"Trước đó...
Ách, Cổ học đệ ngươi..
Ta sẽ bẩm báo lên trên, coi như ta chưa từng gặp được ngài, nếu như có thể thì xin ngài hãy nhanh chóng rời khỏi kinh thành đi."
Lý Tu Viễn vui mừng vội vàng ghi nhớ, lúc này mới cáo từ với Lâm Bắc Thần.
Nhất thời Lâm Bắc Thần liền mất đi hứng thú trao đổi với tên cẩu quan này.
Vậy mà lại là một vị quan tốt."
Tiêu Bính Cam ngẩn ra, nói: "Ca ca ruột à, tên giả của ta không phải là Kim Thành Võ sao?"
Lâm Bắc Thần bỗng nói: "Không được tiết lộ thân phận của ta cho những học viên kia.
Đây là muốn gánh tội thay cho hắn sao?
Lâm Bắc Thần quay về liền đánh một trận với chưởng quỹ, khuất phục lão rồi an bài một chút, đám người Lý Tu Viễn tìm tới thì có thể thông báo cho hắn.
Trước cửa Đại sứ quán đổ nát của đế quốc Cực Quang chỉ còn lại Lâm bắc Thần, Tiêu Bính Cam và bốn người Thiên Thiên, Thiến Thiến.
Phi!"
Thượng Chuyết Viên?
Ngươi ghé tai qua đây, ta nói cho ngươi biết.
Hóa ra Cổ Thiên Lạc thực sự là tên giả.
Biểu hiện của Trương Chiêu ngày hôm nay cũng khiến cho Lâm Bắc Thần rất bất ngờ.."Dẫn theo người của ngươi cút đi."
Lâm Bắc Thần cực kỳ có hảo cảm với đám học viên này, nói: "Như vậy đi, sau này cho dù không có việc gì nhưng nếu muốn tìm ta thì cứ đi tới ‘có căn tửu lầu’ tại số ba mươi sáu, phố Ngô Đồng rồi nói với chưởng quỹ là muốn tìm ‘bình bình vô kỳ’ Cổ Thiên Lạc, hoặc là ‘không phục chém ta’ Tra Tra Huy, chưởng quỹ sẽ phái người đến tìm ta.
Ài.
Là một kiếm sĩ chân chính."
Sau đó hắn dẫn theo người Kình kiếm vệ bỏ chạy rồi."
Hắn do dự một chút rồi thấp giọng nói: "Đại nhân, chuyện này đã bị náo lớn rồi, xin ngài nhanh chóng rời đi.
Lúc này Lâm Bắc Thần mới nhìn về phía Chỉ huy sứ Trương Chiêu của Kình kiếm vệ, đùa dai cười hỏi: "Trương chỉ huy sứ, bây giờ trong lòng ngươi là một dấu chấm trong hay là một dấu chấm thang?"Ca ca ruột à, ‘không phục chém ta’ Tra Tra Huy là ai?
Hắn ghé lỗ tai qua.."
Lâm Bắc Thần quay đầu lại nhìn chằm chằm hắn, nói: "Lúc trước không phải ta đã nói rồi sao?
Không biết từ bao giờ mà ba người khác cũng đã thống nhất đeo lên mặt nạ nửa mặt màu bạc.
Cẩu quan."
Lâm Bắc Thần mất đi hứng thú xua xua tay, không nhịn được nói: "Có việc thì đến Thượng Chuyết Viên tìm ta, trời sập xuống có mỹ nam chống đỡ, không cần một Chỉ huy sứ nho nhỏ như ngươi kháng cự, ngươi chỉ cần bẩm báo sự thật là được.
Nói như vậy thì, mọi chuyện xảy ra tiếp theo, có lẽ hậu hậu quả cũng sẽ không tệ lắm."
Trương Chiêu ngẩn ngơ: "Ai cơ?"
Trương Chiêu thấy đột nhiên Lâm Bắc Thần trở mặt thì cũng không dám nói nhiều, vung tay lên dẫn người của mình rút lui ra ngoài.
Người này là sứ giả ngoại quốc?
Trương Chiêu lại biết nơi này, đó là một khu nhà cũ có chuyện xưa trong Sư quán khu."
Tiêu Bính Cam liếm láp đùi gà, tò mò hỏi: "Vì sao tìm ngươi mà lại báo ra cái tên này, chúng ta quen biết người này sao?
Dưới sự động viên của bọn hắn, đoàn biểu tình hơn mười ngàn người rất nhanh liền biến mất ở nhai đạo như những giọt nước mưa rơi vào trong đại dương."
Trương Chiêu tò mò, cũng cực kỳ kích động.
Không nghĩ tới Trương Chiêu lại nguyện ý vì lời thỉnh cầu của các học viên, vào thời khắc mấu chốt đã quyết đoán rút kiếm chĩa vào đám người Cực Quang, bảo hộ cho học viên.
Lâm Bắc Thần thấp giọng nói: "Kỳ thực ta chính là Lâm Bắc Thần."
Hắn nhớ rõ ở ‘Thượng Chuyết Viên’ tại nhai đạo gọi là phố Ngô Đồng.."
Trương Chiêu ngẩn cả ra."
Lý Tu Viễn không nhịn được nói: "Sau này còn có thể gặp lại ngươi không?
Cái tên Lâm Bắc Thần này cũng chưa từng nghe thấy..""Vậy hả?
Lâm Bắc Thần cảm thấy bản thân giả trang thành Cổ Thiên Lạc cũng rất tốt, tạm thời không muốn bại lộ thân phận thực sự.
Chuỗi xưng hô này hắn chưa từng nghe nói tới..
Lâm Bắc Thần không thấy được biểu tình giật nảy mình hay ngưỡng mộ đã lâu trên mặt Trương Chiêu thì không khỏi khẽ nhíu mày.
Có phải trong đầu ngươi đang có rất nhiều dấu chấm hỏi nhỏ không?"
Lâm Bắc Thần giơ ngón tay giữa lên, mi tâm khẽ nhíu lại.
Ngươi chưa từng nghe qua về đại danh của ta sao?"Chờ đã.
Quả nhiên vị này có lai lịch không nhỏ, có thân phận đặc thù.
Đường đường là Chỉ huy sứ của Kình kiếm vệ mà lỗ tai hỏng rồi?"Ngươi yên tâm, cho dù trời có sập xuống thì ta cũng không sợ."Hạ quan đã biết, hôm nay đa tạ ơn cứu mạng của đại nhân."Phố Ngô Đồng, có căn tửu lầu?"
Trương Chiêu: "."
Không nghe rõ sao?
Biểu tình ngẩn ngơ của hắn khiến Lâm Bắc Thần càng thêm hoang mang.." "Có thể chứ.
Có ý gì vậy chứ?
Cuối cùng hắn đành kiên nhẫn và cặn kẽ giới thiệu: "Lâm Bắc Thần đó, chính là đệ nhất thiên kiêu Vân Mộng, siêu cấp Thần Quyến giả, đệ nhất mỹ nam tử của đế quốc, Phong Ngữ đại tổng quản, Thần Điện tế tư, thần kỵ sĩ, dụ ma giả, Tru Ma đệ nhất kiếm, truyền nhân của Kiếm tiên Lâm Bắc Thần.
Hoặc là truyền nhân của đại thế gia hay tam đại thánh địa của đế quốc?
Chẳng lẽ vị ấy là đệ tử của Thiên nhân?
Bỏ đi bỏ đi, vấn đề không lớn, để Kim Thành Võ chết đi, từ bây giờ tên giả của ngươi là ‘không phục chém ta’ Tra Tra Huy, nhớ cho kỹ.
Vốn tưởng rằng cẩu quan môn của kinh thành đế quốc không có mấy kẻ tốt lành, đều là đám cẩu thả sợ chết.
Trên đường có cái tên ‘có nhà tửu lầu’, đặt lên lần hai mới là ‘có căn tửu lầu’, dường như làm ăn không tồi..
Đây sẽ là tên giả của ngươi.
Là một vị quan tốt."
Trương Chiêu vội nói: "Dạ dạ dạ, đại nhân.""A?"
Lâm Bắc Thần vẫy vẫy tay với Trương Chiêu, nói: "Kỳ thực ‘bình bình vô kỳ’ Cổ Thiên Lạc chỉ là tên giả của ta mà thôi, ta chính là nhân vật quan trọng có lai lịch lớn, tên thật nói ra sợ hù chết ngươi."
Lâm Bắc Thần sờ sờ cái ót, hồ nghi nói: "Lẽ nào ta nhớ nhầm rồi?""Ồ."
Tiêu Bính Cam gật đầu."Thiếu gia, thiếu gia, tiếp theo chúng ta làm gì?"
Thiến Thiến hưng phấn không thôi nói.
Với sự hiểu biết về thiếu gia của nàng, đeo mặt nạ cả ngày như vậy, chuyện này chắc chắn vẫn chưa kết thúc.
