Lăng Thái Hư bất lực nói: "Ta giúp thế nào đây, ta chẳng qua chỉ là một lão già thận hư trầm mê với nữ sắc, ta còn có thể đánh tới doanh trại của Hải tộc sao, cái tên tiểu tử thối kia, bản thân muốn làm anh hùng, xung quan nhất nộ vi hồng nhan*, thì cứ để hắn đi chịu chết đi..."
(*) xung quan nhất nộ vi hồng nhan: Là một câu trong bài thơ "Viên Viên khúc" của Ngô Vỹ Nghiệp vào thời Minh mạt Thanh sơ.
Viên Viên ở đây là chỉ Trần Viên Viên, vốn là một ca kỹ nổi danh, sau trở thành hồng nhan của Ngô Tam Quế..
Mặt trời mọc, mặt trời lặn.
Trái tim của tất cả mọi người đều lo lắng giống như lửa đốt."
Trên khuôn mặt yêu kiều của Lăng Thần hiện ra vẻ cầu khẩn.
Tiếng hoan hô đầu tiên là bộc phát ra trên đầu thành.
Sau đó biết kinh đô đã thất thủ rồi thì Ngô Tam Quế suy tính đầu hàng Lý Tự Thành, nhưng lại biết gia quyến của mình bị Lý Tự Thành bắt giữ, Trần Viên Viên bị chiếm đoạt nên đã nổi cơn thịnh nộ quay sang đầu hàng quân Thanh, giúp Mãn Thanh chiếm được Trung Nguyên vốn do người Hán làm chủ. ông nhanh đi.
An toàn trở về rồi.
Chỉ thấy giữa trời đất, dưới chiều tà, một con ngựa trắng, một vị thiếu niên chầm chậm phi tới.
Con không muốn sống nữa à?"Mau nhìn xem, có người đi ra rồi.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía đại doanh của Hải tộc..
Theo với tiếng hét lớn của Tiêu Dã, tất cả mọi người chú ý tới, toàn bộ Triều Huy thành đầu bộc phát ra tiếng ầm vang giống như xuân triều, tiếng hoan hô tựa như lũ quét.
Bạch mã thiếu niên trở về rồi."
Lăng Thái Hư chỉ đành khoác tẩm y, từ trong phòng chạy ra, nói: "Được được được.
Hắn sẽ không chết đâu."
Tiêu Dã đột nhiên lớn tiếng nói.."
Tần Lan Thư xuất hiện."Đi đâu vậy?
Giai đoạn nhà Minh suy tàn cũng là thời buổi chiến loạn do các nhóm khởi nghĩa chống Minh nổi lên lớp lớp, cùng với sự xâm lược của dân tộc Mãn Thanh."
Lăng Thần suy nghĩ một chút, nhón chân lên, rón rén muốn trốn ra khỏi phòng..
Mặt trời chiều nhuộm đỏ chân trời...
Câu này có ý chế giễu Ngô Tam Quế vì Trần Viên Viên mà dâng tặng giang sơn cho Mãn Thanh.
Trái tim treo ở cổ họng, cuối cùng cũng trở về lại trong lồng ngực."Cháu đây là muốn để gia gia đi chịu chết à, không có nhân tính, vì tiểu tình nhân, lại làm khó lão già đáng thương như ta.
Hắn tới rồi, hắn tới rồi.
Lăng Thần lập tức với vẻ mặt đau khổ...
Toàn bộ thành thị dường như rơi vào trong cuồng hoan." Lăng Thần liền sững sờ, chợt như phản ứng được điều gì đó, không thể nào tin nổi, nói: "Nương, người."Ta không quan tâm, lão già bã rượu ông, Thần ca ca của ta cũng là vì ông mới đi mạo hiểm, ông nhanh đi..
Đại địa đều chấn động.
Cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Trong Triều Huy thành trước nay chưa có khi nào đoàn kết như bây giờ..
Kể từ sau khi thăng cấp cảnh giới thiên nhân, hắn còn chưa bao giờ căng thẳng như vậy.
Phía sau bạch mã thiếu niên, một gã đê tiện run lẫy bẫy theo sau.
Cho dù là những người ngày thường hận Lâm Bắc Thần đến tận xương tuỷ, lúc này cũng đều hy vọng hắn có thể sống sót trở về.
Cao Thắng Hàn nhíu chặt mày, cuối cùng chớp mắt đã giãn ra.." Lăng Thái Hư bất lực nói..
Các chiến sĩ đầu tường nhảy cẫng hoan hô, có người quăng mũ giáp lên cao cao.
Suy cho cùng nếu như hắn chết, vậy thì toàn bộ Triều Huy đại thành đều xong đời.
Tần Lan Thư trầm mặt, nói: "Được rồi, con yên tâm đi..
Tiếng gầm từng tầng nối tiếp nhau.."
Lăng Thần dậm chân nói.
Lăng Thần nói: "Lão già bã rượu ông rất xấu xa, ông sẽ không chết, ta biết.".
Tổ chim bị phá thì không có trứng lành.""Nương.
Khi Lý Tự Thành – thủ lĩnh lực lượng chống Minh mạnh nhất – đánh chiếm Bắc Kinh, Ngô Tam Quế vốn đang chỉ huy 10 vạn quân canh phòng sự xâm nhập của quân Mãn Thanh hay tin, đã dẫn quân về cứu viện kinh thành.
Thời gian trôi qua.
Trong các khu vực thành lớn của Triều Huy đại thành cũng có vô số người quỳ trên mặt đất.
Sau đó các thị dân trong thành nhìn thấy được kết quả cũng bắt đầu reo hò..
Đáng tiếc.
Đứng lại..
Nhưng ngay sau đó, hai vị cự lão của đoàn khâm sai này, ở nơi sâu thẳm trong đôi mắt đồng thời thần trong lòng thoáng qua một chút tiếc nuối.
Từ xa nhìn lại sẽ phát hiện tầng mây bầu trời phía trên Triều Huy đại thành đều bị sóng âm chấn động này làm cho quay cuồng, phá vỡ tầng mây, xuất hiện một mảng bầu trời màu xanh trong xanh như giặt, ánh nắng chiều chiếu rọi qua lỗ thủng của tầng mây, đẹp đẽ giống như nhiệt huyết thiêu đốt."Con vừa mới khôi phục, còn muốn vận dụng loại sức mạnh kia?
Bạch mã dũng sĩ kia, hắn trở về rồi."
Tần Lan Thư khịt mũi một tiếng, nói: "Lăng gia nợ hắn."
Tần Lan Thư với vẻ mặt nghiêm túc nói: "Quay về.
Đám người Phi Tuyết Nhất Sát, Lâu Sơn Quan ở bên cạnh, mây đen trên mặt cũng bỗng chốc tan thành mây khói.
Một bạch mã thiếu niên thiên nhân anh tuấn vô song như vậy, lại chủ động muốn vác trên lưng một cái nồi đen không thể nào rửa sạch được như vậy.
Tiền đồ của hắn, đã định sẵn là u tối.
Kỳ tài ngút trời, Thiên Kiêu kinh thái tuyệt diễm, còn chưa cất cánh, đã sắp rơi xuống rồi.
Trong đế đô những tên quyền thế cự phách ăn thịt người không nhả xương kia, có thể có hàng ngàn hàng vạn phương thức, đánh nát trái tim võ đạo của thiếu niên này, khiến hắn rơi vào trong vực sâu vô biên.
Đáng tiếc.
