được rút ra từng tấc một.
Giữa trời đất tràn ngập kiếm khí kinh người.'Lương Viễn Đạo' dưới bạo chuỳ của Lâm Bắc Thần, cuối cùng cũng cảm nhận được sự uy hiếp đến từ phía sau.
Hắn ngạc nhiên quay đầu lại."
Cao Thắng Hàn ngạc nhiên, khóe miệng chợt hiện ra một nụ cười."
Hắn lại giơ tay lên vuốt mi mắt cho Cao Thắng Hàn.
Thế nhưng tất cả sự ngăn cản và né tránh đều đã không kịp."Phá cho ta.
Phía sau ngoài ngàn mét, Cao Thắng Hàn chậm rãi bay bổng trong hư không..
Ánh sáng kiếm rực rỡ chói mắt trên người hắn dần dần ảm đạm, cánh tay run rẩy cũng đã cầm không vững Tử Điện Thần Kiếm, tay hắn khẽ buông, khoảnh khắc thần kiếm rơi xuống, thân hình của hắn cũng như ngọn nến vụt tắt, lập tức rơi xuống phía dưới.
Cao Thắng Hàn người kiếm hợp nhất, trường kiếm xoẹt qua không trung, song song với mặt đất, còn đôi tay cầm kiếm của hắn, song song với kiếm, kiếm quang tử sắc lóe lên rồi tới, trong nháy mắt đâm vào cơ thể điểu nhân khủng lồ của 'Lương Viễn Đạo'."Ha ha, đồ chiêu thức chỉ có bề ngoài, ta.
Từng luồng lưu ảnh của hoả quang tàn kiếm đánh vào người 'Lương Viễn Đạo', trực tiếp nổ tung bề ngoài cơ thể, nổ ra thành từng mảng máu, máu tươi chảy ra, nhưng lại khó mà thật sự xâm nhập vào trong cơ thể, tạo thành vết thương chí mạng."Gương mặt này của ngươi, đúng là xấu xí con mẹ nó.
Ầm ầm!....
Chết rồi.
Một kiếm kinh tiên..
Lần này, trông có vẻ chết rất triệt để."
Ở phía xa, Lâm Bắc Thần mặt mũi bầm dập nhìn thấy cảnh này, sợ đến mức hét lớn, xông qua, nhảy vọt lên, đỡ lấy cơ thể của Cao Thắng Hàn đang rơi xuống: "Ngươi.
Mắt của Cao Thắng Hàn cuối cùng cũng đóng kín."Chặn lại cho ta.
Nhưng khoảnh khắc sau đó, hắn lại mở mắt ra."'Lương Viễn Đạo' vô cùng hoảng hốt, chỉ cảm thấy kiếm khí sắc bén vô tận, chói mắt mà xông tới.."'Lương Viễn Đạo' mặt mũi dữ tợn, vận chuyển thần lực của Tà Ma, muốn cứng rắn chống đỡ một kiếm này.""Là ta, đệ nhất mỹ nam của Triều Huy thành, Lâm Bắc Thần..
Hả?
Cái này cũng không phải thói quen tốt gì..."Lão Cao, lão Cao ngươi đừng chết, lão Cao."
Trong tiếng hét vang, kiếm ảnh ngập trời, đột nhiên gia tăng tốc độ, giống như lưu quang của những ngôi sao vẫn lạc, không khí ma sát mà vẽ ra từng luồng hoả quang lưu ảnh nóng hầm hập, phân cách trời đất, đâm về phía kẻ địch..
Huyền khí tiên thiên đang thiêu đốt."Lão Cao à, ngươi yên tâm đi đi.
Tử Điện Thần Kiếm gầm thét."
Lâm đại thiếu dùng sức lay động thi thể của hắn, lớn tiếng hét: "Lão Cao à, đại chiêu này của ngươi, cũng quá dọa người rồi đấy, phóng ra một lần đã sắp chết người, ngươi đừng chết, ngươi chết rồi, Lương Viễn Đạo lại phục sinh, một mình ta không thể nào chống đỡ nổi..
Người trung niên bạch y một chân, tay cầm tử kiếm, vạn kiếm ngưng tụ quanh thân, lơ lửng như châu chấu vô biên, lít nha lít nhít, giống như thần minh đang tiếp nhận sự sùng bái của vạn kiếm, không thể nhìn gần được..."'Lương Viễn Đạo' cười lớn lùi lại phía sau, đột nhiên im bặt...
Bên trong tầm mắt, cảnh tượng như thể dừng lại....
Cảnh tượng này, đẹp lạ thường đủ để kinh động đến thần tiên trên trời.
Đừng hỏi những chuyện mà tất cả mọi người xung quanh đều biết, ngươi.
Hắn cúi đầu nhìn Cao Thắng Hàn trong vòng tay, đột nhiên thở dài một hơi, trong lòng tự nhủ đại lão ngươi sao không đại khai sát giới sớm hơn một chút, cứ phải chờ tới khi ta bị đánh thành đầu heo, cứ phải chờ tới khi bản thân ngươi cũng tàn huyết tàn lam rồi, mới hậu tri hậu giác mà đại khai hả?.'Lương Viễn Đạo' cực kỳ hoảng sợ."
Lời còn chưa dứt.
Lâm Bắc Thần nhìn một chút.
Uy lực của loại chiêu thức cực đạo này, khiến hắn lại lần nữa cảm nhận được sự uy hiếp của tử vong.
Còn.
Thân hình điểu nhân khủng lồ của 'Lương Viễn Đạo' cứng đờ ngay tại chỗ."
Lâm Bắc Thần vội vàng nói: "Nếu như trận chiến này ta không chết, nhất định hằng năm sẽ đốt nhiều vàng mã, đốt thần binh lợi khí, kim tệ Huyền Thạch cùng mỹ nữ qua cho ngươi.
Cũng chính là vào lúc này, Cao Thắng Hàn xuất kiếm.
Nhưng không phải bỗng chốc cuốn chết mình..
Chết không nhắm mắt?
Ở vị trí trái tim của hắn có một lỗ thủng bị thêu đốt cực lớn, dường như khiến thân thể nứt gãy, lực lượng thiêu đốt đáng sợ, kiếm khí màu tím nhạt, trong khoảnh khắc đó, mang đi tất cả sức sống của hắn.."Nhất Kiếm..
Máu tươi tràn ngập hai hồ, sóng tàn huyết toàn bản đồ?"Lão Cao?
Lâm Bắc Thần hoảng hốt..
Lực phá sát khủng khiếp khiến cho Lương Viễn Đạo từng cơn kinh hãi.
A?
Ở phía xa, thân thể to lớn của 'Lương Viễn Đạo' chậm rãi ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống..
Ánh mắt cũng cứng ngắc..
Ầm ầm ầm!
Kinh Tiên!
Hắn dùng thân thể điểu nhân mạnh mẽ, cương quyết liều chết chống đỡ.
Lão Cao ngươi có phải là sắp chết rồi không?"Lương Viễn Đạo lại chết thêm một lần nữa rồi, ngươi nhắm mắt đi, lão Cao.."Đó là.."
Hắn nói xong, đầu chậm rãi nghiêng về một bên."
Cao Thắng Hàn khí tức suy yếu, mở mắt nhìn người đang ôm mình, nhìn thấy cái đầu to tướng sưng giống như đầu heo kia, nói: "Ngươi là ai.
Thế nào rồi?
Cuối cùng —— Ầm!"
Cao Thắng Hàn cũng phát ra tiếng gào thét.
Theo bản năng, hắn giơ tay lên che mắt.
Một đạo kiếm quang, phá không lướt qua."Khụ khụ.
Va chạm với tà ma điên cuồng." Lâm Bắc Thần mang theo bi ai, đưa tay chậm rãi vuốt mí mắt của Cao Thắng Hàn."
Lâm đại thiếu vội vàng nói: "Đồ chó Lương Viễn Đạo kia, ghen tỵ vì ta đẹp trai hơn hắn, chuyên đánh vào mặt lão tử.
Quang ảnh lưu chuyển.
Ta. chưa chết."
Cao Thắng Hàn vùng vẫy.
Lâm Bắc Thần: "?""Lão Cao ngươi đừng như vậy, ngươi yên lòng ra đi đi, có di nguyện gì, báo mộng nói với ta, ta sẽ gánh vác tất cả."
Lâm Bắc Thần lại lần nữa đưa tay.
