Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1277: Tuý Kiếm Thiên Nhân




Cao Thắng Hàn với vẻ mặt ngưng trọng.

Bị người ta khiêu chiến giữa ban ngày ban mặt, nếu như từ chối, bản thân là thiên nhân phong hiệu danh tiếng đặt ở đâu nữa chứ?

Hơn nữa, Ngu Thế Bắc này chính là thiên nhân của địch quốc, khí thế hùng hổ mà đến, một khi mình không chiến mà lùi, tất nhiên sẽ dẫn đến việc trong kinh thành, sĩ khí sụt giảm, dân phong uể oải, tiến tới ảnh hưởng đến uy vọng của đế quốc.

Càng quan trọng hơn chính là....

Đôi cánh màu ngọc bích bay lên cao, giữa cơn chấn động, liền biến mất không thấy đâu nữa..

Năm mươi bước hà tất phải cười trăm bước chứ?"

Cao Thắng Hàn lại giành lên tiếng trước, hào phóng bật cười nói: "Chủ không hiếp khách, ta là chủ, ngươi là khách, cho nên thời gian, địa điểm, để ngươi tới định."

Lâm Bắc Thần liền ngưng thanh tụ khí, đang chuẩn bị giải quyết dứt khoát, muốn bao biện làm thay, trực tiếp thay Cao Thắng Hàn từ chối.

Ta muốn thử xem..

Con đại bàng này, phải đặt tên lại..

Bởi vì Lâm Bắc Thần với dáng vẻ nín cười.

Ha ha ha!."

Nói xong, đại điêu khổng lồ bay lên cao."

Cao Thắng Hàn ý thức được cái gì đó, ánh mắt bất thiện nói.....

Sau đó liền rơi sạch hết rồi.."

Lâm Bắc Thần trực tiếp nằm rạp trên mặt đất, lấy tay nện đất.

Trong mơ hồ, bốn phương dường như truyền đến tiếng hô."

Cao Thắng Hàn với vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Nhưng mà ta khuyên ngươi lương thiện.

Đừng phô trương thanh thế, ngươi phải suy nghĩ kỹ, cấp hai đánh cấp ba, thua chắc..

Hắn ôm bụng, cười đến mức nước mắt đều chảy ra: "Ha ha ha, Túy Kiếm Thiên Nhân, ha ha ha ha, Túy Kiếm.

Lâm Bắc Thần bật cười ka ka ka ka một cách đê tiện.

Bùm bùm bùm bùm!..

Cánh màu ngọc bích?

Vị Túy Kiếm Thiên Nhân này nghiến răng nghiến lợi lại dậm chân nói: "Còn không phải trách đồ chó đó.

Bích Dực?

Ha ha."

Cao Thắng Hàn nhếch miệng nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng, nói: "Vậy sao?."

Lâm Bắc Thần vừa cười, vừa nện đất, vừa ném một ánh mắt đồng tình.

Bên cạnh hắn, trong mắt của Cao Thắng Hàn lộ ra ánh sáng kiên nghị sắc bén. tên lưu manh thủ tháp chết tiệt.

Là loại khí tức chí tiện mà ngươi vừa đối mắt liền trong nháy mắt có thể biết được tên cháu trai này không tốt đẹp cái rắm gì."Ngươi muốn nói cái gì?.""A ha ha, bất kể như thế nào, lão Cao, ta phục ngươi.

Cao Thắng Hàn: (▼▼#)."Được.."

Lâm Bắc Thần lúc này cũng đã không nhịn được nữa.

Nụ cười dần dần ngưng tụ."

Khuôn mặt của Cao Thắng Hàn hoang mang: "Bọ ngựa và Phan Sâm, đó là cái gì?

Nói ngươi cũng không hiểu."

Bên trên Bích Dực Sa Điêu giọng nói khàn khàn quỷ quyệt kia truyền đến, nói: "Không hổ là thiên nhân phong hiệu Túy Kiếm Thiên Nhân của đế quốc Bắc Hải, có quyết đoán, có trách nhiệm.."Được, một trận chiến thì có làm sao chứ?." (đồng âm với Tuý Kiếm Thiên Nhân) Lâm Bắc Thần suýt chút nữa lăn lộn trên mặt đất...

Ngươi thì có chỗ nào tốt hơn ta chứ, Dâm Tiện Thiên Nhân, ha ha ha, ta chẳng qua là tiện mà thôi, nhưng ngươi lại là vừa dâm vừa tiện.""Hả?

Cao Thắng Hàn liếc nhìn Lâm Bắc Thần. thì ra.."

Lâm Bắc Thần khổ sở khuyên can, nói: "Quả quyết thì sẽ cho không, ngươi lại không phải là Thần Kỵ Sĩ giống như ta, phải cẩn thận, Cao lão đệ, ngươi không biết, trước đó Phan Sâm cấp hai đánh tên bọ ngựa cấp bốn, đã trở thành triệu hoán sư hiệp sĩ cõng nồi hẻm núi đệ nhất, bị đóng trên cột sỉ nhục.

Trên trán hắn một hàng hắc tuyến rủ xuống, trong mắt lập loè hung mang, nói: "Lúc đó khi ta đi chứng nhận thiên nhân, để điều chỉnh trạng thái, chẳng qua là nhiều uống nhiều mấy ngụm rượu mà thôi, kết quả là."A ha ha, Thiên Nhân tiện nhất*, ha ha ha.

Cứ hình dung như vậy đi... bốn ngày sau, buổi trưa, gặp mặt trên Phong Vân đài thứ nhất.....

Hắn giống như một con Kim Long Ngư giãy nãy, phần eo phát lực trực tiếp nhảy dựng lên, cắn răng nói: "Ngươi nói xem, toà tháp thiên nhân này của đế quốc Bắc Hải chúng ta có phải là có mạo bệnh hay không, tại sao phong hiệu mà nó ban cho, đều giống như một trò đùa vậy chứ?

Vang vọng mấy chục dặm.""Là thần."

Âm thanh khuấy động như sấm, vang vọng trong hư không bốn phương.

Ha ha ha, rất tiện.

Cao Thắng Hàn cười lạnh ha ha một tiếng, nói: "Vậy sao?

Hơn nữa ánh mắt nhìn hắn, rất tiện, cực tiện, phi thường tiện.

Lâm đại thiếu với vẻ mặt hoang mang nhìn hắn, nói: "Ý gì vậy?

Chẳng trách trước đây khi ta hỏi về phong hiệu của ngươi, ngươi sống chết cũng không chịu nói, thì ra.

Chẳng trách."Ta biết ngươi muốn nói cái gì.

Tiện nhân này một tay che bụng của mình.

Tiếp đó hắn chuyển tầm mắt, nhìn thấy Lâm Bắc Thần, trong nháy mắt bá khí lại rơi.

Lâm Bắc Thần giơ ngón tay giữa lên xoa xoa mi tâm.""Chỉ sợ thử xem liền tạ thế.

Ha ha ha, tên cẩu vật phòng thủ tháp không đáng làm người, làm loạn phong hiệu thiên nhân, bây giờ đã bị người ta truy sát không dám quay về tháp thiên nhân nữa rồi." Lâm Bắc Thần thoáng cái đã bị đâm trúng vảy ngược.

Một loại khí tức uy áp bá đạo rất ít khi xuất hiện trên người hắn, từ từ tràn ngập ra.. xin ngươi ngậm miệng.."

Nói tới đề tài này, trong mắt của Cao Thắng Hàn cũng lộ ra một tia tức giận và xấu hổ, giống như bị khơi gợi lên thù mới hận cũ gì đó.."

Hắn đem nguyên nhân mà 'Tính cách' của tháp thiên nhân chịu ảnh hưởng của người thủ tháp, nói qua một lượt.

Sau đó lại liệt kê một số sự tích của người thủ tháp Đàm Tông Nguyên.

Lâm Bắc Thần nghe được mà nghẹn họng nhìn trân trối.

Hắn cảm thấy thành tựu Tiểu Thiên Nhân trên con đường diễn kịch đóng giả não tàn này của mình, nhận được sự uy hiếp và khiêu chiến sâu sắc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.