Lâm Bắc Thần đột nhiên cảm thấy một cỗ sức mạnh đang vọt tới."Ít nhất có lực ngàn cân." Trong lòng hắn nháy mắt đoán.
Loại sức mạnh này chắc chắn thuộc cảnh giới võ sĩ cấp mười.
Nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, Lâm Bắc Thần biết, bản thân dã đoán sai, bởi vì.
Cuối cùng cũng thấy một người cảnh giới võ sư cùng tuổi còn sống.
Những chuyện này đám người Lâm Bắc Thần cũng không biết.
Chẳng qua là hắn làm ra vẻ quá, nhất quyết lấy phương thức như vậy phát thiệp, kết quả bị Bạch Khâm Vân liều mạng cầm mất thiệp mời, làm hắn đành phải lấy ra thiệp mời thứ hai, vốn dĩ định đợi Lâm Bắc Thần không nhận được thiệp, sau đó làm bẽ mặt hắn một phen, sau đó lại đem thiệp mời vứt trước mặt Lâm Bắc Thần, xem như thương hại.
Lâm Bắc Thần vận chuyển toàn bộ Huyền khí, nghênh đón.
Hàng chục vị khách quý từ tứ đại lĩnh chư trong thành của Phong Ngữ hành tỉnh, đang tạm thời nghỉ ngơi và trò chuyện."Ta không vì bản thân, nếu hiện giờ ngươi nhận thua, dập đầu xin lỗi huynh đệ kia của ta, thì chuyện hôm nay coi như kết thúc.
Tất nhiên, hệ số rủi ro của thử nghiệm này quá cao, nên nếu không vạn bất đắc dĩ, Lâm Bắc Thần cũng không có ý định thực hiện.
Trong khoảnh khắc tiếp theo,chỉ thấy ngọn lửa màu đỏ nhạt kia bám vào trên Thanh Điểu Kiếm, lan về phía lòng bàn tay của Lâm Bắc Thần.
Mẹ ơi.
Tiếng chim vỗ cánh.
Trên khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ phấn khích.
Một ngọn lửa mỏng hiện lên trên trường kiếm, khi nó chém ra, không khí nóng rực.
Sau đó hắn ra tay lần thứ hai.
Đối với thế hệ trẻ dưới mười sáu tuổi, đây là cảnh giới tuyệt vời của võ đạo.
Thức tỉnh Huyền khí!
Trên tầng hai của lầu các." Đông Phương Chiến nói."Phản ứng nhanh đấy." Sắc mặt của Đông Phương Chiến trầm xuống.
Ngược dòng thời gian vài ngày trước, trên thực tế, Bạch Khâm Vân có thể nhận được lời mời, là điều không thể ngờ tới.
Vù!.""Coi như là một trò chơi internet là được rồi!.
Ngày thường vì sợ chết nên trong đời thực, ta tu luyện Đạo Pháp từ tâm, nhưng chỉ cần lên mạng thì hoàn toàn không sợ hãi, đặc biệt là trong nhiều trò chơi trực tuyến, càng phải hành hiệp trượng nghĩa, khí thế đại hiệp nhất định phải xuất hiện, nghiện nét nghiêm trọng thì thích nhất chính là đánh BOSS.
Đến lúc đó có thể cò kè mặc cả một phen?
Lần hẹn thử kiếm này chỉ là một cuộc thử nghiệm quy mô nhỏ ở Vân Mộng thành.
Hoả diễm!
Bản thân là bị thần chết đưa đến thế giới này, nếu ở thế giới này chết đi, có phải sẽ trở về trái đất không?
Tệ nhất thì chết rồi chắn là sẽ có thể nhìn thấy thần chết đúng không?
Lúc hắn ở trái đất cũng là một game thủ đấy.
Đông Phương Chiến này quả nhiên là cảnh giới võ sư.
Lâm Bắc Thần thi triển thân pháp Vân Trung Phi Vũ, mở ra khoảng cách, Huyền khí rung động, ngọn lửa trên Thanh Điểu Kiếm bị dập tắt..""Trước đó đánh những tiểu quái như Hạ Hầu Trùng rồi, bây giờ đến phiên boss Đông Phương Chiến.
Cảnh giới võ sư!""Không biết sống chết."
Ngón tay trái của hắn lau trên lưỡi kiếm.
Vì vậy, đối mặt với sự hạ thấp của Đông Phương Chiến, Lâm Bắc Thần trả lời cũng rất đơn giản và rõ ràng: "Ngươi cùng với đám chó săn của ngươi, quỳ xuống xin lỗi ta thì hôm nay ta sẽ bỏ qua.
Trong không khí đột nhiên trở nên cực nóng, Huyền khí thuộc tính hoả diễm.
Phành phạch.
Đông Phương Chiến hôm nay làm cho Lâm Bắc Thần tìm được loại cảm giác này."
Trong lòng Lâm Bắc Thần lén lút tự động viên mình, hơn nữa trong lòng hắn, vẫn còn một suy nghĩ nguy hiểm trong đầu, sắp áp chế không được rồi.
Một số người thực sự có sức ảnh hưởng, cũng như thiên tài từ các thành khác cũng được mời...""Mặc kệ có thắng hay không, trước tiên đánh đã rồi nói..
Lâm bắc Thần sao mà nghe theo được chứ?
Phần phật." Đông Phương Chiến thản nhiên cười cười, nói: "Không tệ, có thể tiếp được một kiếm của ta, có tư cách trở thành thế hệ tinh anh ở Vân Mộng thành rồi.
Một hào quang màu hồng nhạt trên mũi kiếm của Đông Phương Chiến hiện ra tràn ngập.
Ai biết được Lâm Bắc Thần lại chọn cách mà Tào Phá Thiên không hiểu được, cầm luôn thiệp mời, làm hắn buồn bực hai ngày, chật vật mà quay về.
Tuy nhiên, dưới sự chỉ đạo và bày mưu đặt kế của Bạch Hải Cầm, nó có ảnh hưởng lớn hơn lần trước, không chỉ giới hạn ở Vân Mộng thành, mà còn ở một số đại thành ở Phong Ngữ hành tỉnh, tất cả đều được mời.
Trên trường kiếm bình thường một ánh lửa bằng lóng tay hiện lên.."Sợ cái rắm gì?
Những thiếu niên xung quanh bỗng nhiên lộ rõ vẻ phấn khích và ngưỡng mộ.
Ngày ấy, Tào Phá Thiên đúng là nhắm vào Lâm Bắc Thần, bởi vì Lâm Bắc Thần mơ hồ là người mà Đinh Tam Thạch xem trọng, đã nhận được Kiếm Đức Hạnh.
Đế quốc Bắc Hải tổng cộng có chín đại hành tỉnh.
Phong Ngữ hành tỉnh là một trong số đó, nằm ở phía đông nam của đế quốc, có lãnh hải rộng lớn, có 4 đại lãnh thổ là Tân Tân, Đông Minh, Đại Xuyên và Hải An.
Dưới bốn đại lãnh thổ, lại có nhiều thành thị lớn nhỏ khác nhau.
Vân Mộng thành là một thành thị nhỏ trực thuộc khu Hải An.
Lúc này, hơn mười nhân vật to lớn trên tầng hai lầu các, già trẻ đều có, người già thì ăn mặc chỉnh tề, uy nghiêm, số còn lại chủ yếu là mười lăm, mười sáu tuổi, đúng là huyết khí mạnh mẽ, diện mạo hiên ngang, đều giắt kiếm bên hông, giữa hai lông mày đều bộc lộ tài năng, là những hạt giống thiên tài kiếm đạo được công nhận trong các thành.
