Trong lúc thất phòng Tiêu Hồ đang định phản bác, lão thái gia Tiêu Diễn đã khoát tay."Lão Nhị, ngươi nói đi, các ngươi định làm như thế nào?"
Lão thái gia Tiêu Diễn bình tĩnh hỏi.
Nhị phòng Tiêu Dật mỉm cười nói: "Rất đơn giản, hủy bỏ quyền thừa kế gia chủ của Tiêu Dã, trục xuất hắn ra khỏi Tiêu gia, đề cử một gia chủ mới.
Ha ha, ta đề nghị Tiêu Tứ."
Tiêu Tứ chính là người nổi bật trong số các đại tân sinh nhị phòng nhất mạch."
Tứ phòng Tiêu Nguyên nói.
Người dẫn đầu còn có tu vi Đại tông sư võ đạo.
Ha ha, trèo lên cành cao đế quốc Trung Ương, chúng ta muốn cái gì là có cái đó.
Nếu ai còn có ý kiến, người đó biến ra khỏi Tiêu gia đi."Một phiếu bác bỏ."Ha ha, chúng ta thắng.
Lão Nhị, lão Tứ, các ngươi có cân lượng bao nhiêu, trong lòng các ngươi còn không rõ ràng sao?"Ta phản đối.
Sắc mặt Tiêu Dật cứng đờ.
Tiêu lão thái gia chậm rãi đứng dậy, khí thế uy nghiêm phát ra, giọng điệu bá đạo: "Từ lúc nào ta có nói qua quyết định gia chủ có thể bỏ phiếu biểu quyết?"
Tiêu lão thái gia hoàn toàn không cho người khác cơ hội nói chuyện."
Tiêu lão thái gia dù bận vẫn ung dung, thản nhiên lên tiếng.
Bọn họ chuẩn bị lâu như thế, đột nhiên gặp phải khó khăn, dẫn đến kết quả như thế sao?"
Tiêu Tứ giật mình, bị một bạt tai đánh thức tỉnh.
Loại người này có tư cách gì kế thừa vị trí gia chủ?.
Chỉ có đại phòng và thất phòng là tiếp tục ủng hộ Tiêu Dã.
Hai ngày sau sẽ tiến hành trong đại hội nhậm chức tân gia chủ, diệt trừ lão gia hỏa.
Các ngươi chơi chiêu này còn kém xa lắm."Một bạt tai vừa rồi đánh đau không?."Tại sao lão già đó còn chưa chết?
Hắn chính là Tiêu Tứ.
Bốp.
Ha ha, được, để ta đi liên lạc với đối phương.
Gia gia chỉ có một mình ngươi là cháu trai, ta nhất định sẽ trải đường sẵn cho ngươi.
Mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng dù sao kinh nghiệm của nó cũng phong phú hơn so với Tiêu Dã."Tiêu gia là do ta giành giật ra được, tất cả do ta quyết định..
Mắt thấy chức vị gia chủ sắp tới tay lại bay mất, Tiêu Tứ tức đến mức đánh mất lý trí.
Tại sao ngươi có thể nguyền rủa gia chủ như vậy?"
Đám người Tiêu Dật, Tiêu Nguyên vừa kinh vừa sợ.
Trong đại sảnh lập tức vang lên tiếng bàn tán.
Thái độ như thế này của lão thái gia đã lâu rồi chưa từng thấy qua.
Chức vị tướng quân tham mưu cũng là do nhị phòng bỏ ra số tiền lớn mua được."
Tam phòng Tiêu Linh, ngũ phòng Tiêu Thần, lục phòng Tiêu Chấn đồng thanh lên tiếng.""Gia gia, con.""Ta tán thành Tiêu Tứ kế thừa chức vị gia chủ.
Tiêu Dật tát một bạt tai vào mặt Tiêu Tứ: "Làm càn!" Sắc mặt Tiêu lão gia tử vô cùng lạnh nhạt.""Gia gia, người đánh rất đúng, con không nên bị phẫn nộ làm choáng váng đầu óc rồi ăn nói lung tung.
Ông quay người rời đi."
Ánh mắt Tiêu lão thái gia lạnh như băng nhìn bọn họ."
Lão thái gia Tiêu Diễn cũng không tức giận, bình tĩnh hỏi thăm ý kiến của những người khác.
Cứ như vậy, thiếp mời phát ra ngoài cũng không cần rút về."
Thất phòng Tiêu Hồ cười to, sau đó cũng rời đi.
Trong bảy phòng, có năm phòng biểu thị đồng ý hủy bỏ Tiêu Dã, đề cử Tiêu Tứ kế nhiệm tân gia chủ."
Ông ta hứng thú bừng bừng rời đi.."Đồ thứ tôm tép nhãi nhép."Ngươi bất nhân thì cũng đừng trách ta bất nghĩa.
Lần trước, khi lão thái gia có biểu hiện như thế là cái đêm Tiêu gia máu chảy thành sông, vốn tổng cộng có tám phòng biến thành bảy phòng."Chúng ta đều tán thành đề nghị của lão Nhị."
Nhị phòng Tiêu Dật phá lên cười."
Một nam nhân trẻ tuổi diện mục dữ tợn giống như chó hoang đang giao phối bị người ta cướp đi con chó cái, nghiến răng nghiến lợi phát ra câu nguyền rủa.
Tiêu Dật nhìn đại sảnh trống rỗng, gương mặt hiện lên sự dữ tợn.
Truyền mệnh lệnh của ta, đại hội kế nhiệm gia chủ vẫn được cử hành đúng hạn, nhân tuyển không thay đổi."Lão Tứ, ngươi liên lạc với đối phương, nói ta đồng ý điều kiện của ông ta, đồng thời cũng đồng ý với kế hoạch đó luôn.
Tiêu Nguyên vui mừng nói: "Nhị ca, rốt cuộc ngươi cũng đã nghĩ thông suốt, quá tốt rồi. con sai rồi."
Thất phòng Tiêu Hồ nói: "Tiêu Tứ là loại giá áo túi cơm, mạ vàng trong quân đội, chưa hề ra tiền tuyến, cũng chưa từng ra chiến trường.
Tiêu Tứ chính là nhân tuyển không tệ.
Tiêu Dật và Tiêu Nguyên lập tức im miệng." Ông ta đã hạ quyết tâm.
Phần lớn người trong đại sảnh lập tức câm như hến.
Đại hội nhậm chức gia chủ vẫn được cử hành như thường lệ.
Chỉ còn lại đám người Tiêu Dật, Tiêu Nguyên sắc mặt xanh xám."Tan họp."
Sắc mặt Tiêu Dật trở nên âm độc.""Lão thái gia, ngươi.
Bốn mươi giáp sĩ được vũ trang đầy đủ vọt vào đại sảnh.
Những người khác nhìn lão gia tử, tất cả đều ngây người."Ý kiến của những người khác thì sao?""Biết sai thì tốt.
Ngay cả Nhân Hoàng cũng không dám làm gì chúng ta.
Ông nhẹ nhàng vỗ tay một cái.
Lão gia hỏa, chính ngươi muốn chết."Làm sao, ngươi còn muốn lên tiếng?
Tất cả đều là cao thủ nhất đẳng trong quân.
Lúc này, Tiêu Dật mới quay sang nhìn cháu trai Tiêu Tứ của mình.
Ác nhân cứ để gia gia làm, ngươi hãy thu mua lòng người.
Yên tâm đi, hai ngày sau, ngươi chính là gia chủ tân nhiệm.
Hai ngày này ngươi nhớ chú ý một chút, đừng ra ngoài uống rượu.""Vâng, gia gia."
