Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1210: Không phải hôm nay các ngươi muốn cứu người sao?




"Cút."

Thanh âm hét lớn kiêu ngạo mà bá đạo của quan quân Cực Quang kia nổ vang trong không khí: "Giao người là chuyện tuyệt đối không thể.

Hôm nay những ma bệnh Bắc Hải các ngươi, ai dám bước qua khu vực cấm một bước, lão tử lập tức biến hắn thành con nhím."

Trong mắt Trương Chiêu tóe lên tia lửa giận, thế nhưng cuối cùng vẫn lui về sau.

Lúc này, đôi mắt dưới lớp mặt nạ của đám binh sĩ Kình kiếm vệ cũng toát lên vẻ giận dữ.

Cục diện đại loạn.

Thế nhưng sao mà ngăn được?.

Dưới sự cuồng nộ, hắn đã bộc phát ra tốc độ tựa thiểm điện, thoáng cái đã xông qua khu vực cấm Đại sứ quán Cực Quang.

Vốn dĩ các học viên đã thoáng tỉnh táo lại dưới nỗ lực trấn áp của Trương Chiêu, thế nhưng lần này lại không thể tỉnh táo được nữa.

Huống chi là các học viên?"

Đám người Cực Quang cười vang..

Quan quân cười lạnh, gương mặt mang theo vẻ khiêu khích và trào phúng, nói: "Người ở đây này, chúng ta đã chơi chỉ còn một hơi thở...

Trương Chiêu vừa nhìn liền biết sắp đại loạn rồi." Quan quân Cực Quang nọ giễu cợt cười rồi cất giọng mỉa mai."

Lời còn chưa dứt, hắn đã rút kiếm lao ra cứu Lý Tu Viễn.""Xông!"Các bạn học thiếu niên, phong hoa chính mậu, kiếm sĩ khí phách, chỉ trích Phương Tù, chỉ điểm giang sơn, kích dương xung trận, phẩn thổ minh nhật vạn hộ hầu."Không xong rồi."Các học viên, cho chúng ta thêm chút thời gian."Ha ha, không phải hôm nay các ngươi muốn cứu người sao?

Trong lúc đó, tâm tư Trương Chiêu thay đổi nhanh chóng, không chú ý tới mệnh lệnh của thượng cấp nữa, cũng không kịp nghĩ tới tiền đồ của bản thân...."

Hắn nghiến răng nói: "Lấy đại cục làm trọng, vinh nhục của cá nhân không đáng là gì, ta đây liền đi.

Tiếng xé gió đã vang lên."Xông lên, cứu người.

Hắn quyết định thật nhanh, lớn tiếng quát: "Kình kiếm vệ nghe lệnh, nghe quân lệnh của ta rút kiếm bảo hộ các học viên, bảo vệ các học viên."Ha ha ha ha..

Hai mắt hắn như muốn nứt ra, hoàn toàn đánh mất lý trí mà trực tiếp xông ra ngoài.

Hắn giơ tay nắm lấy gương mặt một nữ tử bị treo trên giá giương cao lên, mái tóc rối tung rơi xuống lộ ra một gương mặt trẻ tuổi thanh tú nhưng lại trắng bệch như tờ giấy.

Đế quốc Cực Quang tín ngưỡng Vũ Thần, đa số võ giả trong đế quốc đều là tiễn sĩ, nổi tiếng người người đều là bách phát bách trúng.

Thần tiễn thủ của Cực Quang ở đối diện không chút do dự giương cung bắn.

Vút vút vút!"

Đám người Cam Tiểu Sương ở trước mặt điên cuồng xông lên.

Binh sĩ Kình kiếm vệ đã sớm tràn ngập nhiệt huyết và lửa giận, nhận được mệnh lệnh liền không chút do dự đồng loạt rút kiếm tiến lên, cầm kiếm đỡ lấy mưa tên.

Có mũi tên đã bắn trúng thân thể hắn.

Tóc các nàng xõa xuống che kín gương mặt nhưng mơ hồ vẫn có thể nhận ra được, hẳn là bốn nữ học viên bị bắt vào ba ngày trước."

Tên quan quân Cực Quang ở đối diện kia cười lớn: "Người vượt qua khu vực cấm đều phải chết, giết, giết sạch."

Lời còn chưa dứt.

Dưới mưa tên đã có học viên và binh sĩ Kình kiếm vệ trúng tên..."

Đột nhiên Cam Tiểu Sương thét lên một tiếng chói tai, tay chỉ về phía Đại sứ quán của Cực Quang....

Tuy Lý Tu Viễn trẻ tuổi nhưng cũng là học viên cao cấp, nằm trong danh sách năm mươi người đầu tiên của Thiên Kiêu Tranh Bá Chiến, có tu vi cảnh giới bán bộ tông sư.

Phốc phốc!"Là Văn Tuệ.

Chỉ thấy cửa chính Đại sứ quán của Cực Quang không biết từ lúc nào đã đẩy lên bốn cái giá, trên mỗi một cái giá đều treo một người quần áo rách tươm lộ ra da thịt trắng nõn hiện lên đầy vết máu, hiển nhiên đã phải chịu sự tra tấn tàn khốc."Nhìn xem, là đám người Văn Tuệ học tỷ.

Tất cả mọi người đều nhìn theo ánh mắt nàng..

Ta tới cứu ngươi.

Trương Chiêu kinh hãi vội vã ngăn lại.."

Thiếu niên nhiệt huyết rơi vào trong mưa tên.

Dường như hắn vẫn chưa tỉnh táo lại, cao giọng quát ầm lên: "Văn Tuệ, Văn Tuệ, ngươi ráng chịu đựng.

Mà có thể được đề bạt đến làm tiễn thủ trong sứ đoàn của đế quốc Bắc Hải đều là thần xạ thủ trong thần xạ thủ, cung tên trong tay cũng là đặc chế từ luyện kim chi vật có uy lực vô cùng lớn, cho dù có là Đại vũ sư thì cũng khó mà chống đỡ nổi."

Trương Chiêu kinh hãi."

Nhìn đám học viên trúng tên rồi nằm xuống, hai mắt Trương Chiêu, chỉ huy Kình kiếm vệ như muốn nứt ra.

Nếu các ngươi có can đảm thì cứ tới đây mà cứu, nếu không thì trong thời gian một nén hương sau, trên người các nàng sẽ cắm đầy mũi tên của đế quốc Cực Quang...."

Lý Tu Viễn vốn đang cật lực khắc chế lý trí liếc mắt một cái liền nhận ra, gương mặt của nữ học viên đang bị nắm lấy chính là người yêu thanh mai trúc mã Liễu Văn Tuệ của hắn, Lý Tu Viễn chỉ cảm thấy máu nóng đang dồn lên não.

Nhất thời cục diện liền đại loạn.

Lý Tu Viễn rút kiếm ra đỡ lấy, điên cuồng lao lên.

Người trong lòng hắn đến manh áo cũng không đủ che thân, sự tra tấn tàn nhẫn đến vậy, ngay cả là nam nhân cũng không chịu đựng nổi.

Đúng lúc này..."

Trương Chiêu nghe thấy một tiếng huýt sáo trong trẻo thật dài vang lên từ phía sau.

Trong thời khắc hỗn loạn đầy nguy cơ như thế, tiếng huýt sáo này lại như kiếm kêu boong boong kích động lòng nhiệt huyết, thiếu đốt lên tình cảm mãnh liệt, ào ào truyền vào tai Trương Chiêu.

Trong nháy mắt, trong lòng vị Chỉ huy sứ của Kình kiếm vệ, một trong sáu mươi sáu kiếm vệ bỗng dâng lên nghĩa khí ngút trời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.