Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1197: Lâm thiên nhân đừng nói đùa




Phi Tuyết Nhất Sát liền sững sờ, nói: "Lâm thiên nhân đừng nói đùa."

Lâm Bắc Thần nói: "Ai nói đùa với ngươi, Lâm Bắc Thần ta trước giờ đều là nhận tiền không nhận người, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe ngóng chi tiết sao?

Tiểu Tuyết à, cái chức khâm sai này của ngươi làm không được rồi, rất thô ráp, không kỹ càng chu đáo."

Phi Tuyết Nhất Sát đứng chết trân ngay tại chỗ.

Loại cảnh tượng này, hắn thật sự là chưa từng gặp qua.

Hắn đứng ở bên thuyền, cẩn thận suy nghĩ lại đoạn đối thoại vừa rồi, đột nhiên đã lĩnh ngộ được."

Hắn chậm rãi nói.

Một lát sau.

Lâm Bắc Thần càng ngày càng tò mò đối với lai lịch thân phận của Tiêu Dã.

Lâm Bắc Thần thở hồng hộc.

Đây tuyệt đối là một người có câu chuyện."

Tiêu Dã hơi do dự, liền ngồi xuống: "Đại thiếu, tìm ta có chuyện gì?

Ây da?

Lâm Bắc Thần nghe thấy gật đầu lia lịa. những năm gần đây, thần tích của Kiếm Chi Chủ Quân không hiện, bệ hạ trầm mê với tu luyện, nội chiến trong hoàng thất, thậm chí đều dính dáng đến Bạch Vân thành và Tiểu Kiếp Kiếm Uyên..

Nếu như Lâm Bắc Thần là đế quốc trung ương, nhìn thấy đế quốc Bắc Hải hỗn loạn, cũng phải hỏi một câu: Chuyện gì xảy ra vậy, tiểu lão đệ, ngươi còn có thể làm được nữa không?

Người đâu?

So với việc câu kết với lão già xảo quyệt Phi Tuyết Nhất Sát này, hắn đương nhiên là càng tin tưởng Tiêu Dã hơn..

Phi Tuyết Nhất Sát xưa nay tự hỏi có trí kế hơn người, người có tri thức, nhưng những kinh nghiệm trước kia của hắn, đặt ở trên người Lâm Bắc Thần, toàn bộ đều mất đi hiệu quả rồi.""Coi ta là người cao quý lương thiện?"Cẩu vật, lại muốn nói chuyện tình cảm với ta?

Đế quốc như vậy không loạn mới là lạ.

Không được thì cút đi, ta đổi người khác tới làm..

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, khi Phi Tuyết Nhất Sát làm đủ xây dựng tâm lý, chuẩn bị thật tốt trả giá cùng với Lâm Bắc Thần, vừa ngẩng đầu lên.

Hoàng đế không để ý tới quốc sự, đại thần muốn tự chế, sau lưng còn có quốc gia khác gây sự."Đại thiếu, ngài tìm ta?

Phi Tuyết Nhất Sát ngẩn ngơ, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ.

Trong kinh thành, chỉ có hắn khiến người khác không biết trả lời thế nào, đâu có người nào có thể khiến hắn trò chuyện mà không biết trả lời thế nào.

Lâm Bắc Thần đâu rồi?

Nhưng bài thơ vừa rồi kia, lại là chuyện gì xảy ra vậy?

Đối với đại cục trong kinh thành, hắn hiểu rất rõ ràng.

Chỉ là những điều mà Tiêu Dã đại ca biết cũng rất rõ ràng.

Tiêu Dã gõ cửa bước vào.

Thiếu niên này, hắn nói."Nói kĩ về Tả Tướng, hoàng thất và quân đội một chút xem.

Chẳng lẽ trên thế giới này, thật sự có có thể dùng tiền tài mua chuộc thiên nhân?

Thà là có phần mềm hack của điện thoại.

Người ở Triều Huy thành, thông tin đều kết nối được sao?

Là bởi vì trong khoảng thời gian gần đây, biểu hiện của Lâm Bắc Thần ở trong Triều Huy đại thành, thật sự là quá kinh diễm, cho nên mình mới không để ý đến tình báo trước kia, tự cho rằng nhìn thấu hắn, mới đưa ra phán đoán sai lầm?

Đây là việc mà con người làm sao?

Lâm Bắc Thần tràm ngâm gật đầu."

Hắn đi vào liền hành quân lễ."Theo như ta biết, sức mạnh của các phái hệ lớn trong kinh thành, vẫn luôn là sức mạnh của Tả Tướng, quân bộ cùng với ba phe phái lớn của hoàng thất, tạo thành thế chân vạc, nhất là những năm trở lại đây, sức mạnh chủ giáo của hoàng thất suy yếu, thế cục chân vạc càng ngày càng vững chắc, nhưng bắt đầu từ năm ngoái, Vệ Thị của Thiên Thảo hành tỉnh quật khởi, nhất là Vệ Danh Thần đột nhiên xuất hiện, sức mạnh của Vệ Thị nhất hệ điên cuồng bành trướng, đã bắt đầu phá vỡ cân bằng vốn có.

Chẳng trách liên minh đế quốc trung ương người ta cũng không nhìn nổi nữa, muốn tới đế quốc bình xét cấp bậc..

Nhưng bây giờ?.

Những điểm mâu thuẫn trên người này, cũng quá nhiều rồi đấy.. dường như là nói thật?.

Tiêu Dã suy nghĩ một chút, nói: "Tả Tướng Tả Lộ Ý, xuất thân nghèo hèn, được coi là đại diện của tập đoàn quan văn, chủ trương chia sẻ quyền quản lý thiên hạ với hoàng thất, muốn hạn chế hoàng quyền, quân đội thì lại là quân nhân xuất thân huân quý làm chủ, người chấp chưởng quân đội hiện tại là Trấn Quốc Công, nghe đồn đằng sau hai người này, đều có bóng dáng của đế quốc trung ương, đến nỗi hoàng thất tự nhiên không cần phải nói nhiều."

Tiêu Dã trong lòng sớm đã có sự chuẩn bị: "Đại thiếu cụ thể là muốn biết phương diện nào đây?

Đây chính là một bài thơ trăm năm lòng ôm chí lớn, khí nuốt chửng núi sông..""Có thể tưởng tượng, mức độ hỗn loạn của kinh thành bây giờ."

Lâm Bắc Thần nói.""Chỉ có những nhà tư bản ăn người không nhả xương, những ông chủ hắc ám đánh mất lương tâm kia, mới có thể động một tí là đem lý tưởng, khát vọng treo ở bên miệng."

Lâm Bắc Thần nói: "Bây giờ, trong kinh thành, có những phe phái nào?"

Sư phải ở trong chùa.

Rõ ràng đem cảm khái và khát vọng sâu trong trái tim hắn bộc lộ ra ngoài.

Cẩn thận suy nghĩ, sự tích của Lâm Bắc Thần từ trước tới nay, quả thật là hám lợi?

Người bình thường có thể viết ra được bài thơ như vậy sao?"

Lâm Bắc Thần lần này, không có thừa nước đục thả câu, đem chuyện vừa mới xảy ra trên boong thuyền kể lại một lượt, nói: "Ta đối với thế cục trong kinh thành, không hiểu rõ lắm, nhưng đã đi rồi, thì nhất định khó mà không quan tâm, cho nên muốn tìm Tiêu đại ca ngươi, tìm hiểu tình huống một chút.""Bố cục vừa bị phá vỡ, kinh thành đã hỗn loạn cả lên.

Trong khoang thuyền.

Hắn đột nhiên cảm thấy, trò chuyện với Lâm Bắc Thần là một việc khó khăn đến như vậy.""Bây giờ, liên minh sứ đoàn trung ương đế quốc đến, đoàn sứ thần của thần điện thượng cấp cũng sẽ rất nhanh đến, tin đồn sức đoàn của đế quốc Cực Quang cũng đã ở trên đường rồi."

Tiêu Dã cúi đầu trầm tư một lát, bắt đầu nói.."

Thiên Thiên và Thiến Thiến một trái một phải, bóp vai cho Lâm đại thiếu..

Boong thuyền đã trống rỗng không thấy bóng người...

Quả nhiên là loạn thành một đống.

Lâm đại thiếu đây là bày tỏ rõ ràng rồi, không muốn trò chuyện với mình..

Lâm Bắc Thần lập tức biến thành khuôn mặt tươi cười, nói: "Tiêu đại ca, ngồi, mau mời ngồi...

Lâm Bắc Thần nhìn chằm chằm Tiêu Dã, trầm ngâm suy nghĩ.

Tiêu Dã trầm mặc một lúc, đón nhận ánh mắt của Lâm Bắc Thần, nói: "Thực ra, ta là..."

Lời còn chưa dứt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.